Vi Đại Quân nuốt nước bọt, mở nhóm chat công ty cũ:
- Có ai muốn làm thêm không? Chỉ cần siêng năng, một tháng kiếm được bốn năm ngàn tệ là chuyện nhỏ.
Con số bốn, năm ngàn tệ này là Vi Đại Quân ước tính dựa trên thu nhập một ngày của mình nhân với 30. Đây cũng chính là điểm khôn ngoan của Ele.me.
Không giống QuickMeal trả lương cơ bản, Ele.me áp dụng mức phí giao hàng cực cao. Thu nhập mỗi ngày đều được cập nhật trên ứng dụng, dễ dàng kích thích tinh thần hăng say của shipper, khiến bọn họ cảm thấy tương lai tươi sáng.
- Bốn, năm ngàn? Đại Quân, cậu đừng khoác lác. Làm gì mà kiếm được nhiều thế?
- Shipper giao đồ ăn...
- Giao hàng á? Có mệt không? Từ bé đến giờ tôi chưa từng làm khuân vác.
- Không mệt lắm, cũng không phải khuân vác, chỉ là hơi nắng gió một chút.
Lương cơ bản của bọn họ cũng chỉ khoảng ba đến năm ngàn tệ. Nghe nói có việc làm thêm kiếm được bốn, năm ngàn, lập tức có người hưởng ứng. Trong nhóm mười bảy người, trừ ba người đã có việc làm, những người còn lại đều tỏ ra rất hào hứng.
Ba phút sau, ông chủ cũ bỗng xuất hiện trong nhóm chat với một dấu chấm hỏi, mọi người lập tức im bặt. Dù đã nghỉ việc, uy nghiêm của ông chủ vẫn còn đó. Vi Đại Quân vốn không giỏi ăn nói, giờ lại thấy ông chủ cũ, y không khỏi có chút căng thẳng.
- Quân ca, làm thêm gì thế? Cho tôi tham gia với. Mẹ kiếp, tôi sắp thành vỡ nợ rồi.
“…”
Đội ngũ shipper Hàng Châu của Ele.me dần hình thành nhờ chính sách giới thiệu hấp dẫn. Sau đó, Ele.me chuyển hướng sang Kim Lăng, phát triển song song ở cả hai thành phố.
Còn QuickMeal, xuất phát từ thủ đô, sau khi xây dựng đội ngũ vững chắc, bắt đầu tiến quân về phía Nam.
Trong giai đoạn này, sự ‘sinh trưởng dã man’ của ngành giao đồ ăn được thể hiện vô cùng rõ nét. Thị trường rộng lớn đồng nghĩa với miếng bánh béo bở. Trong thời gian ngắn, ngành giao đồ ăn sẽ không xuất hiện tình trạng nhiều nhà cạnh tranh khốc liệt. Vì vậy, quá trình mở rộng diễn ra mượt như sunsilk.
Cộng đồng sinh viên và giới tri thức đóng góp to lớn vào sự thành công của ngành. Theo thống kê của Ele.me, hai nhóm này chiếm 80% tổng số đơn đặt hàng.
Bên cạnh đó, nền tảng chuyên về bữa khuya cũng bắt đầu kinh doanh cả ba bữa ăn. Các đơn vị chuyên phục vụ sinh viên đại học cũng đang nỗ lực mở rộng phạm vi hoạt động, chờ đợi tư bản tiến vào chiếm đóng.
Tuy nhiên, ngành giao hàng không bùng nổ hiện tượng một đêm ngàn nhà như web mua nhóm. Bởi lẽ, so với mua theo nhóm, rào cản gia nhập ngành giao hàng cao hơn. Mua theo nhóm chỉ cần xây dựng website, thu hút người bán và đàm phán giá cả là có thể làm lớn.
Ngược lại, khởi nghiệp trong ngành giao hàng đòi hỏi phải tuyển dụng đội ngũ shipper đông đảo, thành lập bộ phận chuyên môn trước khi triển khai dịch vụ. Do đó, dù có nhiều đơn vị tham gia, thị trường vẫn chưa xuất hiện cảnh tượng ngàn người tranh đấu.
Trong thời gian này, ông chủ Giang luôn theo dõi sát sao ngành giao đồ ăn. Hắn âm thầm đăng ký tài khoản “Tuyệt đại thương kiêu” trên Tiêu Đề Số, mỗi ngày đều cập nhật tin tức về ngành này.
[Ngành giao đồ ăn tiềm năng to lớn, số lượng shipper sẽ là chìa khóa phát triển hậu kỳ!]
[Cạnh tranh gay gắt, tỷ lệ chiếm lĩnh thị trường tuyến một quyết định thành bại!]
[Làn gió mới của internet, tốc độ chinh phục thành phố mới là vương đạo!]
[Thương mại điện tử, đốt tiền đổi tốc độ là quy luật cơ bản, không sợ đốt tiền mới có thể vươn mình!]
Những bài viết này nhanh chóng được lan truyền, ẩn chứa thông điệp kích thích cạnh tranh và đốt tiền. Rất nhanh, chúng được đăng lại trên Baidu News, Tiêu Đề UC, Tencent News, Sina Weibo... Mặc dù ngay từ giai đoạn khởi đầu, nhưng ngành giao hàng đã được thổi phồng thành một thị trường sôi động.
- Mẹ nó, cũ cáo già này...
Giang Cần đẩy bàn phím ra, biết rằng ánh mắt của các gã khổng lồ đã bắt đầu để mắt đến ngành giao đồ ăn. Bằng chứng là những bài viết mang hơi hướng định hướng của hắn được đăng lại nhanh chóng như vậy. Có vẻ như, không ít người muốn thổi bùng ngọn lửa thị trường này.
Quả nhiên, đúng như Giang Cần dự đoán. Dù kế hoạch của Ele.me không được giám đốc đầu tư mới của Alibaba là Lý Trường Minh phê duyệt, nhưng nhờ những bài báo tuyên truyền rầm rộ, nó dần lọt vào mắt xanh của ông chủ Mã. Ông vẫn luôn tìm kiếm một đột phá mới, thâm nhập lĩnh vực sinh hoạt địa phương, đa dạng hóa tập đoàn, đánh thử Multi-group.
Giờ đây, khi nhìn thấy ngành giao đồ ăn, ông cảm thấy cơ hội đã đến.
Lý Trường Minh cũng là người nhanh nhạy. Vừa thấy ông chủ quan tâm, y lập tức tìm lại kế hoạch phát triển của Ele.me đã bị vứt xó trước đó.
- Ông chủ, thực ra tôi đã để ý đến ngành giao đồ ăn này từ lâu!
- Cậu đã liên hệ với công ty nào phù hợp chưa?
- Vẫn chưa, sau khi trở về tôi sẽ liên hệ ngay.
Ngày tháng trôi qua, tin tức liên tục cập nhật, ngành giao đồ ăn ngày càng sôi động.
Có một số người đi làm dần hình thành thói quen không thể sống thiếu đồ ăn ngoài. Điều này có liên quan đến văn hóa “phúc báo” trong công việc. Dù có giờ nghỉ trưa, nhưng phần lớn mọi người chỉ được nghỉ hai tiếng, thậm chí một tiếng rưỡi. Trừ đi thời gian ăn trưa, muốn ngủ trưa là điều xa xỉ.
Rất nhiều chuyên gia khuyên rằng 45 phút là thời gian ngủ trưa lý tưởng. Nhưng với đa số dân công sở, “lý tưởng” này chẳng khác nào chuyện viển vông trong những ổ việc chó. Đừng nói 45 phút, có người mệt mỏi đến mức ngủ một tiếng rưỡi cũng không tỉnh nổi.
Chính vì vậy, gọi đồ ăn trước, tan làm là có đồ ăn ngay, ăn xong tranh thủ ngủ trưa dần trở thành thói quen của dân văn phòng. Ở cấp độ vi mô, đây là sự hình thành thói quen. Còn ở cấp độ vĩ mô, những bài báo xuất phát từ tay Giang Cần đã phát huy tác dụng.
QuickMeal bắt đầu nhắm đến thị trường Thượng Hải, chuẩn bị đối đầu trực tiếp với Ele.me. Đây chính là xu hướng phát triển.
Sau đó là chờ, chờ thị thường phân tranh.
Giang Cần tin rằng nếu không có cạnh tranh, thị trường sẽ không thể trưởng thành vượt bậc. Chỉ khi có sự tranh giành, các nền tảng mới sẵn sàng đốt tiền mạnh tay, thúc đẩy sự phát triển thần tốc của ngành.
Giống như cuộc đại chiến mua nhóm trước đây, các nhà đốt tiền trợ giá điên cuồng, nhanh chóng hình thành thói quen tiêu dùng của người dân, giúp ngành nghề bùng nổ và cuối cùng tạo nên một thị trường trưởng thành.
- Lão Giang, cậu đâu cần thi thật, sao cứ làm ra vẻ nghiêm túc thế?
- Tôi, đang dẫn dắt sự trưởng thành của một ngành công nghiệp, thay đổi cuộc sống của các cậu đấy.
“…”
Ngày 17 tháng 1, kỳ thi cuối kỳ chính thức kết thúc. Sinh viên túa ra khỏi trường, lên mạng, thuê phòng, ngủ liền một ngày một đêm... Ai nấy đều như muốn trả thù cho một tuần ôn thi vất vả.
Còn Phùng Nam Thư thì lại một đường chạy chậm, bám sát Giang Cần với vẻ mặt lạnh lùng. Hôm nay, cô mặc quần jean cao eo màu đen, tôn lên vóc dáng thon gọn, vòng ba căng tròn, eo nhỏ nhắn như liễu.
Thế nhưng Giang Cần vẫn giữ vẻ cao lãnh, không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, như thể một chính nhân quân tử thoát tục, mặc kệ tiểu phú bà chạy tới chạy lui trước mặt hắn.
- Học hành cho tốt là được rồi, đừng kết bạn, bạn tốt ảnh hưởng đến việc học.
- Ca ca à, sau này mình không học nữa.
Giang Cần nghiêm túc nhìn cô:
- Mình đẹp trai thế này, cậu không sợ nửa tháng qua mình bị người khác kết bạn mất sao?