Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1280: CHƯƠNG 1279: KẾT BẠN ẢNH HƯỞNG ĐẾN VIỆC HỌC

Những nhân vật tí hon biết biến hình, phát sáng, có vũ khí, có lẽ hơi trẻ con trong mắt sinh viên đại học, nhưng vừa xuất hiện đã làm cả ba ngoan ngoãn.

Nhưng đang xem, ba người bỗng nghe thấy giọng nói của Giang Cần vọng ra từ ký túc xá Trương Quảng Phát bên cạnh.

- Các cậu nên đi đòi lại học phí đi...

- Đóng phí ăn ở không được sao?

“...”

- Vì giấc mộng trong lòng, đẫm máu chiến đấu hăng hái như một trận cuồng phong...

Tào thiếu gia quay sang Chu Siêu:

- Hình như phòng bên cạnh cũng bị lão Giang…

Chu Siêu gật đầu:

- Giang ca luôn vậy, có chiêu sài miết!

Nhâm Tự Cường bĩu môi:

- Bên cạnh cũng đang xem, chúng ta xem thêm hai tập chắc không sao đâu nhỉ? Dù sao rớt môn cũng không phải chỉ mỗi phòng chúng ta.

- Vậy xem hai tập thôi, nhưng không được rớt môn. Xem xong phải học hành nghiêm túc!

Cùng lúc đó, Giang Cần vui vẻ rời khỏi ký túc xá, trên đường đến căn tin nhắn tin cho Phùng Nam Thư, rủ cô đi ăn cơm.

Nhưng Giang Cần không ngờ, tiểu phú bà lại từ chối thẳng thừng.

“Mình không đi, Văn Tuệ muốn dẫn mình đến phòng tự học ôn tập.”

“Vậy mình ăn xong sẽ đi dạo một chút.”

“Không cần đâu, trong đầu toàn là cậu, không học được. Mình muốn cai hai ngày.”

Phùng Nam Thư nhắn tin xong, gục xuống bàn, mặc cho ánh mặt trời ngoài cửa sổ nhuộm vàng hàng mi dài của cô.

Ai cũng nói yêu đương ảnh hưởng đến việc học, tiểu phú bà không biết thực hư thế nào, nhưng cô bỗng nhận ra, kết bạn vậy mà có ảnh hưởng!

Trong đầu cô từ sáng đến tối đều là Giang Cần, ngay cả nằm mơ cũng thấy hắn, nhất là mấy ngày nay, hắn lúc nào cũng thích luồn vào trong áo, làm đầu óc cô quay cuồng, không thể tập trung học hành.

Vì vậy, Phùng Nam Thư quyết định cai hắn hai ngày, thi xong rồi tính.

Nhưng, thật sự rất muốn gặp hắn.

Hai chân tiểu phú bà đá tới đá lui, bỗng phát hiện Cao Văn Tuệ bên cạnh đã nheo mắt lại.

Hai người bọn họ cá cược, nếu Phùng Nam Thư có thể tập trung học hành một ngày mà không nghĩ đến Giang Cần, thì sau này Cao Văn Tuệ không được đẩy thuyền lung tung để ca ca của cô phát hiện ra cô thông minh.

Phùng Nam Thư ngồi thẳng dậy, tỏ vẻ chăm chú học tập.

- Cậu nhớ Giang Cần rồi.

- Không, tớ đang học.

Cao Văn Tuệ cầm quyển vở của cô lên, lật đến trang cô vừa xem:

- Thế này mà gọi là không nhớ?

Phùng Nam Thư nheo mắt nhìn, phát hiện trên đó toàn là chữ “Giang Cần”.

Cùng lúc đó, Giang Cần đứng trước cửa căn tin, đọc tin nhắn Phùng Nam Thư muốn cai hắn, tặc lưỡi một cái, rồi vén rèm bước vào. Ngay sau đó, hắn lại chửi thề một câu rồi đi ra.

Cả căn tin số 2 không còn một chỗ trống, đều bị đảng ôn thi chiếm đóng. Thậm chí có người còn mang cả bình nước nóng từ ký túc xá đến.

Giang Cần không hiểu, chẳng lẽ không có ai giống hắn, không ôn tập mà vẫn dám đi thi sao?

Nền tảng giao hàng vẫn đang trong giai đoạn khởi bước, chưa thể phát triển nhanh chóng, những việc cần làm đều dồn sang năm sau.

Nghiệp vụ Multi-group phát triển ổn định, không cần hắn phải ngự giá thân chinh.

Cuộc thi hoa khôi trường của Zhihu đã bước vào vòng thi tỉnh, có công ty chuyên nghiệp như giải trí Hoa Anh hỗ trợ, diễn ra vô cùng sôi nổi.

Mà Tiêu Đề Tối Nay thì lượng truy cập tăng vọt, đã sớm không còn biết gì là UC nữa.

Câu nói anh hùng tịch mịch trong buổi họp thường niên có lẽ là nói đùa, nhưng giờ đây hắn thực sự có chút tịch mịch.

Giang Cần bước ra khỏi căn tin, đến phố đi bộ ăn lẩu cay, sau đó tiện đường ghé qua phòng giáo vụ chơi cờ với Trương Bách Thanh.

- Cậu nhóc này, chuyên đề tuyên truyền không có thời gian làm, lại rảnh rỗi đi chơi?

- Làm ăn, ở bên bạn tốt, mỗi ngày em đều bận tối mắt tối mũi, nhưng dù bận rộn đến đâu cũng phải dành thời gian đến thăm hiệu trưởng chứ.

- Cậu không chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ sao?

- Em thông minh mà, không học cũng qua, đâu như Phùng Nam Thư, thi cuối kỳ mà còn phải ôn tập từ sáng đến tối, làm sụp đổ hình tượng học bá trong lòng em.

Trương Bách Thanh nghe xong ngẩn người:

- À, ra là bạn gái nhỏ chê cậu ảnh hưởng đến việc học của cô ấy nên cậu mới đến thăm tôi?

Giang Cần đặt một quân cờ xuống, suy nghĩ hồi lâu trên bàn cờ:

- Không, em chưa bao giờ ảnh hưởng đến việc học của người khác.

- Đừng suy nghĩ nữa, nước đi đầu tiên mà cậu còn nghiên cứu kỹ thế!

- Khởi đầu rất quan trọng.

Trương Bách Thanh nghe thấy từ “khởi đầu”, ánh mắt bỗng trở nên hoài niệm:

- Nhớ ngày đầu gặp cậu, vẫn là căn cứ khởi nghiệp 208, văn phòng nhỏ của các cậu ngay cả bóng đèn cũng không sáng. Không ngờ chỉ trong chớp mắt, cậu đã năm tư, mà Multi-group cũng trở thành doanh nghiệp toàn quốc.

Giang Cần nghe xong ngẩng đầu lên, nghe thấy “Bóng đèn không sáng” thì mặt biến sắc, cuối cùng bật cười.

“?”

- Cậu cười cái gì?

- Không có gì, em vừa nghĩ ra chỗ hạ cờ.

Giang Cần đặt quân cờ xuống chính giữa bàn cờ:

- Diệu thủ.

Trương Bách Thanh nhìn hắn mặt không đổi sắc thở không gấp, thật không hiểu loại chó này làm sao có thể làm ăn lớn như vậy.

Sau đó Giang Cần rời khỏi phòng giáo vụ, về 302, vừa đẩy cửa ra đã thấy Tào thiếu gia cùng Cường tử Siêu tử khoác vai nhau, đang vì giấc mộng trong lòng, đẫm máu chiến đấu hăng hái như một trận cuồng phong…

Rất nhanh, kỳ thi cuối kỳ đã đến, mà trong năm ngày này rất ít sinh viên có thể thoải mái được, gần như đều bị vây trong uể oải và căng thẳng.

Có ngốc, tạm thời từ bỏ ca ca, môn nào cũng thi tốt.

Có chó được bật đèn xanh, mặc dù chả có tí kiến thức nào, nhưng diễn xuất lại cứ như sao hạng A.

Có thiếu gia, tâm trí chỉ quanh quẩn những bộ giáp hợp thể...

Cùng lúc đó, Ele.me và QuickMeal đồng loạt tăng tốc, tuyển dụng đội ngũ giao hàng hùng hậu, bành trướng thế lực ra khỏi thành phố, hướng đến chinh phục các thành phố lân cận.

Chàng trai Vi Đại Quân từ quê cũ lên Hàng Châu lập nghiệp, từng làm việc cho một công ty cho thuê nhà. Đầu tháng trước, công ty đóng cửa do làm ăn thua lỗ, khiến y thất nghiệp từ tháng Mười Hai. Mắt thấy tiền thuê nhà sắp đến hạn không túi trống trơn, cả người Vi Đại Quân chìm trong lo lắng.

Sau đó, trong lúc túng quẫn, một người bạn đồng hương giới thiệu y đến với Ele.me, đăng ký làm shipper bán thời gian. Ban đầu, Vi Đại Quân từ chối thẳng thừng. Bởi vì với y, công việc giao đồ ăn quá tầm thường. Dù thế nào thì y cũng là một sinh viên tốt nghiệp chính quy, y cảm thấy làm việc này thật mất mặt. Tết nhất sắp đến, về quê phải ăn nói sao đây?

Tìm được việc chưa?

Rồi, đang làm giao đồ ăn.

Nếu lời này truyền ra ngoài, chắc cả làng sẽ bàn tán: bố mẹ bán mặt cho đất bán lưng cho trời cho nó đi học đại học, cuối cùng cũng chỉ đi làm cái nghề này.

Tuy nhiên, Vi Đại Quân cuối cùng vẫn nhận lời. Không phải vì lý do nào khác, mà vì chủ nhà đã bắt đầu mắng chửi y. Hơn nữa, Ele.me trả lương… quả thực rất hậu hĩnh.

- Chuẩn bị một chiếc xe điện, tốt nhất là hai cục pin, khi chạy thì sạc ở cửa hàng. À đúng rồi, cậu có bạn bè nào không? Rủ bọn họ đến đây cùng làm.

- Vẫn thiếu người sao?

- Thiếu chứ, thiếu trầm trọng. Giới thiệu một người được thưởng một trăm tệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!