Virtus's Reader

Huống chi, làm ăn sao có thể tiêu tiền của mình được!

Vì vậy, chiến lược tốt nhất là chờ đợi một “người châm ngòi”, mời gọi tư bản xuất quân, mọi người cùng nhau gom tiềm và đốt ra một viễn cảnh (trong sạch vững mạnh), để thị phần nhanh chóng tăng lên.

Và trong mắt Giang Cần, Ele.me chính là “người châm ngòi” đó.

Trước khi ngọn lửa bùng lên, Multi-group không thể tham gia vào thị trường.

Bởi vì… sức ảnh hưởng của Multi-group trong lĩnh vực dịch vụ sinh hoạt là quá lớn, nếu tham gia sẽ khiến các nhà đầu tư khác chạy vội.

- Trương tổng, chuyện đầu tư mạo hiểm thế nào rồi?

- Đã gặp vài nhà rồi, mọi người cũng rất hứng thú với Ele.me. Hiện tại, có khá nhiều người đang theo dõi chúng ta. Chắc phải đợi sau Tết Âm lịch mới có kết quả.

Tại một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khác ở Thượng Hải, 17 người đang ngồi họp bàn.

Đây, chính đội ngũ khởi nghiệp của Ele.me.

Trong số này có hai gương mặt mới là Trần Gia Hân và Trương Lực, vừa mới rời đi DianPing.

Sau khi DianPing bị Multi-group vượt mặt, mặc dù lượng khách hàng vẫn duy trì ở mức ổn định, nhưng ai cũng hiểu rằng tương lai của công ty đã mờ mịt.

Đối với những người không có tham vọng, sống ngày nào hay ngày ấy là một lựa chọn rất không tệ.

Thua thì thua thôi, miễn là còn tiền lương thì cái gì cũng ok.

So với thời kỳ ngàn website đại chiến đầy lo sợ trước đây, cuộc sống như này quả thật rất tuyệt vời.

Tuy nhiên, đối với những người đầy tham vọng như Trần Gia Hân, DianPing không còn là sân khấu có thể giúp cô nếm thử hào quang rực rỡ nữa.

Trần Gia Hân và Trương Húc Hào quen nhau qua sự giới thiệu của bạn bè, nhưng lúc đầu cô không có ý định tham gia Ele.me. Bởi vì DianPing, dù có kém đi đâu chăng nữa thì cũng không phải là một công ty mới thành lập có thể so sánh. Người xưa có câu ‘cưỡi lừa tìm ngựa’, dù đi ăn máng khác thì cũng phải tìm máng ngon hơn đẹp hơn.

Còn nguyên nhân thực sự khiến Trần Gia Hân quyết định gia nhập Ele.me chính là cảm giác quen thuộc mà Trương Húc Hào mang lại.

Y làm việc rất có mục tiêu, có tinh thần trách nhiệm cao, luôn giữ bình tĩnh và có chút kiêu ngạo. Dù gặp phải khó khăn, y vẫn giữ thái độ ung dung tự tại, không hề lo lắng.

Người sáng lập như vậy, Trần Gia Hân chỉ từng gặp một người, đó là Giang Cần.

Nói cách khác, cô cảm thấy Trương Húc Hào như một phiên bản khác của Giang Cần, một phiên bản Giang Cần mới bắt đầu khởi nghiệp. Tuy nhiên, tính cách của Trương Húc Hào và Giang Cần không hoàn toàn giống nhau. So với Giang Cần, Trương Húc Hào làm việc nghiêm túc hơn, không nói năng khoa trương, đây là điểm khiến Trần Gia Hân cảm thấy thưởng thức.

- Chị Trần?

- Hả?

Trương Húc Hào nhìn Trần Gia Hân:

- Trước đây DianPing từng nhận đầu tư từ Tencent. Tôi muốn, có thể thông qua mối quan hệ từ chị, hẹn một cuộc gặp với giám đốc đầu tư của Tencent được không?

Trần Gia Hân nghe xong, suy nghĩ một lúc:

- Tôi sẽ thử xem.

- Cảm ơn chị Trần.

- Không cần khách sáo như vậy, Trương tổng. Bây giờ chúng ta đang cùng chung chí hướng.

Trong khi đó, nhân viên của trụ sở Multi-group đã hô hô ha ha rời khỏi tòa nhà văn phòng, đi chuẩn bị bữa tiệc mừng năm mới cho các bộ phận.

Còn Giang Cần thì lái xe đến khách sạn Quốc tế Long Khải, tham dự Đại hội Trang bức thường niên của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên.

Theo truyền thống của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, tiết mục trang bức mỗi cuối năm xịn xò này phải được giữ vững, năm nào cũng phải làm.

Số lượng thương hiệu hợp tác chiến lược của Lâm Xuyên hiện đã tăng lên nhóm thứ bảy, có rất nhiều gương mặt mới. Các ông chủ có thâm niên đều thích phun những người trẻ tuổi.

Chỉ có Giang Cần, nhàn nhã nhấp một ngụm rượu, đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra thành phố phồn hoa. Cổ tay khẽ lắc, tạo ra một đống bọt khí trong ly rượu.

Ông chủ Burger King - Lưu Hỉ Lượng tiến đến, nâng ly rượu chào Giang Cần:

- Giang tổng, sao cậu không vào trò chuyện cùng mọi người?

- Chỉ là có một cảm giác, sau khi thống nhất thị trường, cảm giác anh hùng vô địch thật tịch mịch, chỉ còn lại một mình thưởng thức.

Lưu Hỉ Lượng nghe xong ngẩng đầu lên, mẹ nó, thật trang bức:

- Là Phùng tiểu thư không cho cậu uống rượu à?

Giang Cần nhướng mày:

- Làm sao có thể, ai có thể quản được tôi!

Lưu Hỉ Lượng cười ha hả.

Rất nhiều người trong Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên đều biết Phùng Nam Thư, bởi vì sau mỗi bữa tiệc, cô đều thường đi xe điện màu hồng nhạt đến đón Giang Cần, còn đi bảo vệ bên cạnh là chiếc Rolls-Royce.

Rất nhiều người đều biết, Giang Cần tung hoành ngang dọc trên thương trường, nhưng ít ai biết rằng hắn thực ra lại là một cái yêu nhau não.

Ví dụ như bữa tiệc thương mại hôm nay, được đặt bàn bắt đầu từ 3 giờ chiều và kết thúc 6 giờ tối.

Hay lắm, 6 giờ tối, các trung tâm tắm rửa lớn còn chưa mở cửa đâu.

Nhưng Giang tổng nói, hắn phải về trường làm sủi cảo cùng bạn tốt...

- À đúng rồi Giang tổng, có một chuyện nhỏ, cần báo cáo với cậu.

- Chuyện gì?

Lưu Hỉ Lượng ngồi xuống ghế sofa bên cạnh Giang Cần, mở lời:

- Có một nền tảng gọi là 'QuickMeal' ở Bắc Kinh muốn hợp tác với Burger King để cung cấp dịch vụ giao hàng tận nơi. Liệu có xung đột với kế hoạch hợp tác chiến lược của chúng ta hay không?

Burger King chuyên bán thức ăn nhanh, dễ mang theo, phục vụ nhanh chóng, cùng dịch vụ giao hàng thực sự là một đôi trời sinh.

Bởi vì điểm mấu chốt của dịch vụ giao đồ ăn là món ra nhanh, mà món ra nhanh đồng nghĩa với giang hàng nhanh, cộng thêm Burger King lại là thương hiệu thức ăn nhanh hàng đầu, đúng là rất được dân văn phòng ưa chuộng.

Trên thực tế, cửa hàng Burger King tại thủ đô và nền tảng QuickMeal đã hợp tác được một tháng, hiệu quả doanh thu rất tốt, doanh thu bán trực tiếp cao hơn nhiều so với chi nhánh Thượng Hải.

Nhìn thấy lợi nhuận, Burger King đương nhiên là rất hoan nghênh hợp tác, thậm chí là tay bắt mặt mừng.

Hơn nữa, hiệp nghị hợp tác chiến lược của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên chỉ tập trung vào mua nhóm đến cửa hàng, không mâu thuẫn với giao hàng tận nơi.

Nhưng dù vậy, Lưu Hỉ Lượng vẫn không dám tự ý quyết định mà muốn lấy được cái gật đầu của Giang Cần.

- Làm đi, có tiền kiếm sao không làm? Cũng không phải có thù với tiền, cứ mạnh dạn làm là được.

- Vâng Giang tổng, có cái gật đầu của cậu thì tôi yên tâm rồi.

Giang Cần vỗ vai Lưu Hỉ Lượng:

- Cần tuyên truyền thì đi tìm lão Lộ, Tiêu Đề Tối Nay sẽ toàn lực phối hợp, hỗ trợ quảng bá, nâng cao doanh số tiêu thụ.

Lưu Hỉ Lượng hơi ngạc nhiên.

Nói thật, mặc dù nền tảng giao hàng không lớn, nhưng ở một mức độ nào đó cũng sẽ ảnh hưởng đến mảng nghiệp vụ Multi-group đến cửa hàng. Tuy nhiên, y không ngờ Giang Cần lại ủng hộ đến vậy.

- Lão Lưu, hiện tại tôi không còn hứng thú với tiền nữa, điều duy nhất tôi muốn là Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên của chúng ta có thể có một tương lai huy hoàng hơn.

Lưu Hỉ Lượng có chút xúc động:

- Giang tổng, cậu nói vậy, làm tôi cảm thấy mình như là tiểu nhân hám lợi.

Giang Cần lập tức thay đổi sắc mặt:

- Nói bậy, hám lợi cũng là quân tử.

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên chạy vào phòng tiệc.

Người này tên là Ngô Tiến Hỉ, buôn bán nông sản, hiện là đối tác trong chuỗi cung ứng của Multi-group. Y khiêng một bao tải vào phòng tiệc, đi thẳng đến Giang Cần, hấp dẫn không ít ánh mắt.

- Giang tổng, cây tề thái tới rồi, tất cả đều tươi ngon. Cậu xem đủ chưa?

- Ôi mẹ ơi, anh cũng khách sáo quá! Tôi không cần nhiều như vậy đâu. Chỉ là lần trước cô ấy ăn sủi cảo nhân cây tề thái thấy ngon nên muốn ăn thêm một chút thôi, thực ra hai đĩa là đủ rồi.

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!