Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1282: CHƯƠNG 1281: THỔI BÙNG NGỌN LỬA THỊ TRƯỜNG (2)

Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đi phía sau, nhìn hai người bọn họ, thầm nói ấu trĩ.

Tuy ấu trĩ, nhưng lại là một cặp đôi dễ thương. Trước đây, hai người thường xuyên xa cách do công việc, nên dù nhớ nhung cũng không mãnh liệt như bây giờ. Ví dụ như Giang Cần, khi thì đi công tác, lúc thì họp hành. Phùng Nam Thư thì sao, trước đây vì dự tiệc mừng thọ bà nội mà đến Thượng Hải, cách xa ngàn trùng, muốn gặp cũng khó.

Nhưng lần này thì khác.

Ở chung một trường mà phải chịu đựng không gặp mặt, cả hai đều như bị tra tấn. Hai ngày nay, Phùng Nam Thư nói mớ, toàn gọi tên Giang Cần.

Bốn người cùng đi về phía trước, đến cửa căn tin. Giang Cần vẫn đang ra sức phổ cập kiến thức cho Phùng Nam Thư rằng, bạn tốt đẹp trai như vậy, có không giữ thì chỉ có lên phường trình người ta đòi lại thôi.

Tiểu phú bà càng nghe càng sợ, cuối cùng hù khuôn mặt nhỏ, vung nồi cho Cao Văn Tuệ, nói cô giám sát quá nghiêm ngặt.

Thi cuối kỳ xong cũng đồng nghĩa với việc được thả tự do. Buổi chiều, đám ngựa hoang thoát cương không có việc gì làm, trực tiếp nằm ườn trong ký túc xá.

Tào thiếu gia ngược lại trở về trạng thái bình thường, vừa chải chuốt lại mái tóc vừa thay quần áo, cuối cùng đi đến bên cạnh Giang Cần:

- Lão Giang, cậu có vào thành phố không?

- Có chuyện gì? Thấy ngày mai được nghỉ, định mời tôi ăn cơm?

- Đừng nói lời xui xẻo kia, chủ yếu là ngày mai sẽ về nhà, tôi và Đinh Tuyết định chiều nay ra ngoài dạo phố, muốn cọ xe của cậu.

Giang Cần đáp gọn lỏn:

- Anh yêu em đến vậy à? Không đi, ngày mai lái xe về nhà, chiều nay tôi phải nghỉ ngơi thật tốt.

Tuy nhiên, Giang Cần vừa dứt lời, trong nhóm làm sủi cảo Tết dương lịch trước đó đã có người rủ đi dạo phố, hỏi có ai muốn lập team không.

Phùng Nam Thư đột nhiên nổi bóng chat, hỏi phố buôn bán có vui không, có khoai lang nướng hay không. Cuối cùng kết luận phố buôn bán nghe thật thú vị, nhưng cô không thể đi, còn nói có một ngày ca ca sẽ dẫn cô đi.

Sau đó, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ở phía dưới điên cuồng tag Giang Cần.

Ông chủ Giang lặng lẽ theo dõi, sau khi xem xong liền nheo mắt lại, thầm nghĩ ba người này đang phối hợp diễn, hay là Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny ồn ào mù quáng đây.

Nếu là phối hợp, vậy tiểu phú bà của hắn liền quá thông minh.

- Đi, vào thành phố đi dạo!

- ?

Tào thiếu gia vừa quấn khăn quàng cổ, nghe xong sửng sốt:

- Không phải cậu nói không đi sao?

- Vì anh yêu em.

- Ối dào, tôi có chút cảm động đấy. Nhưng đừng có lái xe được nửa đường lại tạt vào trạm xăng rồi hỏi tôi có tiền mặt không nhé?

- Tiến bộ đấy, nhưng tôi không lái xe.

Tào Quảng Vũ càng thêm sửng sốt:

- Tại sao?

Giang Cần vừa thay quần áo vừa nói:

- Ngồi không nổi, đi xe buýt đi. Phùng Nam Thư cũng muốn đi, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny chắc cũng muốn đi cùng.

Tào thiếu gia trừng mắt, cuối cùng cũng hiểu ra: con mẹ nó, đây là yêu Phùng Nam Thư chứ yêu tôi cái nỗi gì!

Khi Giang Cần đến ký túc xá nữ, Phùng Nam Thư đã đợi sẵn dưới gốc cây Pháp Đồng trụi lá. Cô giả vờ ngây ngô, ánh mắt lơ đãng, lặng lẽ quan sát đàn mèo hoang làm ổ trên chiếc ghế dài đối diện.

Ánh hoàng hôn màu cam phủ lên ký túc xá một màu nửa sáng nửa tối.

Chú mèo mập ú nằm cuộn tròn trên ghế, thong thả liếm láp bộ lông. Phùng Nam Thư tiến đến vuốt ve nó rồi ngồi xổm xuống, lẩm bẩm một mình.

Có lẽ cô đang hỏi chú mèo có ca ca hay không, ca ca có dẫn em đi chơi không.

Giang Cần lúc này đã đến ký túc xá nữ của Học viện Tài chính, gọi cô một câu, ánh mắt tiểu phú bà trong nháy mắt liền sống lại, vỗ vỗ đầu mèo con, sau đó nhỏ giọng gọi một câu ca ca.

- Cậu cố ý thể hiện mình rất muốn đi phố buôn bán trong nhóm, phải không? Tình bạn lừa mình.

- Mình không có. - Phùng Nam Thư liền chui vào lòng Giang Cần.

Giang Cần nắm chặt cái miệng nhỏ nhắn của cô:

- Hai chúng ta ai thông minh.

Phùng Nam Thư bĩu môi:

- Cậu thông minh, mình ngu ngốc.

- Cậu có bao giờ lừa dối mình không?

- Chưa bao giờ.

Phùng Nam Thư lần này hoàn toàn không chột dạ, bởi vì cô thật sự không lừa bạn tốt.

Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny muốn đi dạo phố trong kỳ nghỉ, nhưng lại không muốn chen chúc trên xe buýt, nên ồn ào than vãn.

Đương nhiên, cô cũng có chút chút muốn được gặp Giang Cần, được đưa đi vào thành phố chơi, nhưng tuyệt không phải là thông minh.

Hai người đang trò chuyện, thì thấy Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny hồ hởi chạy xuống, Vương Hải Ny thậm chí còn vội đến mức vừa đi vừa mặc áo khoác.

Giang Cần liếc hai cô, tò mò hỏi:

- Hai cậu vội đi đâu vậy?

- Sợ trễ, không kịp đi nhờ xe cậu.

- Đừng lo, tôi còn phải đợi người.

- Hả? Ngoại trừ Phùng Nam Thư, ai còn có thể khiến cậu cam tâm tình nguyện chờ đợi chứ?

Giang Cần cười lớn:

- Tài xế xe buýt.

Nghe vậy, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny lập tức xụ mặt, không ngờ vội vàng hấp tấp, cuối cùng vẫn phải đi xe buýt.

Nửa giờ sau, cả nhóm đến phố mua sắm, hội ngộ cùng Tào Quảng Vũ, Đinh Tuyết và những người bạn khác, tổng cộng mười bốn, mười lăm người, cùng nhau dạo phố.

Giang Cần tỏ ra thích thú với các cửa hàng giày nữ, cứ mỗi cửa hàng lại dẫn Phùng Nam Thư vào thử, còn tự mình giúp cô mang giày.

Chứng kiến cảnh này, các cô gái khác không khỏi huých nhẹ bạn trai, thầm nhủ nhìn xem, người ta làm tổng giám đốc tai to mặt lớn còn biết quan tâm chăm sóc như vậy!

Tuy nhiên, ở hiện trường chỉ có Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny hiểu rõ, Giang Cần chắc chắn không bỏ lỡ cơ hội nghịch chân nhỏ của Phùng Nam Thư.

Dù vậy, nhìn ánh mắt dịu dàng và cử chỉ cưng chiều của Giang Cần, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny cũng không chắc chắn lắm, rốt cuộc lúc này hắn cưng chiều Phùng Nam Thư nhiều hơn, hay là thích nghịch chân cô nhiều hơn.

- Ca ca, qua kia đi.

Lúc hoàng hôn buông xuống, cả con phố tấp nập người qua lại, Phùng Nam Thư bỗng nhiên chỉ vào một cửa hàng đặc sản đối diện.

Giang Cần ngạc nhiên:

- Qua đó làm gì?

- Mua chút quà cho bà Hai, thím Sáu, chú Hai, bác Ba… chị Thục Đình, còn có cậu cả, dì Hai, dì nhỏ nữa.

- Cả bác Ba? Từ khi cậu vào cửa, ờ... ý mình là từ khi cậu ở nhà mình, bác Ba cũng phát tài kha khá rồi đấy!

Phùng Nam Thư ngẩng đầu:

- Nhưng bác Ba là người tốt, ông ấy gọi mình là nhà Giang Cần.

Giang Cần nheo mắt:

- Về sau nếu không dọn đi, e là bác Ba nhờ ba chữ đó mà phú quý cả đời.

Sau đó, cả nhóm chia ra, Giang Cần và Phùng Nam Thư vào cửa hàng đặc sản chọn quà.

Tiểu phú bà thật sự không hề tiếc tiền, chọn toàn những món đắt đỏ, cũng không cho Giang Cần trả tiền giúp.

Dù bình thường rất ngoan ngoãn, nhưng trong một số việc, cô nàng cũng rất bướng bỉnh. Có lẽ Phùng Nam Thư cảm thấy nếu Giang Cần trả tiền, món quà sẽ không còn là cô tặng nữa.

Nhưng Giang Cần lại thầm chửi bây, nghĩ bụng chẳng phải cậu luôn nói cậu là người nhà mình sao, sao lại không nỡ tiêu tiền của mình.

Mình kiếm nhiều tiền như vậy, ba mẹ mình có thể tiêu bao nhiêu, nếu cậu không tiêu, vậy nhiều tiền để làm gì…

Cuối cùng, bánh ngọt, trà, rượu... hai người mua rất nhiều, đến mức không thể xách hết, đành để lại địa chỉ, nhờ cửa hàng giao đến phòng bảo vệ Lâm Đại.

Sau đó, hai người đến Mị Dạ KTV, hội ngộ cùng nhóm bạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!