Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1274: CHƯƠNG 1273: CẠM BẪY TÌNH BẠN

Ai cũng sẽ trải qua chuyện yêu đương, có người thậm chí còn yêu đương cả đời. Nhưng tình yêu thời sinh viên luôn có một nét đặc biệt, bỏ lỡ thời gian này sẽ khiến người ta tiếc nuối.

Phùng Nam Thư có chút “tốt bụng”, không nhịn được an ủi Trương Quảng Phát, chưa từng yêu đương cũng không đáng tiếc, chỉ cần có bạn tốt cả đời là đủ rồi!

Trương Quảng Phát im lặng một lúc, nước mắt như muốn trào ra. Đúng đúng, cái miệng của hai vợ chồng các cậu thật sự rất giống nhau, cách đâm vào tim gan cũng y hệt!

Cao Văn Tuệ nghe xong, không nhịn được tiến đến trước mặt Phùng Nam Thư:

- Nam Thư, cậu thật sự nghĩ mình chưa từng yêu đương sao?

Tiểu phú bà có chút chột dạ, hù khuôn mặt nhỏ:

- Tớ chưa từng yêu đương!

- Vậy cậu thề đi.

Phùng Nam Thư suy nghĩ một chút:

- Không được, tớ không thề.

Giang Cần:

“?”

Vương Hải Ny ở bên cạnh chứng kiến mà toát mồ hôi hột, thầm nghĩ Cao Văn Tuệ thật sự vì chút đường mà liều mạng a.

Đắc tội Giang Cần rồi lại đắc tội Phùng Nam Thư, sắp đến năm mới rồi mà chẳng thèm quan tâm tiền thưởng cuối năm.

- Thực ra tôi cũng giống các cậu, lúc mới lên năm nhất cũng rất kiêu ngạo, tự cho mình là phi phàm, luôn cảm thấy mình có thể thực hiện mọi lý tưởng.

Giang tổng ho nhẹ một tiếng, chuyển chủ đề khỏi chuyện yêu đương:

- Lúc đó, tôi cảm thấy trên thế giới này không có gì có thể làm khó mình.

- Tôi thậm chí còn nghĩ, đến năm tư đại học, mình nhất định sẽ trở thành người nổi bật nhất, lật tay thành mây, trở tay thành mưa.

Giang Cần nhìn về phía màn đêm xa xăm, chậm rãi nói:

- Không ngờ cuối cùng tôi mới phát hiện, quả nhiên là như vậy.

Tào thiếu gia đang uống trà sữa, còn muốn nghe xem lão Giang có thể phun cái rắm thúi gì, cuối cùng suýt chút nữa bị bốn chữ kia làm cho sặc chết.

Nhiều nam sinh lớp 4 cũng là lần đầu trải nghiệm, không nhịn được há hốc mồm, có chút sợ hãi nhìn về phía Tào Quảng Vũ, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường.

Khá lắm, ba người này làm sao sống sót đến năm cuối vậy?

Giang Cần vui vẻ không thôi, quay đầu nhìn, phát hiện tiểu phú bà đang ôm trà sữa của mình, lén lút hút trà sữa mà hắn đặt trên bàn. Bị phát hiện, cô lập tức bày ra vẻ mặt cao lãnh, mang theo một loại khí thế đúng lý hợp tình.

- Đại học sắp kết thúc rồi, tiểu phú bà, cậu có điều gì hối tiếc không?

Phùng Nam Thư ngẩn người một lúc:

- Tớ không nhớ ra.

Cao Văn Tuệ ôm trà sữa, ngả người ra sau:

- Thời gian đại học trong đầu cậu ấy có lẽ chỉ có cậu. Tuy cậu hơi chó nhưng không thể phủ nhận cậu rất lợi hại. Cậu ấy nghĩ đến cậu là vui vẻ, cho nên đại học quả thực là vui vẻ từ đầu đến cuối.

- Thật hay giả?

- Có vẻ là vậy.

Phùng Nam Thư nghiêm túc suy nghĩ một chút, thấy Cao Văn Tuệ nói rất đúng, liền nheo mắt lại, có chút muốn xem xem tại sao đầu óc của cô ấy lại thông minh như vậy.

Cô nhớ lại ba năm rưỡi vừa qua, trong đầu đều là Giang Cần, cho nên không cảm thấy tiếc nuối.

Hơn nữa, ngoài Giang Cần, cô còn có bạn thân như Cao Văn Tuệ, Vương Hải Ny, đã cùng nhau đi xem phim, ngủ net, cùng ca ca nắm tay, ôm ấp, trao nụ hôn đầu tiên, còn nhận được bảo vật gia truyền, được một đám người gọi là bà chủ.

Cuộc sống như vậy, đối với cô mà nói đã rất rực rỡ rồi.

- Giang Cần, cậu có hối hận gì không?

- Hình như là không.

Giang Cần cẩn thận suy nghĩ, thấy quả thật không có gì hối tiếc.

Làm ăn cũng tốt, cuộc sống cũng tốt, tình cảm… cũng tốt, tất cả đều ổn.

Multi-group đã đạt vị trí số một cả nước, đã hôn bạch phú mỹ xinh đẹp nhất, gần đây còn suy nghĩ đến vấn đề kết tinh tình bạn, còn có gì để hối tiếc chứ.

Cho nên, chuyện lập chí kiếm tiền lúc mới trùng sinh quả thật đã mang đến cho cuộc đời hắn những thay đổi to lớn.

Tuy nhiên, đôi khi hắn cũng tự hỏi, nếu như không gặp tiểu phú bà thì sao? Nếu người cho hắn vay tiền là một gã râu quai nón thì sao?

Giang Cần nhận ra rằng cuộc sống của hắn có lẽ sẽ thiếu đi một phần rất lớn, thậm chí sẽ có chút cô đơn.

Không, không chỉ là một chút cô đơn.

Hắn cảm thấy nếu không có tiểu phú bà, cuộc sống này dường như không thể nào tiếp tục được.

- Thực ra, tôi cảm thấy mình hơi hối hận vì đã không chăm chỉ học tập. Trước đây còn không thấy gì, nhưng sắp tốt nghiệp rồi, tôi bỗng nhiên cảm thấy tương lai thật mờ mịt.

- Không chăm chỉ học tập thì chính là như vậy, tôi sẽ không mờ mịt.

Giang Cần bòo bòo không kiềm được, kiên nhẫn khai sáng cho người bạn học đang mờ mịt kia:

- Nhưng sau này sẽ ổn thôi, khi cậu bước vào xã hội, cậu sẽ quen dần.

“?”

- Thiếu gia, cậu có hối hận gì không?

- Có chứ, đương nhiên là có.

Tào Quảng Vũ đặt cốc trà sữa xuống bàn, học theo tư thế của Giang Cần, dùng ánh mắt thâm trầm nhìn về phía đêm tối xa xăm:

- Tôi rất tiếc, đến tận bây giờ mọi người mới biết tôi thực sự là phú nhị đại.

“…”

Thấy trời đã muộn, gió bên ngoài cũng bắt đầu nổi lên, một số người bắt đầu đứng ngồi không yên, hướng về phía ký túc xá.

Vài nam sinh lớp 4, nhìn Tào thiếu gia đi phía trước, không nhịn được kéo mấy nam sinh lớp 3 lại:

- Này, hỏi các cậu chút, Tào Quảng Vũ lớp các cậu thật sự là phú nhị đại sao?

- Không phải đâu, khoác lác đấy.

- Tôi cũng nghĩ vậy.

Lúc này, Giang Cần dắt tay Phùng Nam Thư đi về phía ký túc xá, để lại một loạt dấu chân trên tuyết, cuối cùng dừng lại ở lối vào phía dưới tòa nhà Thể Mỹ.

Tuyết trong sân trường rơi dày hơn, dày đặc hơn, nhanh chóng phủ kín những dấu chân mà bọn họ vừa để lại.

Phùng Nam Thư đứng nhìn một lúc, bị gió lạnh thổi vào hắt xì một cái, sau đó xoay người chui vào lòng Giang Cần, ánh mắt vẫn hướng về bầu trời tuyết rơi.

Áo khoác lông của Giang Cần rất rộng, mà dáng người tiểu phú bà lại rất đẹp, vì thế hắn trực tiếp kéo khóa, ôm cô vào lòng rồi kéo khóa lên, như thể liền thân, cánh tay vòng quanh eo thon của cô.

Nhưng ngay lúc này, hắn bỗng nghe thấy tiếng chụt chụt trong miệng tiểu phú bà.

- Vừa uống trà sữa xong, lại còn ăn kẹo?

- Không phải kẹo.

Giang Cần cúi đầu hôn lên môi cô, sau một hồi dây dưa liền tịch thu viên kẹo trong miệng cô:

- Càng ngày càng biết nói dối.

Phùng Nam Thư vươn tay ôm lấy hắn từ trong áo khoác:

- Ca ca, trong miệng còn một viên nữa.

- Thật sao?

- Không tin cậu thử xem, mình giấu rồi.

Giang Cần nheo mắt lại, ngậm lấy môi cô, hôn thật lâu, kết quả không tìm được viên kẹo bị Phùng Nam Thư nói dối giấu đi, mà viên vừa bị tịch thu lại bị cướp về.

Một người thông minh như mình, hình như vừa bị lừa rồi?

Giang Cần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trước mắt, lại không kìm được hôn lên, nếm vị ngọt trong miệng cô, cuối cùng cướp lấy viên kẹo, rồi lại hôn lên.

Phùng Nam Thư cũng chỉ kiêu ngạo được một lúc, không lâu sau đã bị khống chế.

Cô thật sự rất thích Giang Cần hôn mình, còn thích nghe âm thanh phát ra khi hôn.

Trong lúc đó, Giang Cần kéo khóa áo khoác ra, ngồi xuống bậc thang, ôm cô vào lòng.

Khóa áo của tiểu phú bà không kéo lên, cũng tiện cho Giang Cần đưa tay bắt lấy Tiểu Tả và Tiểu Hữu.

Nhưng chỉ một giây sau, hắn bỗng nhiên sững người, “bụp” một tiếng buông môi Phùng Nam Thư ra, có chút hoang mang nhìn cô.

Tiểu phú bà từ từ mở mắt, có chút lạnh lùng:

- Áo khoác dày lắm, không lộ ra được, nên mình không mặc.

- Tình bạn này sao khắp nơi đều là cạm bẫy chết người vậy...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!