Gần nửa tháng trôi qua, QuickMeal và Ele.me đều đã hoàn tất vòng đàm phán với các nhà đầu tư tiềm năng. Kết quả, QuickMeal thu về 5 triệu, trong khi Ele.me nhận được khoảng 3 triệu vốn đầu tư.
Cùng thời điểm, một số nền tảng đặt đồ ăn khác cũng tìm được nguồn đầu tư và nhanh chóng bắt đầu lên kế hoạch phát triển.
Trong vài ngày ngắn ngủi, áp phích tuyển dụng shipper đã tràn ngập khắp thành phố.
Sự trỗi dậy của một ngành nghề mới thường đi kèm với những bước dò dẫm ban đầu. Cả mô hình kinh doanh lẫn hướng phát triển đều cần liên tục điều chỉnh và thay đổi. Không ai biết chắc chắn chiến lược và ý tưởng của mình có phù hợp với thị trường hay không.
Ngành giao đồ ăn khác với ngành mua theo nhóm, Tùy Tâm Đoàn vốn đã có hình mẫu là Multi-group, cho nên nghề này ban đầu đã là bán thành thục rồi.
Do đó, dù đều là nền tảng đặt đồ ăn, nhưng mỗi công ty lại có cách vận hành riêng biệt, xuất phát từ những suy nghĩ khác nhau.
Ele.me tập trung tuyển dụng shipper bán thời gian, thu hút bằng mức phí giao hàng cao. Ngoại trừ việc không có bảo hiểm, thu nhập của shipper khá hấp dẫn, giống như mô hình bán hàng hưởng hoa hồng, càng chăm chỉ càng kiếm được nhiều, mở ra cơ hội làm giàu cho những người nỗ lực.
Còn QuickMeal thì ngược lại, trả cho shipper mức lương cơ bản 1500 tệ/tháng kèm bảo hiểm cơ bản, nhưng phí giao hàng thấp hơn. Mục đích của bọn họ là thu hút càng nhiều người dùng càng tốt.
Ngoài hai công ty này, còn có những nền tảng chuyên về đồ ăn khuya, cung cấp dịch vụ đặt cơm văn phòng, và giao đồ ăn tươi sống trong thời gian ngắn. Gió đầu tư đã thổi đến, người khởi nghiệp ngửi thấy mùi liền tham gia vào thị trường.
Trong số đó, QuickMeal là công ty mở rộng nhanh nhất. Bởi vì họ trả lương cơ bản và mua bảo hiểm cho shipper, nên công việc này rất được chào đón trên thị trường lao động.
Sau khi nhận được khoản đầu tư, QuickMeal đã cử nhân viên và shipper mới chiêu mộ đi đến các khu dân cư lớn lân cận.
Trong khi con đường phát triển của Ele.me lại hoàn toàn khác. Ngoài việc tuyển dụng shipper, bọn họ dành phần lớn tiền bạc để phát triển công nghệ. Ổn định hệ thống nền tảng, tăng thêm máy chủ, tối ưu hóa chương trình tiếp nhận đơn hàng, tận dụng “thời gian rảnh rỗi” của shipper để họ có thể nhận đơn hàng tiếp theo ngay sau khi hoàn thành đơn trước đó.
Bởi vì người sáng lập Ele.me - Trương Hú Hào biết rằng khi lượng đơn hàng và shipper tăng lên, việc tính toán và điều phối sẽ vượt quá khả năng xử lý của con người. Muốn phát triển bền vững trong tương lai, công nghệ là yếu tố then chốt.
Dù là mô hình kinh doanh nào, số lượng shipper cũng ngày càng tăng lên. Cùng lúc đó, các tin tức liên quan đến ngành giao đồ ăn, được châm ngòi bởi Tiêu Đề Tối Nay, dần thu hút sự chú ý trên các nền tảng mạng xã hội khác.
- Đồ ăn ngoài rẻ hơn đồ ăn tự nấu? Điên rồi!
- Trời lạnh không muốn ra ngoài, đồ ăn ngoài là cứu tinh của tôi.
- Thức ăn ngoài chắc chắn là xu hướng tiếp theo của Internet!
- Làm việc cả ngày về nhà chỉ muốn nằm nghỉ, ai còn tâm trí nấu cơm chứ.
- Ai phát minh ra dịch vụ giao đồ ăn vậy? Tuyệt vời quá, người này xứng đáng nhận giải Nobel!
Cùng với sự gia tăng của các cuộc thảo luận, một số công ty khởi nghiệp internet bắt đầu tham gia vào thị trường. Giống như VR, xe đạp công cộng, metaverse, AI và video ngắn ở hậu thế, chỉ cần có người khơi mào, sẽ có cả một đám người theo sau.
Một số công ty đầu tư mạo hiểm giống như Trác Tuyệt cũng nhanh chóng tham gia, đổ thêm dầu vào lửa. Loại tiểu tư nhỏ như bọn họ am hiểu nhất là săn lùng các công ty khởi nghiệp tiềm năng, chờ đợi chúng trưởng thành rồi bán đi để kiếm lời. Bọn họ không quan tâm ai là người chiến thắng cuối cùng, bởi vì mục tiêu của bọn họ là kiếm lợi nhuận nhanh chóng.
Cũng giống như đại chiến mua nhóm trước đây, nhưng trang web thà chết chứ không chịu khuất phục đều rất thảm, như Đoàn Bảo trốn chạy, Tùy Tâm Đoàn bị hai mặt giáp công, hay LaShou bị tố làm giả báo cáo tài chính.
Nhưng cũng lại có rất nhiều doanh nghiệp, vừa lên đỉnh cao liền bán mất tiêu, kiếm được bồn đầy bát.
…
- Ông chủ, DianPing đã đầu tư vào Ele.me, giờ đây người dùng đã có thể sử dụng tài khoản DianPing để đăng nhập Ele.me, hơn nữa còn có thể kết nối với dịch vụ tại cửa hàng của DianPing.
Sáng ngày nghỉ Tết Dương lịch, Giang Cần và Phùng Nam Thư dạo chơi ở quảng trường. Nhân viên Multi-group cũng nhân dịp nghỉ lễ về Lâm Đại, lúc này đang tụ tập ở khu nghỉ ngơi Hỉ Điềm, vừa uống trà sữa vừa bàn luận về tình hình hiện tại.
- Ông chủ, lửa đã được nhóm lên, khi nào thì chúng ta tham gia vào thị trường giao đồ ăn?
- Hiện tại Ele.me chỉ hoạt động ở Thượng Hải, QuickMeal cũng chỉ tập trung ở Bắc Kinh. Chúng ta cần kiên nhẫn, đợi bọn họ mở rộng ra các thành phố khác, dẫn dắt BAT ra trận.
Đàm Thanh xoa xoa tay:
- Trong cuộc chiến mua nhóm, ba nhà này đã bị chúng ta đánh cho tan tác. Bây giờ, lĩnh vực giao hàng là sân nhà của chúng ta, liệu bọn họ còn dám tham gia không?
Giang Cần mỉm cười:
- QQ đã là bá chủ mạng xã hội, nhưng Alibaba vẫn quyết tâm chen chân vào. Taobao đang phát triển mạnh mẽ, không phải Tencent cũng thử chọc ngoáy sao? Những gã khổng lồ này, làm sao có thể sợ một 'Ngạn Tổ' tầm thường như tôi?
- Nghe cũng đúng…
- Quan trọng nhất là, tôi đã đào giám đốc đầu tư của chú Mã, lại dùng chính người đó để cướp Cao Đức mà chú ấy hằng mong muốn, chắc chắn chú ấy tức lắm. Chú ấy không thiếu tiền, cho dù chỉ vì muốn chọc tức tôi, chú ấy cũng phải tham gia vào thị trường này.
- Điều chú ấy muốn là một hệ sinh thái hoàn chỉnh, để Alipay có thêm nhiều lựa chọn thanh toán. Chú ấy không chịu ngồi yên.
Ngụy Lan Lan nghe xong thì lên tiếng:
- Còn Tencent thì sao?
Giang Cần mím môi:
- Tencent là cái kiểu cứ có hố là nhúng tay vào, hỏng thì thôi, còn thành công thì lại là một điểm tăng trưởng mới.
- Vậy sao…
- Tiểu tư bản tham gia vào giai đoạn đầu là để kiếm một khoản rồi rút lui, không quan tâm ai thắng ai thua. Nhưng dù rút hay không, thị trường này cũng sẽ bùng nổ.
Giang Cần tựa lưng vào ghế:
- Lợi thế của Multi-group trong ngành giao đồ ăn là lớn nhất, nhưng để nuôi dưỡng một thị trường lớn như vậy, và xây dựng một đội ngũ shipper hùng hậu, cần rất nhiều tiền. Tôi không thể gánh vác hết, phải kéo thêm nhiều người vào cuộc chơi.
- Có câu nói thế nào nhỉ, trời sập, người cao ngồi xuống, để người lùn đỡ một lát.
Đổng Văn Hào nghe thấy quay đầu nhìn Giang Cần.
Giang Cần nhận ra ánh mắt của y:
- Có chuyện gì sao?
- Không, không có gì, ông chủ tốt bụng!
Đàm Thanh và Ngụy Lan Lan nhìn nhau:
- Chơi như vậy có quá mạo hiểm không?
Giang Cần quay đầu lại:
- Cầu phú quý trong hiểm nguy, sóng gió càng lớn cá càng quý, nghe qua chưa?