Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1266: CHƯƠNG 1265: HOA ANH ENTERTAINMENT

- Em sẽ chỉ đóng một dấu trên tấm thẻ này thôi, không đóng ở nơi khác đâu.

Trương Bạch Thanh liếc hắn một cái:

- Tiểu tử, cậu suốt ngày nghĩ cái gì đấy?

- Làm kinh doanh.

- Cậu dùng con dấu của văn phòng trường đi, không được dùng con dấu của Lâm Đại.

Trương Bạch Thanh mở ngăn kéo, lấy ra con dấu của văn phòng trường, đóng dấu lên trang bìa của giấy chứng nhận phú nhị đại mà Giang Cần đang cầm:

- Xong rồi.

Giang Cần liếc nhìn một cái, nói:

- Hay thật, trong nháy mắt đã thành thật rồi, nếu bán một trăm thì con dấu này cũng trị giá chín mươi chín!

- ?

- Cảm ơn hiệu trưởng, tạm biệt thầy!

Trương Bách Thanh lập tức ngăn cản hắn:

- Chờ một chút, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu, bài phỏng vấn vườn trường các hệ liệt của cậu còn chưa hoàn thành đâu, dành thời gian để bổ sung đi. Chủ nhiệm Cố đã gọi cho tôi mấy lần rồi, sắp đến tết Nguyên Đán, đợt tuyển sinh năm sau còn phải dùng đến nó nữa.

Giang Cần cất giấy chứng nhận phú nhị đại của mình đi, cầm cặp sách lên:

- Bài phỏng vấn không có vấn đề gì, nhưng em có một yêu cầu, có thể đổi người khác phỏng vấn em không?

- Tại sao?

- Em sợ Phùng Nam Thư sẽ chạy tới, nhổ từng sợi râu của hiệu trưởng mất.

- ?

Giang Cần vui mừng mà đeo cặp rời khỏi văn phòng trường, quay trở lại Học viện Tài chính.

Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết vừa mới ra ngoài chơi một lát, trở về ngồi còn chưa nóng mông đã nhìn thấy Giang Cần đến, lập tức đứng lên:

- Lão Giang, cậu thật không biết ngại đấy.

- Sao vậy vậy?

- Tôi gọi bò bít tết và mì ý cho cậu, cậu giúp tôi khoe khoang ba ngày, nhưng cậu ăn cơm xong, sau đó trực tiếp chơi trò biến mất, tôi nói bản thiếu gia đã từng dũng cảm xông vào Alibaba, nhưng không có cậu phụ họa, bọn họ đều không tin tôi!

Giang Cần vỗ vỗ vai y:

- Đừng sợ, chú sẽ bù đắp cho con.

Vừa nói, hắn thần bí mở cặp ra, nhìn Tào Quang Vũ.

- Cái gì vậy? Mâm vàng à?

- Phi.

Giang Cần lấy giấy chứng nhận phú nhị đại từ trong túi ra:

- Vốn dĩ định bán cho cậu với giá hai trăm, bây giờ chỉ lấy cậu một trăm thôi.

Tào Quang Vũ liếc hắn một cái:

- Thứ này ở cửa hàng phố đi bộ đối diện trường học chỉ có giá năm tệ thôi!

- Làm sao cậu biết?

Tào Quảng Vũ đưa tay mở tủ của mình ra, bên trong có một đống:

- Tôi đi phố đi bộ mua một cái, sau đó căn bản không dừng lại được.

Giang Cần nhếch khóe miệng lên, mở trang tiêu đề ra. Con dấu màu đỏ tươi bên trong khiến Tào thiếu gia mở to mắt.

- Phú nhị đại được chứng nhận bởi Lâm Đại? Trời ơi!

- Trước khi tới đây, tôi luôn cảm thấy chỉ có cậu mới xứng đáng có được nó, nhưng bây giờ xem ra cậu với nó không có duyên, tôi sẽ tăng giá lên 150, tìm một người xứng đáng khác vậy.

- ???

Năm phút sau, Tào thiếu gia lấy được giấy chứng nhận phú nhị đại do Lâm Đại chứng nhận với giá 160, mặc dù trong lòng cảm thấy vô cùng hài lòng, nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy nhức nhối.

Giang Cần thấy Tào thiếu gia sắp hối hận, lập tức lên tiếng an ủi, người giàu không quan tâm đến tiền bạc, họ chỉ quan tâm đến điều khiến họ cảm thấy vui vẻ.

Đúng, tiền đã tiêu, nhưng không phải tiêu vô ích, không phải đang rất vui sao?

Thiếu gia cho rằng lời hắn nói rất có lý nên cẩn thận cất tấm giấy chứng nhận phú nhị đại vào tủ.

Giang Cần vung vẩy 160 trong tay:

- Tối nay tôi đãi cậu ăn cơm, kêu luôn cả Trương Quảng Phát và Tả Bách Cường ở phòng bên nữa!

- Cảm ơn Giang ca!

- Giang ca muôn năm!

- Chết tiệt, Tào ca ở ký túc xá đã khoe khoang ba ngày liền, còn chưa mời chúng ta một bữa cơm nào!

- Giang ca mới là người giàu thực sự!

Mặc dù sinh viên đại học rất ngốc nghếch thanh thuần, nhưng họ mới không quan tâm đến việc y có phải là phú nhị đại hay không, nếu y không mời cơm thì cho dù y có là người giàu nhất cũng không có tác dụng chó gì.

Lúc này Tào Quảng Vũ nhìn giấy chứng nhận trong tay, lại nhìn 160 dẫn đầu cả ký túc xá vui mừng, trong lòng thầm nghĩ: Mẹ nó mình bị lừa sao, đệt?

Rất nhanh, đợt tuyết rơi thứ hai đã đến, Lữ Chí Xuyên đã ở Lâm Xuyên được một tuần.

Trong một tuần này, y không ngừng tiến hành nghiên cứu chuyên sâu về hai công ty trong tay mình, sau đó lên đường về phía bắc.

Điểm dừng đầu tiên, Công ty Giải trí Hoa Anh.

Multi-group đã hãm sâu vào cuộc chiến dư luận, để chuyển hướng sự chú ý nên đã quay một quảng cáo “Tôi làm người phát ngôn cho chính mình”.

Nữ chính Dư Duyệt đến từ công ty này.

Khi Zhihu tổ chức cuộc thi sắc đẹp học đường lần thứ hai, một số người chiến thắng cũng đã được công ty này ký hợp đồng.

Dư Duyệt ra mắt từ rất sớm, đã từng đạt đến đỉnh cao, nhưng vì không giỏi uống rượu nên nhanh chóng hết thời.

Nhiều người trên mạng thắc mắc tại sao chị đẹp không đóng phim, thực chất là vì cô không lấy được tài nguyên.

Trong làng giải trí, mỗi ngày đều có rất nhiều người ra mắt, nhưng nguồn tài nguyên lại có hạn, nếu bạn không muốn tiến thêm thì luôn có người sẵn sàng làm bất cứ điều gì.

Tuy nhiên, kể từ khi quảng cáo “người phát ngôn” trở nên phổ biến, nguồn tài nguyên của Dư Duyệt rõ ràng đã được cải thiện rất nhiều, cách đây một khoảng thời gian, cô còn tham gia một bộ phim thần tượng, vừa mới quay xong.

- Dư Duyệt, tuần sau có một buổi dạ hội Đài vệ tinh, đạo diễn Trương mời cô tham dự, ông ấy có một bộ phim truyền hình đang chọn nữ chính, tôi nghĩ đây là một tín hiệu.

- Được, vậy tôi sẽ chuẩn bị thật tốt.

Người quản lý của Dư Duyệt gật đầu, sau đó thở dài nói:

- Hồi trước chưa bao giờ nghĩ đến việc quảng cáo của Multi-group lại nổi tiếng như vậy.

Dư Duyệt mỉm cười:

- Tôi cũng không ngờ rằng một quảng cáo lại có thể vực dậy sự nghiệp của tôi.

- Tôi nghe nói Giang tổng đến lúc đó không chỉ là ông chủ của Multi-group mà còn là một huyền thoại trong ngành tiếp thị. Cho dù là Nông Phu Sơn Tuyền hay là Burger King cũng đều là cậu ấy một tay sắp đặt hết.

- Xem ra tôi thực sự rất may mắn…

- Đó là bởi vì cô đủ nỗ lực, cũng đủ ưu tú.

Trong lúc họ đang nói chuyện, cửa phòng khách bị đẩy ra, Sở Nghiên Nghiên bước vào.

Nữ chính ban đầu của “người phát ngôn” vốn là của cô ấy, nhưng vì vấn đề dư luận nên cô ấy không dám thực hiện hợp đồng, tự tay trao cơ hội cho Dư Duyệt, sau đó mất đi một số nhãn hàng và vai diễn.

Nhưng cho dù như thế, Sở Nghiên Nghiên vẫn là tiểu hoa nổi tiếng nhất trong toàn công ty.

Dù sao thì cô ấy cũng vừa là thần tượng vừa là diễn viên, có nhiều cơ hội lộ mặt hơn Dư Duyệt, lượng fan cũng đông đảo hơn Dư Duyệt.

Tuy nhiên, giữa cô và Dư Duyệt có một khoảng cách, lại thêm việc Sở Nghiên Nghiên luôn tỏ ra kiêu ngạo, vì vậy sau sự việc ở Multi-group, mỗi lần Sở Nghiên Nghiên nhìn thấy Dư Duyệt là cảm thấy phiền.

- Trần tỷ, sao ếch nhỏ của tôi lại chết nữa rồi?

Sở Nghiên Nghiên nhìn bể sinh thái mà cô ấy đặt trong phòng chờ, không nhịn được mà nói với trợ lý.

Người trợ lý ho nhẹ:

- Tuổi thọ của ếch vốn không dài, nó chết vì già rồi.

- Sao chân nó vẫn run vậy, thật là chết già rồi cũng không biết dừng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!