Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1279: CHƯƠNG 1278: NGÀNH NGHỀ GIAO HÀNG RA LÒ (2)

Giang Cần quay sang Lộ Phi Vũ:

“Phi Vũ, tiếp tục theo dõi tình hình, thay bọn họ thổi phồng lên, kiểu như ‘chấn kinh, ngành giao đồ ăn tạo ra hàng vạn việc làm mới', ‘chấn kinh, shipper giao đồ ăn thu nhập hơn vạn tệ mỗi tháng!'“

Lộ Phi Vũ siết chặt nắm đấm:

- Thổi phồng người khác, hơi ngại nha.

“Giai đoạn đầu thì như vậy, tiếp theo sẽ là 'chấn kinh, Ele.me bóc lột shipper!', ‘chấn kinh, Ele.me âm thầm tăng giá đồ ăn, đẩy chi phí vận chuyển cho người tiêu dùng!'“

- Sao lại chỉ có Ele.me? QuickMeal thì sao?

Giang Cần vỗ vỗ tay vịn ghế:

- Đến lúc những tin tức này được đăng tải, QuickMeal đã chết trên đường rồi.

Đàm Thanh ngạc nhiên:

- Ông chủ, QuickMeal nhận được nhiều vốn đầu tư hơn Ele.me, hơn nữa bọn họ còn phát triển rất nhanh.

- Vô dụng, ông chủ QuickMeal không tàn nhẫn như ông chủ Ele.me. Khi quy mô của cả hai bên tăng lên, QuickMeal sẽ nhận ra chi phí của mình ngày càng cao, trong khi tốc độ tăng trưởng lại chậm lại.

- Vậy ra muốn kiếm tiền, phải vứt bỏ lương tâm...

- Chỉ có thể nói mô hình kinh doanh của Ele.me có lợi thế bẩm sinh hơn.

Giang Cần nói chuyện, bỗng nhiên cảm thấy khát nước, định lấy trà sữa trên bàn, nhưng phát hiện đã hết. Hắn nhớ ra lúc nói chuyện phiếm, hình như Phùng Nam Thư đã lén lấy đi.

- Tiểu phú bà, lại trộm trà sữa của mình?

Phùng Nam Thư trưng ra vẻ mặt lạnh lùng của một bạch phú mỹ cao lãnh, sau đó lấy cốc trà sữa của Giang Cần từ trong áo lông ra, đưa cho hắn.

Cốc trà đã pha nửa tiếng trước, đến giờ vẫn còn ấm.

Giang Cần ung dung chỉ tay năm ngón, phân tích tình hình, lại chẳng thèm động vào ly trà sữa trên bàn.

Thế là Phùng Nam Thư cẩn thận cất nó trong áo để giữ ấm, định bụng đợi hắn muốn uống sẽ lấy ra. Nghe thấy hắn vu oan mình lén uống trà sữa, cô có chút hậm hực, ánh mắt khẽ nheo lại.

Giang Cần nhận lấy trà sữa, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Phùng Nam Thư, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp của tình bạn thuần khiết.

Trước đây, hắn từng giấu khoai lang nướng trong túi áo khoác cho cô, định bụng đợi cô chơi ném tuyết xong… nào ngờ đã bị cô học được.

Bây giờ lại lấy mấy chiêu này ra trêu chọc mình...

- Đi thôi đi thôi, ông chủ và bà chủ muốn kết giao bằng hữu, người rảnh rỗi tránh ra!

“?”

Tiếng Đổng Văn Hào vang lên, mọi người lập tức đứng dậy, chạy về phía rừng phong.

Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh và các cô gái khác vừa chạy vừa giơ điện thoại, tranh thủ chụp ảnh lẫn nhau giữa khung cảnh tuyết trắng. Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ thì hối hả chạy tới hồ Vọng Nguyệt, trên đường còn tiện tay nhặt một đống đá, chuẩn bị đập băng.

Lúc này, Giang Cần đang nhìn Phùng Nam Thư, thong thả uống trà sữa. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy đồ uống này ngon hơn trước kia gấp n lần.

Cũng phải thôi, dù sao cũng là trà + sữa-real.

Không biết hôm nay cô có mặc...

Phùng Nam Thư như hiểu được suy nghĩ của hắn, lập tức hù khuôn mặt nhỏ.

Đêm giao thừa dương lịch hôm đó, trong hành lang của tòa nhà Thể Mỹ, cô suýt nữa bị ca ca nhào nặn cho nát. Lúc trở về, cả người cô nóng bừng, mềm nhũn như cọng bún, choáng váng cả đêm.

Cao Văn Tuệ còn tưởng cô bị cảm, sờ trán cô mấy lần.

Chỉ có tiểu phú bà mới biết rõ, cô là bị ca ca cưng chiều đến mức này.

- Ngon thật, sản phẩm mới à?

- Ừm... Kỳ lạ, sao lại ngon như vậy? Trước đây mình đâu có thích uống trà sữa...

Nghe Giang Cần lẩm bẩm, tiểu phú bà quay mặt đi, vụng trộm đỏ mặt.

Sau khi ly trà sữa vang lên tiếng sột sột, cô bị Giang Cần lừa đến một góc yên tĩnh, kiểm tra xem cô có mặc quần áo tử tế không.

Kết quả đúng như dự đoán của hắn, không có.

- Lần trước nếu không phải cố ý, vậy lần này khẳng định là cố ý, đúng không?

“?”

- Lần này mình không cẩn thận, cố ý không cẩn thận.

Phùng Nam Thư cao lãnh híp mắt, lúc được ôm lấy liền vươn tay ra, xoa loạn tóc Giang Cần.

Nhưng ngay sau đó, cô như bị chạm vào công tắc nào đó, mềm nhũn trong vòng tay hắn, rồi lại không nhịn được mà nhẹ nhàng đánh hắn hai cái, sau đó ôm chặt lấy hắn.

Phong cảnh Lâm Đại cũng rất đẹp, nhất là sau khi tuyết rơi, ánh mặt trời ấm áp.

Trên con đường bốn bề không một bóng người, Giang Cần ôm Phùng Nam Thư, trong lòng hiểu rõ, cả hai đời này e là không thể rời xa nhau.

Thì ra kết bạn với đúng người, lại vui vẻ đến thế.

Nhìn dáng vẻ lẩm bẩm rồi nhíu lông mày của tiểu phú bà trên vai mình, Giang Cần bỗng nhiên có cảm nhận sâu sắc hơn về “năm tháng tĩnh lặng”.

Những ngày sau đó, kỳ nghỉ đông đã cận kề, tuần thi lại sầm sập tiến đến. Bao nhiêu tiêu sái trước kia, giờ đây biến thành bấy nhiêu thống khổ khi ôn tập.

Tào thiếu gia cùng đám bạn ngày ngày vùi đầu vào sách vở, khổ sở học hành. Lúc ăn cơm ở căn tin cũng xem, trên đường đến tòa nhà dạy học cũng xem, hy vọng có thể dùng một tuần học xong chương trình học cả một học kỳ.

- Theo tôi, các cậu nên lên trường đòi lại học phí.

- Mẹ nó, tri thức đều là được nhồi nhét ở cái ký túc này, dựa vào đâu mà thu học phí?

- Còn có tôi, mẹ nó tôi không học cũng thu học phí của tôi, quả thực không có vương pháp, đóng phí dừng chân không được sao? Còn có sách giáo khoa này, không thể không mua sao? Xem cũng đâu có hiểu.

Tào Quảng Vũ, Nhâm Tự Cường và Chu Siêu mắt điếc tai ngơ trước tiếng chó sủa.

Bây giờ bọn họ đều hiểu rõ, lão Giang mà cầm sách giáo khoa năm nhất thì cũng như đọc thiên thư, vậy mà còn đòi đạt tiêu chuẩn, môn nào cũng sáu mươi? Chuyện hoang đường!

Mẹ nó, chắc chắn là trường học đã bật đèn xanh cho hắn. Bây giờ hắn gào như chó sủa, chẳng khác nào ứng với câu hát “Học không được vĩnh viễn xôn xao, được thiên vị đều không sợ hãi” trong bài “Hoa hồng đỏ” của Trần Dịch Tấn.

Tào thiếu gia nghiến răng nghiến lợi, cố gắng bịt tai ngăn chặn âm thanh của Giang Cần, cúi đầu lao vào học bài. Mười mấy giây sau, ba người kia vẫn im lặng, ký túc xá rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại. Bọn Tào Quảng Vũ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng cũng được yên thân.

Nhưng ngay lúc ấy, Giang Cần lại cầm chuột, dùng laptop mở [Armor Hero XT]......

“Mang trong mình giấc mộng, bọn họ chiến đấu hăng say, tựa như cuồng phong cuốn phăng tất cả.”

“Đêm đen sẽ nhường chỗ cho ánh sáng!”

“Vết thương trên người anh hùng bất bại chính là minh chứng cho lòng dũng cảm, khao khát bay cao, bay xa hơn nữa...”

Ba người lặng lẽ theo dõi diễn biến căng thẳng trên màn hình máy tính của Giang Cần, nín thở, mắt mở to như chuông đồng, tò mò muốn xem nhưng lý trí lại ngăn cản.

Tình trạng này kéo dài khoảng hai phút, khi lão Tào định liếc nhìn rồi tiện thể mắng Giang Cần vài câu, quay đầu lại thì phát hiện ghế đối diện trống không.

Giang Cần đã chuồn êm từ lúc nào không hay, chỉ để laptop đang mở [Armor Hero XT].

Tào Quảng Vũ ngơ ngác:

- Mẹ nó, thằng chó này không xem, lại cố tình mở ra cho chúng ta xem?

Chu Siêu hít sâu một hơi:

- Chó thật! Quá chó!

- Tôi nói cho các cậu biết, lão Giang khốn kiếp này chắc chắn được bật đèn xanh, không viết chữ nào cũng qua môn. Chúng ta không giống hắn.

- Giang ca chắc chắn nghĩ làm vậy sẽ ảnh hưởng đến việc học của chúng ta.

- Các anh em, xem xong tập này rồi học hành tử tế, lấy hạng nhất toàn học viện cho hắn xem!

Hai người còn lại hô đúng đúng, vậy đi, tiếp đó tập trung tinh thần xem màn hình laptop.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!