Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1272: CHƯƠNG 1271: ĐÊM GIAO THỪA

Sau khi buổi tiệc của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên kết thúc, Giang Cần lái xe trở về Lâm Đại và dừng xe ở quảng trường trước.

Mùa đông năm tư đại học, chỉ còn lại nửa năm học cuối cùng cho khoa chính quy. Một số sinh viên đã nhận được offer công việc, có người thì dự định tiếp tục học lên cao ở các trường đại học khắp mọi miền đất nước, thậm chí có người còn ấp ủ dự định du học.

Đây là năm mới cuối cùng họ ở bên nhau, là đêm giao thừa cuối cùng họ cùng nhau đón.

Vì vậy, những người được nghỉ nhưng không về nhà quyết định tụ tập lại, tìm một phòng học trống để làm sủi cảo.

Lớp 3 và lớp 4 thường xuyên học chung, tình cảm giữa các thành viên cũng rất tốt, nên đêm giao thừa này mọi người quyết định quây quần bên nhau.

Ngoài ra còn có một vài đàn em, mang theo đủ loại đồ ăn vặt đến góp vui, cùng nhau đón giao thừa và ăn ké sủi cảo…

Lúc này Giang Cần vác một bao tải đan vào tòa nhà dạy học, sau đó đi thang máy lên tầng.

Những người cùng đi thang máy không ai dám lên tiếng, chỉ len lén nhìn hắn. Họn họ thấy Giang tổng đại danh đỉnh đỉnh, âu phục giày da, vai vác bao tải, gương mặt không chút biểu cảm, toát lên vẻ lạnh lùng tuấn tú.

Đúng vậy, lạnh lùng tuấn tú, không phải lạnh lùng, hay nói cách khác là vừa lạnh lùng vừa tuấn tú, ít nhất chính hắn cảm thấy như vậy.

Thang máy nhanh chóng đến tầng 3, tiếng “đinh” vang lên, vị tổng tài chục tỷ tay vác bao tải bước ra ngoài, tạo nên một hình ảnh tuyệt mỹ, tựa như bọn buôn người đang bắt cóc trẻ con.

Lúc này mới sáu giờ rưỡi, đa số mọi người đều vừa mới đến. Trên bàn bày đầy Coca, bia, đậu phộng, hạt dưa cùng đủ loại đồ ăn vặt khác. Trên bảng đen còn viết dòng chữ “Chúc mừng năm mới”, tạo cảm giác nghi thức đầy đủ.

Phùng Nam Thư và các bạn cùng phòng cô đều có mặt, Tưởng Điềm và các bông hoa vàng khác cũng đến, cùng tụ tập với bọn họ còn có Tề Kỳ, Quan Văn Tư và một số đàn em khóa dưới.

- Giang ca, cậu vác cái gì vậy?

- Bảo bối.

“?”

Tài sản gì mà được Giang Cần gọi là “bảo bối”. Thế là đồ vật trong bao tải lập tức thu hút sự chú ý của đám người, ai nấy nhanh chóng tiến lại gần xem.

Đến khi Chu Siêu mở dây buộc miệng túi ra, phát hiện bên trong chỉ là một đống rau, đám người lập tức lộ ra vẻ mặt thất vọng.

- Chậc, chỉ là một đống cọng hoa tỏi non. - Tào Quảng Vũ bĩu môi.

Khóe miệng Giang Cần nhếch lên:

- Được đấy lão Tào, có chút phong cách thiếu gia rồi đấy, toàn rau xanh là tỏi non nhỉ?

- Vậy đây là gì?

- Cây tề thái, một loại rau dại, làm nhân sủi cảo rất ngon.

Tào thiếu gia nghe xong, khóe miệng giật giật:

- Rau dại? Cái này mà cũng gọi là bảo bối?

Cao Văn Tuệ vừa nhào bột vừa lên tiếng:

- Cái này các cậu không hiểu rồi, Giang Cần nói bảo bối không phải là đồ ăn, mà là người muốn ăn món này là bảo bối của cậu ấy.

- Ha ha, chỉ có cậu lắm lời.

- …

Nghe được những lời này, mọi người bỗng nhiên sững sờ, nhớ đến chuyện xảy ra đêm qua.

Bởi vì dự định tụ tập cùng nhau gói sủi cảo, tối hôm qua bọn họ đã lập một nhóm chat, thảo luận xem nên mua những gì, cuối cùng còn bàn luận về nhân sủi cảo nào ngon.

Thiếu nữ mắt quỷ Phùng Nam Thư bỗng nhiên nổi hứng, nói sủi cảo nhân cây tề thái rất ngon.

Lúc đó Giang Cần không xuất hiện trong nhóm, kết quả hôm nay lại vác đến cả bao tải cây tề thái.

- Nhiều như vậy, Giang Cần ngồi xổm trên ruộng đào bao lâu thế?

- Chắc nửa ngày cũng không đào được nhiều như vậy đâu.

Trong đầu mọi người hiện lên hình ảnh Giang Cần cầm cái xẻng nhỏ, cặm cụi tìm rau dại khắp nơi.

Chết tiệt, não yêu đương thật đáng sợ.

Giang Cần nghe mà tê dại cả người, trong lòng thầm nghĩ: mẹ nó nghèo khó thật sự hạn chế trí tưởng tượng, loại chuyện này cần hắn tự mình đi làm sao?

Lúc này Phùng Nam Thư đang cùng mấy người Giản Thuần gói sủi cảo, sau khi nghe mọi người bàn tán thì ngẩng đầu lên, liếc nhìn ca ca cô một cái, sau đó liền bị hắn nhéo má, khiến Giản Thuần bên cạnh nhìn mà ghen tị.

Đúng vào lúc này, Giang Cần cầm một miếng bột bánh, bọc lấy ngón út trắng nõn của tiểu phú bà.

- Nhìn nè, sủi cảo nhân tiểu phú bà.

- Giang Cần, cậu thật trẻ con.

Phùng Nam Thư đôi mắt trong veo, giọng nói lạnh lùng, như một người chị đại trưởng thành.

Giang Cần vỗ nhẹ vào mông cô một cái, quay đầu về phía đám con trai:

- Nói gì mà rôm rả thế? Tay chân nhanh nhẹn lên chút đi.

- Đang bàn luận cậu mất bao lâu mới đào được nhiều rau dại như vậy, lão Giang cậu thật hung ác nhà, vì Phùng Nam Thư cái gì cũng làm được.

Giang Cần nghe xong, khóe miệng cong lên, lấy điện thoại di động ra, mở nhóm chat [Người giàu nhất thế giới] cho Tào Quảng Vũ bọn họ xem.

Bên trong là tin nhắn tối hôm qua, Giang Cần nhắn một câu trong nhóm, nói Phùng Nam Thư muốn ăn cây tề thái, ai có thể chuẩn bị chút cây tề thái, sau đó lập tức có vài vị tổng nhảy ra nói ngày mai sẽ an bài, thuận tiện nịnh nọt Giang Cần một phen.

Đám người trầm mặc một chút, thầm nghĩ đây mẹ nó hắn thật sự biết phun người.

Lớp 3, lớp 4, cùng với đàn em nữa, tổng cộng bảy tám mươi người, nên gói sủi cảo cũng nhanh. Nước vừa sôi là có thể bắt đầu nấu ngay.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi lác đác. Đêm đông, tuyết trắng, không khí cũng lãng mạn phần nào. Hơi nước bốc lên từ nồi sủi cảo, mờ ảo dưới ánh đèn. Cửa sổ cũng dần phủ một lớp sương trắng mỏng, càng thêm mơ hồ, huyền ảo.

Đến khi sủi cảo ra lò, mọi người nhao nhao bưng bát đĩa tới, múc xong liền đi tìm chỗ ngồi cùng bạn bè thân thiết.

Lúc này, có người tắt hai hàng đèn, nối máy tính với máy chiếu phía trước, bắt đầu chiếu bộ phim nghịch tập đầu tư nhỏ hồi báo lớn của năm ngoái, [Lạc lối].

Bộ phim này khá nổi tiếng trong nước, lại mang đề tài vận may đầu xuân, lễ mừng năm mới, chiếu vào đêm giao thừa quả là hợp cảnh.

- Lão Giang, cậu muốn uống gì không? Dù sao cũng đâu có lái xe.

- Cho chút sinh tố lúa mạch đi.

Tào Quảng Vũ đưa một lon bia qua:

- Bạn học Phùng muốn uống gì, ở đây có nước chanh, còn có coca.

Phùng Nam Thư nheo mắt:

- Nhà Giang Cần cũng uống bia.

Cao Văn Tuệ ngồi bên cạnh chậc lưỡi:

- Nam Thư ngay cả tên cũng chẳng cần gọi, suốt ngày nhà Giang Cần, nhà Giang Cần...

Giang Cần đưa tay chặn lon bia Tào Quảng Vũ đưa tới:

- Cũng là một lon, mở ra uống không hết thì phí.

- Ăn tết mà, muốn uống thì cứ uống đi.

- Cô ấy chỉ là tò mò, giống mèo hoang ấy. Để tôi uống chung với cô ấy, dù nam nữ uống chung một chai có hơi hướng 'gián tiếp hôn môi', nhưng tâm không tà niệm thì vẫn là trong sạch.

Giang Cần đưa lon mình đã uống qua, đút cho tiểu phú bà một ngụm.

Cô nhóc này bình thường ở công ty hay tiệc lớp đều lén uống rượu của hắn không ít, rượu vang, bia, rượu trắng đều đã thử qua, tửu lượng chắc cũng không tệ lắm đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!