Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1264: CHƯƠNG 1263: LỮ CHÍ XUYÊN ĐẾN (2)

Cô biết Giang Cần yêu thương cô, cô cũng biết chú và dì yêu thương cô, cho nên cô liên tục hưng phấn cho đến khi về đến nhà, còn dính lấy Giang Cần đi tới đi lui.

Giang Cần cố ý không nhanh không chậm mà chọc cô cười, hai người đều trẻ con như trẻ mẫu giáo.

Nhưng trở về không bao lâu, điện thoại di động của Giang Cần đột nhiên vang lên, người gọi đến là Lữ Chí Xuyên.

Nhìn thấy ba mẹ mình đang ngồi trong phòng khách xem TV, Giang Cần đưa tay ôm lấy Phùng Nam Thư đang đi theo mình rồi nghe điện thoại.

Lữ Chí Xuyên đã hoàn tất thủ tục, dự định ngày mai sẽ đến Lâm Xuyên.

Vì vậy Giang Cần quyết định trở lại trường học vào sáng mai.

Tiểu phú bà vốn dĩ là vì mất đi cảm giác an toàn ở Thượng Hải nên mới muốn trở về Gia viên Hồng Vinh. Cho dù đó là bác Ba, sủi cao nhân tề thái hay chú và dì, cô nghiện sự ấm áp đó, đến mức không muốn rời khỏi đây.

Nhưng cô lại muốn bám lấy Giang Cần nên không thể làm gì được.

- Đến kỳ nghỉ đông là được về nhà rồi, tận mấy chục ngày mà, giữa lúc đó còn có Tết Nguyên Đán, có thời gian để cậu vui chơi, hơn nữa năm nay cậu có thể còn được tiền mừng tuổi nữa.

- Mình thích ăn tết.

- Mình cũng thích ăn tết.

- Mình thích nhất là năm ấy cậu đưa mình về cùng.

Giang Cần cảm động trong lòng, không nhìn được mà vuốt tóc cô, nghĩ rằng mối quan hệ giữa hắn và Phùng Nam Thư trên đời này cũng tính là hiếm có.

Đêm giao thừa năm đó, hắn đưa cô về nhà ăn tối đêm giao thừa, bánh răng số phận hẳn đã bắt đầu chuyển động.

Lúc đó mẹ hắn nhìn thấy Phùng Nam Thư xinh đẹp đứng ở cửa, nghe thấy cô nói “Cháu chào dì”, không biết mẹ đang nghĩ gì, tóm lại là gia đình họ có thêm một người theo cách tự nhiên như vậy.

Hơn nữa, địa vị của tiểu phú bà ở nhà còn rất cao, thậm chí còn có được chìa khóa độc quyền mà Giang Cần mơ ước.

Ngay cả toàn bộ tiểu khu đều biết đến ‘nhà Giang Cần’, điều này thật quá vô lý.

Nhưng nếu nói như vậy, có lẽ sau này khi lại có thêm một người nữa, mọi người vẫn có thể tự nhiên như vậy!

Lúc này, chuông của nhà đột nhiên vang lên.

Giang Cần buông Phùng Nam Thư ra, đưa tay mở cửa.

Trương Tuấn ca và vợ ở đối diện đến chào hỏi, còn gửi một tấm thiệp mời, mời họ đến uống rượu mừng đầy tháng.

Y kết hôn vào mùa hè, Viên Hữu Cầm còn đi giúp họ một lúc, sau khi tiểu phú bà trở về nhà, cô cũng chạy sang góp vui.

Tuy nhiên, Giang Cần không ngờ rằng nhà họ lại thuộc kiểu lên xe trước rồi mới mua vé bổ sung, mới cưới có nửa năm mà đứa trẻ đã được một tháng tuổi rồi.

Sau khi hai người vào cửa đã được Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành đón tiếp nồng nhiệt, mà Giang Cần thì nhận lấy thiệp mời, nhìn hồi lâu, cuối cùng mới gấp lại thật chặt.

- Mình xem nữa.

Phùng Nam Thư vươn đầu muốn xem.

Giang Cần nhét thiệp mời vào trong túi:

- Không có gì để xem cả, chỉ là kết tinh của tình bạn mà thôi.

“?”

Trương Tuấn và Vương Yến cũng không ngồi quá lâu, vì họ phải chạy đến nhà tiếp theo nên họ chỉ uống trà và rời đi, trước khi rời đi, họ vỗ vai Giang Cần, nói lên câu “cố lên.”

Giang Cần nín thở, nghĩ rằng cao thủ quả thực ở nhân gian, tài đoán tốt hơn nhiều so với lão hòa thượng ở chùa Bạch Vân.

Thật là, đầu mối của trái tim không phải tình bạn bè rất nhỏ như vậy mà cũng bị phát hiện.

Không thể không nói Tuấn ca có một ít năng lực.

Sau khi tiễn Trương Tuấn ra về, Viên Hữu Cầm vừa quay lại liền bắt đầu thở dài.

Sau đó còn tìm một chiếc đĩa từ dưới tủ TV, đó là đoạn video đám cưới của Trương Tuấn.

Người quay phim cũng quay lại Nam Thư của nhà họ, tình cờ đó là đoạn Viên Hữu Cầm lừa cô ăn mì ống, còn hỏi cô có phải cô đang mang thai hay không.

- Đây là gì vậy ạ?

- Video đám cưới quay lại toàn bộ quá trình, bên trong còn có cháu nữa đấy.

Phùng Nam Thư mở to đôi mắt linh động:

- Dì ơi, cháu cũng muốn nhìn (học) xem (tập).

Sáng sớm hôm sau, bầu trời ở Tế Châu trong xanh, không một gợn mây, tuyết rơi mấy ngày trước cũng đã tan. Giang Cần thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về thì nhìn thấy tiểu phú bà với quầng mắt thâm nhạt, ngáp liên tục.

Nhìn dáng vẻ này, tối qua chắc chắn là học đi học lại nhiều lần rồi.

Giang Cần đưa tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, sau đó cầm chiếc ba lô đã thu dọn xong xuống lầu, cất vào cốp xe rồi lái xe rời đi.

Lữ Chí Xuyên lúc này đã đến Lâm Xuyên, ký xong hợp đồng, sau đó được Đổng Văn Hào đưa đến Lâm Đại tham quan.

Lữ Chí Xuyên đã xa trường đại học nhiều năm, bây giờ lại một lần nữa cảm nhận được tinh thần sinh viên mạnh mẽ, trong lòng cảm thấy cảm thán, tất nhiên, y càng cảm thán hơn với thân phận sinh viên đại học của Giang tổng.

Y đã biết chuyện này từ rất lâu rồi nhưng mỗi lần nghĩ đến thì vẫn không thể bình tĩnh được.

Đúng như lời nhận xét lúc không chú ý của Bàng Nhụy khi đó, Giang Cần còn quá trẻ, trẻ đến mức đủ để chờ đợi rất nhiều người chết trước.

Nhưng điều đáng sợ hơn nữa là đội ngũ nòng cốt của hắn cũng trẻ như hắn, thật đáng sợ.

- Đổng tổng, tuy tôi và ông chủ quen nhau đã lâu nhưng tôi cũng chỉ là người mới đến, không biết cậu ấy thích gì, bình thường có hứng thú với chuyện gì không?

- Cậu ấy… thích bà chủ nhất.

“?”

Mặc dù Đổng Văn Hào nhỏ tuổi hơn Lữ Chí Xuyên, nhưng y đã đi theo Giang Cần khởi nghiệp lâu như vậy, cũng có thể hiểu được tâm tình hiện tại của Lữ Chí Xuyên.

Đột ngột thay đổi công việc, phải hòa nhập vào một công ty mới, lại phải một mình đứng đầu thành lập một bộ phận, chắc hẳn sẽ có chút lo lắng.

Hơn nữa, ông chủ đặt rất nhiều hy vọng vào Lữ Chí Xuyên, kế hoạch phát triển sau này của công ty đều có liên quan đến đầu tư, việc Lữ Chí Xuyên gặp áp lực là điều bình thường.

- Ông chủ của chúng ta là người lụy tình, nhưng ở trước mặt cậu ấy không được nhắc đến tình yêu, cũng không được nói đang yêu nhau, phải gọi là tình bạn.

Đổng Văn Hào mím môi nói:

- Còn nữa, lấy lòng bà chủ cũng là cách thăng tiến nhanh nhất.

Lữ Chí Xuyên sửng sốt một chút:

- Còn có chuyện như vậy sao?

- Đúng vậy, chắc Lữ tổng cũng biết Hỉ Điềm nhỉ?

- Tôi biết, đó là thương hiệu của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên.

Đổng Văn Hào gật đầu:

- Nhưng đồng thời, Hỉ Điềm cũng là công ty do bà chủ nhà chúng tôi sở hữu. Anh nhìn cửa hàng này đi, đây là cửa hàng đầu tiên của Hỉ Điềm.

Lữ Chí Xuyên đi theo Đổng Văn Hào đi tới quảng trường trước, ngẩng đầu nhìn Hỉ Điềm:

- Khó trách...

- Hồi đó ở đây có một cô gái làm thêm bán trà sữa ở đây, tên là Phòng Tiểu Tuyền, bà chủ nói rằng thích cô ấy, bây giờ cô ấy đã là CEO của Hỉ Điềm rồi. Tất nhiên, điều này cũng là do Tiểu Tuyền làm việc đủ chăm chỉ, cô ấy vừa làm việc vừa chuẩn bị cho kỳ thi chuyển từ cao đẳng lên đại học, hiện tại đã có kế hoạch học lên cao học rồi.

- Thật là chăm chỉ.

Đổng Văn Hào liếc nhìn thời gian:

- Đã mười hai giờ rồi, Lữ tổng, hay là trước tiên chúng ta đi đến Tụ Tiên Lâu dùng bữa đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!