Đương nhiên, y càng không nghĩ tới chính nền tảng đặt cơm của mình lại lên Tiêu Đề Tối Nay, hơn nữa còn được đưa tin cả ngày, hiện tại chỉ cần lướt mạng, đâu đâu cũng thấy tin tức về QuickMeal.
Tịch Chung Văn cảm thấy mình quả thực đã gặp Bồ Tát.
Mà chiến dịch truyền thông mạnh mẽ của Tiêu Đề Tối Nay, cũng rất nhanh khiến cho một tổ chức đầu tư mạo hiểm tên là Trác Tuyệt gọi điện thoại tới, muốn tìm Tịch Chung Văn bàn chuyện hợp tác với QuickMeal.
Phú quý lật trời!
Tịch Chung Văn dự cảm được một hồi phú quý phá cả trời!
Ba giờ chiều, Tịch Chung Văn cùng mấy đối tác trong đội ngũ đi đến Đầu tư mạo hiểm Trác Tuyệt.
Tại phòng họp, ông chủ Trác Tuyệt - Ngụy Thành Khôn và nhà đầu tư Hàn Lượng đã chờ sẵn. Hai bên gặp mặt, bắt tay thân mật.
- Tịch tổng, chúng tôi đã thấy tin tức về QuickMeal bùng nổ trên Tiêu đề tối nay. Cũng rất ấn tượng với mô hình phát triển của QuickMeal, không biết anh có dự định mở rộng quy mô không?
- Tất nhiên là có, nhưng hiện tại vấn đề tài chính còn khó khăn.
- Chúng tôi chính là muốn giúp anh giải quyết vấn đề đó.
“...”
Ba giờ chiều, Tịch Chung Văn rời khỏi Trác Tuyệt sau buổi gặp mặt đầu tiên với nhà đầu tư.
Qua cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này, y dễ dàng nhận ra sự quan tâm của Ngụy Thành Khôn và Hàn Lượng. Nói cách khác, việc có đầu tư đã trong tầm tay.
Nhưng Ngụy Thành Khôn cho câu trả lời rõ ràng, mà là nói cần đánh giá thêm và cân nhắc về vấn đề tài chính cũng như tỷ lệ cổ phần.
Thế là hai bên hẹn tuần sau gặp lại, thống nhất và thảo luận chi tiết về việc đầu tư, tỷ lệ cổ phần và các vấn đề liên quan.
Tình hình, rất tốt đẹp!
Cùng lúc đó, tại trụ sở Ele.me, Trương Hú Hào và Trần Gia Hân cũng đang trên đường đến tổng bộ DianPing ở Bắc Kinh.
Trước đó, Trương Hú Hào đã đề nghị Trần Gia Hân tận dụng mối quan hệ của cô tại DianPing để liên lạc với Bành Thắng, giám đốc đầu tư của Tencent.
Giống như giám đốc đầu tư của Alibaba, Bành Thắng nhận thấy quy mô đốt tiền của ngành giao đồ ăn lớn hơn cả ngành mua nhóm, nên đã khéo léo từ chối. Hơn nữa, với quy mô hiện tại, Ele.me chưa đủ hấp dẫn để bọn họ ra tay.
Tuy nhiên, khi thông tin đến tai Trương Thao, y lại có suy nghĩ khác. Dưới áp lực cạnh tranh từ Multi-group, DianPing đang dần chìm nghỉm. Đầu tư thêm vào DianPing có thể là vô ích.
Lúc này, y cần một điểm tăng trưởng mới để bảo toàn tài sản. Với tâm lý “phải trộm hay không, cứ đánh hai gậy trước đã”, Trương Thao đã yêu cầu Trần Gia Hân dẫn Trương Hú Hào đến gặp mặt, tạo tiền đề cho cuộc gặp gỡ tại tổng bộ DianPing này.
- Trương tổng, mời ngồi. Chúng ta là người một nhà, không cần khách sáo. - Trương Thao tự tay pha trà, mời hai người.
Trương Hú Hào mỉm cười:
- Tôi không dám nhận là Trương tổng. Anh là tiền bối, tôi nào dám xưng hô như vậy. Anh cứ gọi tôi là Tiểu Trương.
- Hahaha, tôi làm DianPing nhiều năm, gọi là tiền bối cũng không sai. Vậy tôi mạn phép gọi cậu là Hú Hào.
- Được, Trương tổng.
Trương Thao ngồi xuống:
- Tôi đã nghe Trần tổng nói về Ele.me. Thật lòng mà nói, tôi rất quan tâm đến dịch vụ đặt đồ ăn của các cậu và có ý định đầu tư. Tuy nhiên, có một số vấn đề cần trao đổi trực tiếp.
Trương Hú Hào gật đầu:
- Tôi hiểu. Trương tổng cứ tự nhiên hỏi.
- Cậu đã có mang theo kế hoạch phát triển không?
- Có mang theo.
Trương Hú Hào đã chuẩn bị kỹ lưỡng tài liệu cho buổi gặp với Bành Thắng ở Tencent, nên lập tức lấy ra đưa cho Trương Thao.
Sau khi xem qua, Trương Thao nắm được mô hình hoạt động hiện tại của Ele.me và bắt đầu nói về vấn đề y quan tâm nhất: chi phí và lợi nhuận.
Về vấn đề này, Trương Hú Hào cũng đã chuẩn bị sẵn tài liệu, các số liệu chỉ cần liếc qua là hiểu ngay, khiến Trương Thao càng thêm tin tưởng. Bởi vì khi đầu tư, ngoài việc đánh giá doanh nghiệp, còn phải xem xét tính cách của người lãnh đạo. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Trương Hú Hào cho thấy y rất nghiêm túc với dự án này, không phải kiểu người kiếm một khoản rồi bỏ chạy.
Tuy nhiên, khi xem xét chi phí vận hành gần đây của Ele.me, Trương Thao nhíu mày.
- Chi phí nhân công của Ele.me... là 0?
- Đúng vậy, là 0.
Trương Thao mím môi:
- Không có lương cơ bản?
Trương Hú Hào mỉm cười:
- Chúng tôi áp dụng mô hình bán thời gian, trả tiền theo đơn hàng. Giao càng nhiều, kiếm càng nhiều. Cách này cũng khuyến khích người giao nhận nhiều đơn hơn.
- Vậy bảo hiểm cũng không mua sao? Giao hàng thời gian thực bằng xe điện, rất dễ xảy ra nguy hiểm.
- Nếu là bán thời gian thì không cần mua bảo hiểm. Điều này giúp tiết kiệm chi phí và giảm bớt rắc rối cho công ty.
Trương Thao sững một chút, sau đó uống một ngụm trà:
- Không có cả bảo hiểm, lại còn yêu cầu giao hàng trong vòng nửa tiếng, liệu cậu có tuyển được người không?
Trương Hú Hào ho nhẹ:
- Chỉ cần phí giao hàng cao, ắt sẽ có người làm. Hiện tại, tôi muốn mở rộng quy mô, nên cần đầu tư rất nhiều vào mảng này.
- Phí giao hàng cao cũng là chi phí.
- Giai đoạn đầu của ngành nghề, khoản chi phí này là không thể tránh khỏi. Vì số lượng người sẵn sàng làm giao hàng bán thời gian không nhiều, chúng tôi chỉ có thể tập trung vào khía cạnh này.
- Còn về sau thì sao?
- Sau này, khi ngành công nghiệp đã trưởng thành, chúng tôi sẽ giảm một phần phí giao hàng trong phạm vi chấp nhận được của người giao hàng. Đồng thời, chúng tôi sẽ tăng giá thức ăn trên nền tảng để người tiêu dùng gánh chịu phần chi phí còn lại.
Trương Thao nghe xong há hốc mồm, một lúc sau mới hít một hơi thật sâu.
Giang sơn đời nào cũng có tài tử, luận tàn nhẫn vẫn là người trẻ tuổi!
Ý của Trương Hú Hào là gì?
Đầu tiên, sử dụng tiền trợ cấp, trả phí giao hàng cao ngất ngưởng để nuôi dưỡng ngành giao hàng và thói quen của người tiêu dùng.
Chờ đến khi ngành công nghiệp chín muồi, số lượng người giao hàng bão hòa, người tiêu dùng không thể thiếu dịch vụ đặt đồ ăn, thì chia sẻ chi phí này cho người tiêu dùng và người giao hàng.
Cứ như vậy, hạng mục chi phí lớn nhất của dịch vụ đặt đồ ăn sẽ biến mất! Quả là nhân tài!
Điều quan trọng nhất là gì? Chính là giai đoạn đầu sử dụng phí giao hàng cao để thu hút người tham gia, phát triển ngành, mà không phải mua bảo hiểm hay trả lương cơ bản. Cách này còn có một lợi ích khác.
Đó là ngành giao hàng sẽ hình thành một nhận thức chung: làm giao hàng bán thời gian thì không có bảo hiểm là chuyện bình thường.
Nhận thức chung ngành nghề như vậy một khi đã hình thành, thì quả là lợi ích vô cùng!
- Hú Hào, cậu và Trần tổng cứ ở lại Bắc Kinh thêm hai ngày, tôi sẽ giúp các cậu đặt khách sạn. Tôi cần bàn bạc thêm một chút.
- Được, vậy tôi ở lại thêm hai ngày.
Thực ra, Trương Hú Hào biết DianPing là một doanh nghiệp đang suy thoái, không thể đầu tư nhiều, cùng lắm chỉ một hai triệu, chẳng thấm vào đâu so với sự phát triển của ngành.
Tuy nhiên, y vẫn hạ thấp tư thái, nói năng khéo léo, chủ yếu là vì Tencent đứng sau DianPing.
Chỉ cần có thể tận dụng DianPing để đầu tư, tạo ra một chiến dịch quảng bá ấn tượng, y có 90% nắm chắc có thể tiếp cận với Tencent.
Kinh doanh là như vậy, bạn phải lọt vào tầm ngắm của giới đầu tư, thể hiện tài năng của mình, mới có thể nhận được nguồn vốn dồi dào.
Sau khi rời khỏi DianPing, Trần Gia Hân quay lại tìm Trương Thao.
- Trương tổng, ah thấy Ele.me thế nào?
- Rất tốt, mô hình kinh doanh hiện tại của họ nếu thành công, chắc chắn sẽ rất triển vọng. Quan trọng nhất là Trương Hú Hào, rất có dã tâm. Giới trẻ bây giờ sắc bén hơn đám họm hẹm chúng ta nhiều.
- Xem ra anh cũng nhận thấy tính cách của anh ấy có vài phần giống với người nào đó.
- Tinh thông tính toán, giỏi về bố cục, tôi như thấy được bóng dáng Giang Cần năm đó.