Nhìn thấy cảnh tượng này, Vương Hải Ny và Cao Văn Tuệ không nhịn được mà liếc nhìn nhau.
Cái đồ chó Giang Cần này, cả ngày hôn hít Phùng Nam Thư, kết quả bây giờ còn trong sạch, phi!
Sau khi ăn uống no nê, phim cũng đã chiếu được hơn nửa. Nhiều người không còn tập trung vào phim nữa mà chuyển sang tán gẫu, chủ đề chủ yếu xoay quanh chuyện sau khi tốt nghiệp sang năm.
Ví dụ như công việc, học lên cao học, hay dự định tương lai.
Cũng có người đang hồi tưởng chuyện cũ, như lần đầu gặp gỡ ai đó.
- Tớ còn nhớ lần đầu gặp Giang Cần, là ở cửa sau phòng học của bọn mình.
Phùng Nam Thư cũng nhớ rõ:
- Cậu ấy sợ tớ không hòa nhập được, nên lén đến thăm tớ.
Vương Hải Ny ghé sát lại:
- Nhưng khi đó cậu xuất hiện thật sự khiến cả lớp kinh diễm, rất nhiều người đều nói mình lớn từng này nhưng vẫn chưa từng thấy qua khuôn mặt tinh xảo như vậy, nhưng ai cũng không ngờ cậu đã danh hoa có chủ.
Phạm Thục Linh nhớ tới chuyện năm nhất, không nhịn được mà lên tiếng:
- Lúc đó còn chưa tính là có chủ đi, bất quá quả thật sủng ái cậu ghê.
- Thôi bớt, Nam Thư khẳng định ngay từ đầu đã thích Giang Cần rồi.
- Tớ nhớ Thục Linh còn nói Giang Cần là một tên cặn bã, muốn giới thiệu Phùng Nam Thư cho Trương Tân Vũ...
Phạm Thục Linh bị sặc một ngụm:
- Vậy cũng không trách tớ, tớ thật sự thấy hai hoa khôi kia vì Giang Cần mà cãi nhau.
Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ nhắn:
- Sao tớ không biết?
- Trong mắt cậu chỉ có Giang Cần, biết cái quỷ.
- Lời này ngược lại là không sai, mới khai giảng, Phùng Nam Thư mỗi ngày đều ở ký túc xá chờ Giang Cần, trông mong đáng thương hề hề, ngay cả đi xem phim cùng bọn mình mà cũng không đi....
Phùng Nam Thư lộ ra biểu tình cao lãnh:
- Tớ không giỏi kết bạn lắm.
Vương Hải Ny là bậc thầy yêu đương, không nhịn được mà đè thấp giọng:
- Nam Thư, lúc ấy cậu cảm thấy Giang Cần như thế nào? Nói cho bọn tớ biết đi.
Trong ánh mắt Phùng Nam Thư hiện lên một tia hoài niệm:
- Chỉ muốn dính lấy cậu ấy, cảm thấy an tâm.
- Hai người hình như mới quen lúc kỳ nghỉ hè mà.
- Quen từ hồi cao trung, nhưng chưa từng nói chuyện, nhưng tớ biết ca ca là người tốt.
Vương Hải Ny nhìn Phùng Nam Thư:
- Phán đoán này của cậu cũng là rất huyền học, thi cử cho cậu mượn bút chính là người tốt?
Cao Văn Tuệ ghé vào bàn:
- Những người đơn thuần luôn gặp những người đơn thuần.
- Loại như Giang Cần cũng gọi là đơn thuần sao?
- Sao lại không đơn thuần, cậu ta chỉ thích Phùng Nam Thư a, tớ cho rằng đơn thuần chính là như vậy.
Vương Hải Ny nghe xong có chút hâm mộ:
- Tớ cũng muốn gặp được một người chỉ thuộc về tớ, tiểu nãi cẩu đơn thuần bá đạo.
(*) Chú: tiểu nãi cẩu: một chàng trai có tính cách dễ thương, ngây thơ và ngọt ngào
Cao Văn Tuệ nghe xong liền vui vẻ:
- Lẳng lơ chỉ có thể gặp lẳng lơ.
- Cao Văn Tuệ, cậu mới là lẳng lơ!
Hai cô gái ôm nhau cào cào gãi ngứa, trong nháy mắt khiến Giang Cần chú ý.
Vừa rồi cũng hắn đang cùng ba tên trong ký túc xá nhớ lại chuyện trước kia, nhất là Tào thiếu gia lĩnh quân phục lúc khai giảng, bực tức muốn size 1m8, ai khuyên cũng không được, sau đó lại lén lút đến tiệm may trong trường sửa lại kích thước.
Thế là kể từ ngày đó, Tào thiếu gia đã định hình xong thiết lập trai nghèo vui tính, khiến cho suốt bốn năm đại học không ai tin y là phú nhị đại.
Mà nghe thấy vui đùa ầm ĩ ở phía sau, Giang Cần không nhịn được nhìn về phía tiểu phú bà, đưa tay đút cho cô một ngụm bia:
- Mọi người đang nói chuyện gì vậy?
- Nói về chuyện gặp cậu.
- Gặp tôi thì có gì để nói?
Tiểu phú bà ngẩng đầu nhìn hắn:
- Gặp được cậu là điều may mắn nhất mình từng có.
Giang Cần không ngờ tiểu phú bà cầm Kar98 nhắm ngay đầu, suýt chút nữa bị tình bạn headshot trắng cây máu, đến cả ánh mắt cũng lập tức mềm nhũn, không nhịn được mà xoa bóp khuôn mặt trơn bóng của cô.
- Còn nữa, Vương Hải Ny nói cậu là tiểu nãi cẩu bá đạo.
- Vớ vẩn, mình hung ác như vậy, rõ ràng là chó săn mà.
Giang Cần nói xong lại sửng sốt:
- Không đúng, tại sao tôi nhất định phải là chó chứ.
Vương Hải Ny giãy thoát khỏi ma trảo của Cao Văn Tuệ:
- Cậu chính là tiểu nãi cẩu.
“?”
- Tuy rằng mọi người đều biết, Phùng Nam Thư dính cậu muốn chết, nhưng thật ra cậu cũng không thể rời khỏi Phùng Nam Thư, cho nên Cao Văn Tuệ mới ship đến nghiện.
Giang Cần lộ ra một cái cười mỉm:
- Tình bạn là như vậy.
…
Tuyết vẫn rơi nhẹ trong đêm giao thừa, nhưng vì không khí lễ hội nên khắp sân trường là cảnh tượng náo nhiệt khác lạ.
Nhờ những nỗ lực không ngừng của Giang Cần trong những năm qua, quảng trường trước của Lâm Đại đã được thương mại hóa vô cùng thành công. Gần đây, nhiều cửa hàng mới khai trương, góp phần làm cho khu vực này càng thêm sầm uất và đa dạng.
Đặc biệt là nhiều thương hiệu nổi tiếng ở Lâm Xuyên đều có chi nhánh tại đại học Lâm Xuyên, điều hiếm thấy ở các trường đại học khác. Nghe đồn rằng, nếu mà mở một cửa hàng nhỏ ở Lâm Đại thì sau này thương hiệu sẽ vươn ra toàn quốc. Mặc dù chỉ là tin đồn, nhưng nhìn quanh, nhà này nhà kia, quả thật hiếm có cửa hàng nào không phải là thương hiệu toàn quốc.
Lúc này, một nhóm người ùa ra khỏi phòng học, bước đi dưới trời tuyết rơi, hướng về phía ánh đèn mờ ảo.
Vài đàn em tham gia náo nhiệt, vừa đi vừa cầm cuốn sách CET-4. Tay thì cầm sách nhưng mắt lại chẳng biết có nhìn vào không.
(*) Chú: CET = College English Test
Còn có những chú chó thì nặn cầu tuyết, lén lút nhắm vào người bạn cùng phòng thân yêu của mình.
Không lâu sau, nhóm người vừa cùng nhau ăn sủi cảo đã tản ra khắp quảng trường. Những người còn lại, theo sự dẫn dắt của Giang Cần, đi lang thang vô định, cho đến khi nhận ra thì thấy mình đã ngồi trong khu vực nghỉ ngơi trước cửa hàng trà sữa Hỉ Điềm.
- Ơ, ở đây lại có một cửa hàng trà sữa mới à?
Giang Cần giả vờ ngạc nhiên, rút ví ra một tờ mười tệ:
- Nhân viên phục vụ, mang trà sữa ra đây. Lão Tào, trời lạnh thế này, cậu không định mua một ly sao?
Tào thiếu gia:
“?”
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, thầm nghĩ Giang tổng đúng là mẹ nó chó. Bọn họ còn tưởng sẽ được Giang Cần mời, ai mà ngờ ngay cả cửa hàng của mình mà hắn cũng trả tiền, vậy thì đừng mở tưởng chuyện có ai được mời nữa!
Nói cách khác, vừa rồi bọn họ không hề đi lang thang vô định, mà là bị chó chăn cừu lùa đến đây!
Nhưng mà, đã đến rồi thì...
- Mùa đông năm sau, có lẽ tôi sẽ không còn được ngắm tuyết Lâm Đại nữa.
- Không chỉ là tuyết Lâm Đại, mà cả lá đỏ trong rừng phong cũng không thể nhìn thấy…
- Tháng ba tôi sẽ ra ngoài trường thực tập, có thể ngay cả cảnh xuân về hoa nở của Lâm Đại cũng không được chứng kiến.
- Đó đều là chuyện nhỏ, sau này về trường là được. Nhưng tôi vẫn luôn tin rằng sẽ có một cô gái bỗng nhiên xuất hiện, cùng tôi yêu đương nồng nhiệt, mẹ nó đó chẳng phải là tiêu chuẩn của cuộc sống đại học sao? Rốt cuộc cô gái ấy có phải bị lạc đường không? Nếu không thì nhắn tin cho tôi, tôi đi đón cô ấy cũng được mà!
Người đang than thở chính là Trương Quảng Phát, y đang nhìn đôi tình nhân nhỏ đối diện đang uống trà sữa của nhau.