Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1263: CHƯƠNG 1262: KHÔNG THỂ LỪA PHẬT TỔ

Lúc này, Giang Cần vừa kết thúc cuộc gọi với Hà Ích Quân, thông báo kế hoạch xây dựng trụ sở Multi-group tại Thượng Hải.

Tập đoàn Vạn Chúng hiện đã chuyển hướng hoạt động, từ kinh doanh khu thương mại sang đầu tư bất động sản thương mại. Trong hai năm qua, khu thương mại mới của Vạn Chúng tại Thượng Hải đã đi vào hoạt động, thu hút nhiều thương hiệu lớn thuộc Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, dần trở thành một trong những biểu tượng của thành phố.

Còn dự án ở Kinh Đô vẫn chưa khởi công, nhưng giai đoạn đầu của công tác chiêu thương đã hoàn thành, có cảm giác người người tranh cướp.

Ngoài ra, Vạn Chúng còn liên tục tiếp nhận các dự án cải tạo khu thương mại cũ, hiện đã hoàn thành sáu tòa ở thành phố tuyến hai và ba, cũng đang trong quá trình cải tạo ba tòa nhà khác.

Không thể phủ nhận, nếu có phương pháp phù hợp, công ty bất động sản thương mại phát triển rất nhanh chóng.

Hơn nữa, với nguồn lực và mạng lưới quan hệ rộng lớn của Tần thị cùng khả năng hút vốn đáng kinh ngạc của Kim Ti Nam, Vạn Chúng đã hội tụ đủ các yếu tố cần thiết, tăng trưởng theo cấp số nhân là điều dường như không thể ngăn cản.

- Cậu định xây trụ sở ở Thượng Hải? Nhưng Vạn Chúng đâu có kinh nghiệm xây dựng văn phòng, hay là cậu suy nghĩ lại đi.

- Không cần suy nghĩ đâu, lão Hà, anh phải dũng cảm thử thách bản thân chứ!

- Tôi sợ cậu sẽ thắng hai lần…

Sau khi cúp máy, Hà Ích Quân đi tìm Tần Chí Hoàn:

- Giang Cần muốn xây trụ sở ở Thượng Hải, muốn Vạn Chúng tiếp nhận dự án này. Anh nghĩ sao?

Tần Chí Hoàn vỗ bàn:

- Chuyện tốt chứ sao! Sản nghiệp nhà mình thì tự mình làm, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài!

- Anh không sợ cậu ta thắng hai lần sao?

- Thế thì đã sao? Chúng ta là người một nhà, ai thắng chẳng là thắng!

Hà Ích Quân hít một hơi, dần bị thuyết phục. Đúng vậy, là người một nhà mà. Hình như mình vẫn chưa giác ngộ đủ, nghĩ lại suốt những năm qua, tuy Giang Cần luôn thắng, nhưng sự nghiệp của mình cũng ngày càng lớn mạnh.

Cùng lúc đó, Giang Cần cầm cốc nước bước ra khỏi phòng ngủ, định rót thêm nước. Bất chợt, hắn thấy mẹ mình đứng trước máy giặt, nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý và... từ ái?

Hắn nào ngờ, Viên Hữu Cầm lại căn cứ vào dáng vẻ của hắn và Phùng Nam Thư, tự suy diễn ra dáng vẻ cho cháu trai của mình.

- Giang Cần, mẹ hỏi con, bây giờ con và Nam Thư có quan hệ gì?

Giang Cần nhếch mép:

- Bạn tốt ạ, mãi mãi.

Viên Hữu Cầm nheo mắt lại:

- Nhóc con, nói thật được không?

- Con nói thật mà, cho dù Phật Tổ hỏi, con cũng dám nói như vậy!

Đúng lúc này, Phùng Nam Thư cũng rời giường, trên mặt còn vương nét mơ màng chưa tỉnh ngủ. Cô theo bản năng bám lấy Giang Cần, từ phòng khách theo tới phòng bếp, rồi lại lạch bạch chạy ngược trở về.

Sau đó, cô lại đi tìm Viên Hữu Cầm làm nũng một hồi, lúc này mới nhớ ra mình dậy là để đi vệ sinh, cả người ngây ngô đáng yêu.

- Nam Thư, cháu và Giang Cần bây giờ có quan hệ gì?

- Là bạn tốt, loại đến già kia.

Phùng Nam Thư ngây thơ đáp, lén nhìn Giang Cần một cái rồi lại trở về vẻ mặt lạnh lùng thường ngày.

Ăn sáng xong, cả nhà bốn người thay quần áo chuẩn bị đi du lịch. Lúc bàn bạc địa điểm, Viên Hữu Cầm đề nghị đi núi Bạch Vân dạo chơi, sau đó lên chùa Bạch Vân trên đỉnh núi thắp hương.

Mê tín phong kiến ở thành phố Tế Châu rất phổ biến, vì vậy hương khói của ngôi chùa này luôn hưng thịnh.

Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành thành tâm quỳ lạy, cầu cho Giang Cần và Phùng Nam Thư hai điều ước.

Điều đầu tiên là sức khỏe và hạnh phúc.

Điều thứ hai là sớm yêu nhau, sinh nhiều con, hạnh phúc cả đời.

Giang Cần dẫn Phùng Nam Thư đi dạo hai vòng trên núi, ngắm cảnh.

Núi Bạch Vân mùa đông không có gì đẹp, cây cối trơ trụi, cũng chẳng có hoa cỏ gì, nhưng ở bên cạnh bạn tốt, dù chỉ đi dạo cũng thấy thú vị.

Vừa đi vừa nghỉ, Giang Cần lại tịch thu mấy viên kẹo trong miệng tiểu phú bà.

Hắn vốn không thích ăn đồ ngọt, trà sữa cũng ít khi uống, kết quả dạo này lại ăn suốt.

Tiểu phú bà còn cố tình lắc lư viên kẹo trước mặt hắn, má phồng lên, rõ ràng là đang nói: mình ăn vụng kẹo nè, mau tới tịch thu đi.

Tâm tư ngây ngô của cô, người qua đường cũng nhận ra.

Quan trọng là cái miệng nhỏ nhắn của cô ngọt ngào thanh mát, Giang Cần ăn xong liền nhớ mãi không quên.

- Phùng Nam Thư, mình cảnh cáo cậu, mình sắp bị tiểu đường rồi, dừng lại một chút được không?

- Được, mình cũng hơi choáng.

Phùng Nam Thư dịu dàng đáp, bị hôn đến ngây ngốc.

Lúc này, Viên Hữu Cầm từ trong chùa đi ra, bảo bọn họ nhanh chóng vào, bà đã thay Phùng Nam Thư và Giang Cần xin một quẻ, bây giờ muốn giải quẻ, cần hai người có mặt.

Lão hòa thượng của chùa Bạch Vân ngồi bên phải Đại Hùng Bảo Điện, phía sau bàn xem bói, vẻ mặt hiền lành, vành tai dày, quả thật có chút tướng Phật.

Thấy Giang Cần và Phùng Nam Thư đi vào, lão hòa thượng liền hỏi:

- Hai vị, bây giờ là quan hệ gì?

“...”

Giang Cần lén nhìn Phật Tổ và Bồ Tát đang ngồi ngay ngắn trên chính điện, không dám nói bậy, sợ Phật Tổ hiểu lầm, thật sự cho tình bạn cả đời.

[Phật Tổ hỏi, ta cũng dám nói như vậy]

Phùng Nam Thư cũng nhăn mặt, không dám nói là bạn bè.

Có thể lừa mình dối người, nhưng không thể lừa Phật Tổ.

Giang Chính Hoành không ở đại điện mà chạy đi dâng hương, sau khi trở về thấy Viên Hữu Cầm cười không ngớt, liền thắc mắc:

- Sao vui thế? Xin được quẻ tốt à?

- Đại sư hỏi bọn họ quan hệ thế nào, Giang Cần bảo ông đoán, kết quả người ta nói nhìn giống bạn tốt, tên cẩu nhi tử của anh liền nóng, nói người ta là kẻ lừa đảo, còn miệng đầy A Di Đà Phật, tội lỗi tội lỗi.

Trên thực tế, đại sư chùa Bạch Vân lúc đó rất mờ mịt, không ngờ phản ứng của vị thí chủ này lại lớn như vậy.

Không phải bạn bè thì không phải bạn bè thôi, cùng lắm đoán tiếp là được.

Làm sao lại... trông như muốn cắn người vậy?

Sau đó Giang Cần không nghe giải thích nữa, nắm tay Phùng Nam Thư đi vòng qua trước mặt Phật tổ mấy lần, từ trái sang phải, lại từ phải sang trái, đôi bàn tay nắm chặt giơ lên thật cao, chỉ sợ Phật tổ không nhìn thấy.

Đúng, người ta đều nói Phật tổ ở khắp mọi nơi, nhưng nếu ngộ nhỡ không có thì sao.

Ai biết được lúc nào đó Phật tổ sẽ lơ là công việc, không nhìn thấy trái tim không phải tình bạn bè cháy bỏng này.

Nhưng đợi đến khi xuống núi, lái xe về gia viên Hồng Vinh, Giang thí chủ lại trở nên cứng rắn hơn, trông hắn hoàn toàn không giống như kẻ hèn nhát trên núi vừa rồi.

- Con trai à, vừa rồi đại sư đoán hai người là bạn tốt, sao lúc đó con lại tức giận như vậy?

- Ông ấy có nói “tốt” đâu!

Giang Cần thẳng thắn nói:

- Đã là đại sự thì nhất định phải nghiêm khắc trong lời nói, việc làm, không thể có sự mơ hồ được. Bạn bè và bạn tốt có thể giống nhau sao?

Sắc mặt của Viên Hữu Cầm lập tức thay đổi:

- Con dứt khoát sống ở trên núi luôn đi!

“…”

Giang Cần không coi trọng lời này, lái xe trở lại tiểu khu.

Phùng Nam Thư ngồi ở ghế phụ lái, nghe Viên Hữu Cầm mắng hắn một đường, trong lòng cảm thấy hưng phấn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!