Lữ Chí Xuyên nhìn về phía căng tin số 2 sau lưng mình:
- Thật ra tôi khá nhớ những ngày còn học đại học, hay là chúng ta ăn ở căng tin được không?
- Đương nhiên là được.
- Mời, Đổng tổng.
Đổng Văn Hào đã nghỉ học hai năm, dù có thẻ ăn cũng không thể nào mang theo trên người nên gọi điện cho Trương Bách Thanh, nhờ hiệu trưởng Trương giúp y sắp xếp một chút, nói là để chiêu đãi khách.
Hiệu trưởng Trương cũng buồn bực, tự hỏi là y đang mời ai mà còn mời đến căng tin của trường luôn rồi.
Đổng Văn Hào cũng không giấu giếm:
- Anh ấy chỉ là một cựu giám đốc đầu tư bình thường không có gì lạ của Alibaba thôi.
- Cái này mà bình thường gì chứ, các cậu đang ở đâu? Tôi tìm người đưa cho các cậu!
- Cảm ơn hiệu trưởng, chúng tôi đang ở tầng hai của căng tin số 2.
Đổng Văn Hào cúp điện thoại, nhìn Lữ Chí Xuyên:
- Lữ tổng không cần để ý, không phải ai trong Lâm Đại của chúng tôi cũng có thể dùng từ “bình thường không có gì lạ” này đâu, bởi vì ông chủ của chúng ta thường tự đánh giá mình như vậy, cho nên thành ngữ này rất thiêng liêng đối với chúng tôi.
Lữ Chí Xuyên vừa rồi thực sự cảm thấy có chút khó chịu, trong lòng thầm nghĩ, tuy rằng chức vị của mình không tính là cao, nhưng nếu nói là bình thường không có gì lạ thì cũng quá không lễ phép.
Nhưng sau lời giải thích của Đổng Văn Hào, y lập tức cảm thấy vinh dự.
Từ này còn chân thành hơn nhiều so với “vị khách quý”, không hề phù phiếm, xem ra Multi-group khắp nơi đều là nhân tài.
Khoảng 1h30 chiều, Giang Cần lái xe về Lâm Đại, đậu xe ở lối vào căng tin rồi gọi điện cho Văn Cẩm Thụy, để cô mang hai tập tài liệu ở 207 đến căng tin.
Sau đó hắn dẫn tiểu phú bà lên lầu, gặp Lữ Chí Xuyên và Đổng Văn Hào.
Lữ Chí Xuyên lần đầu gặp bà chủ đã choáng váng, cảm thấy có chút áp lực vì khí chất lạnh lùng, trắng trẻo và xinh đẹp của cô.
Nhưng lời nói của bà chủ lại vô cùng dọa người, suýt nữa thì chấm dứt sự nghiệp của lão Lữ.
- Lão Lữ là người xấu.
“?”
Giang Cần vui vẻ không thôi:
- Không sao, không sao đâu, lão Lữ, anh đừng căng thẳng, cậu ấy ở nhà chưa đủ nghiền, có chút nóng nảy.
Phùng Nam Thư phồng má, đặt tay vào lòng bàn tay của Giang Cần.
Sau đó, Văn Cẩm Thụy cũng từ 207 đi tới, đưa hai túi đựng tài liệu dán kín cho Giang Cần, mà hắn thì trực tiếp đưa túi ở phía trên cho Lữ Chí Xuyên.
- Đây là công ty mục tiêu.
Lữ Chí Xuyên cầm lấy, mở giấy niêm phong ra xem:
- Công ty giải trí? Ông chủ, chúng ta muốn tiến vào giới giải trí sao? Khoảng cách này có chút lớn đấy.
Giang Cần xua tay:
- Chúng ta không tham gia vào giới giải trí, nhưng công ty này có ích cho kế hoạch sau này. Ngoài ra, đây là để anh luyện tập. Điều thực sự quan trọng là đây, Bản đồ Cao Đức.
- Ồ ồ.
- Trước tiên hãy làm quen với công ty đầu tiên, mua được nó, tiếp theo chuyển sang Cao Đức. Cuộc đàm phán về Cao Đức gần như đã hoàn tất rồi, nhưng vẫn có sự khác nhau về tiền và tỷ lệ, cái này phải xem anh làm như thế nào.
- Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi ăn trưa tại căng tin của Đại học Lâm Xuyên, Giang Cần sắp xếp để Đổng Văn Hào đưa Lữ Chí Xuyên đi tìm Ngụy Lan Lan để làm quen với tất cả các mảng kinh doanh của Multi-group, thuận tiền cũng tìm hiểu về lịch sử phát triển và văn hóa doanh nghiệp của Multi-group.
Giang Cần đi dạo một vòng rồi đưa tiểu phú bà trở lại ký túc xá nữ sinh của Học viện Tài chính.
Sau khi được Tuệ Tuệ Tử phổ cập khoa học, bây giờ các cô gái ở 503 đều đã biết sau khi Phùng Nam Thư từ Thượng Hải về đã được Giang Cần trực tiếp đưa về nhà.
Vì vậy, đám người khá tò mò tại sao cô lại chạy đến nhà chồng ngay khi vừa từ nhà bố mẹ trở về chứ?
Nhưng Phùng Nam Thư không nói gì, chỉ nói rằng cô nhớ nhà rồi nên cùng ca ca trở về xem.
Cho dù là Vương Hải Ny, Phạm Thục Linh, hay là Thái Phương, Dương Mẫn, mặc dù hoàn cảnh gia đình của họ có tốt hoặc xấu, nhưng ít nhất đều là hoàn chỉnh.
Có thể cuộc sống vật chất không bằng tiểu phú bà nhưng lại không thiếu khuyết tình cảm.
Vì vậy, họ khó có thể hiểu được tâm trạng của Phùng Nam Thư, không hiểu câu “nhà Giang Cần” đối với cô có ý nghĩa gì.
Đó là cảm giác thân thuộc và bình yên trong tâm hồn.
Ở Thượng Hải, cô chỉ cảm thấy mình thừa thãi, nhưng khi trở về gia viên Hồng Vinh, mọi người đều coi cô như báu vật.
Khi mọi người nhìn thấy Giang Cần, họ sẽ hỏi Phùng Nam Thư có trở về không, như thể cô nên quay lại đây.
Cô cảm thấy mình xứng đáng được ưa thích, được thương yêu, từ đó không còn cần lo sợ về tương lai nữa.
- Thì ra ngôi nhà trong lòng Nam Thư thật ra là nhà của Giang Cần mà không phải nhà ở Thượng Hải…
- Cậu quên rồi sao, lần trước mẹ của Giang Cần còn đặc biệt đến mời chúng ta đi ăn nữa mà, liên tục nói chúng ta nhất định phải chăm sóc thật tốt cho Phùng Nam Thư của nhà họ.
- Phùng Nam Thư trông có vẻ ngốc nghếch nhưng cậu ấy thật sự là chuyên gia trong mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu.
- Thật ra cũng là vì dì ấy là người tốt, Nam Thư cũng gặp được một người mẹ chồng tốt.
Ánh mắt của tiểu phú bà linh động, nghe đến “mẹ chồng” và “bạn trai”, cô không thể nào lạnh lùng được nữa.
Tuy nhiên, cô vẫn hù dọa mà uốn nắn, là bạn bè tốt, là tình bạn.
Cùng lúc đó, Giang Cần rời khỏi ký túc xá nữ sinh của Học viện Tài chính, đến văn phòng trường để trả lại thẻ ăn cho Trương Bách Thanh.
Lão Trương đang ngồi trong văn phòng, vừa uống trà vừa làm việc, nhìn thấy Giang Cần bước vào thì để hắn ngồi ở ghế sofa.
- Tôi nghe Đại tổng quản của cậu nói cậu đào giám đốc đầu tư của Alibaba à?
- Đúng vậy, kể từ khi bắt đầu khởi nghiệp, cho dù là Kim Ti Nam, Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên hay là tập đoàn Vạn Chúng đều là tôi đích thân đi đàm phán. Nhưng trên thực tế thì tôi không hề chuyên nghiệp trong việc này, chỉ nhờ vẻ ngoài khiến người khác vui vẻ cùng nhân cách có sức hấp dẫn mạnh mẽ mới có thể chinh phục được mọi người.
Giang Cần ngồi trên ghế sofa của Trương Bách Thanh, vẻ mặt giống như nam chính đẹp trai trong phim truyền hình:
- Tuy nhiên, việc thiếu bộ phận đầu tư phải được giải quyết, nếu không sau này em chắc chắn không thể ở hai nơi cùng lúc được.
Trương Bách Thanh tự động không để ý tới vẻ ngoài cùng sức hấp dẫn, nói:
- Xem ra cậu lại có hành động chó gì đó rồi, tôi bắt đầu thấy hưng phấn rồi đấy.
- Một bước đi lớn. - Giang Cần sửa lại.
Trương Bách Thanh gật đầu:
- Hành động chó lớn.
- Thầy không thêm chữ chó vào thì không được sao?
- Không thêm chữ chó vào thì nó sẽ trông rất bình thường.
Giang Cần mím môi, sau đó đột nhiên nhìn thấy con dấu trên bàn của làm việc của Trương Bách Thanh, hắn suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Hiệu trưởng Trương, em có thể sử dụng con dấu của thầy không?
Trương Bách Thanh cảnh giác nhìn hắn:
- Cậu muốn làm cái gì?
- Đóng một cái dấu.
- Cái này không được sử dụng bừa bãi.
Giang Cần lấy ra giấy chứng nhận phú nhị đại mà hắn mua ở chợ tiểu thương ở Tế Châu từ trong cặp đi học: