Virtus's Reader

Lúc này, Cao Văn Tuệ đang cầm micro, vừa hát xong bài “Hỏi trời mượn thêm 500 năm”, thấy Giang Cần bước vào liền quay đầu hỏi:

- Giang Cần, cậu có muốn hát một bài không?

- Hát bài “Bạn bè” của Châu Hoa Kiện đi, tôi muốn song ca cùng một người tình cảm mãnh liệt!

Tào Quảng Vũ nghe vậy liền buông tay Đinh Tuyết, hắng giọng, đứng dậy sẵn sàng.

Đinh Tuyết liếc xéo:

- Anh hào hứng cái gì?

- Hát.

- Không phải Giang Cần muốn hát sao, anh tính đứng xếp hàng hả?

- Em không nghe thấy à? Lão Giang muốn tìm người có tình cảm mãnh liệt để song ca bài ‘bạn bè’. Ngoại trừ phú nhị đại như anh, thì ai còn có tư cách này?

Y vừa dứt lời, Giang Cần đã đứng dậy, nhận lấy microphone từ Vương Hải Ny và đưa một chiếc cho Phùng Nam Thư.

Khóe miệng Tào thiếu gia co rút, ngồi phịch xuống, mi tâm nhíu chặt:

- Con người dù có chó, sao có thể... chó như thế chứ?

Cuộc vui sau kỳ nghỉ kết thúc và hầu hết mọi người quyết định sẽ về nhà vào ngày hôm sau.

Giang Cần cũng dậy sớm, mang theo những món quà đã mua hôm qua đến phòng bảo vệ cất vào cốp xe. Hắn định ăn sáng xong sẽ đưa Phùng Nam Thư về nhà, nghỉ ngơi một hai ngày rồi cùng cô lên Thượng Hải.

Tần Tịnh Thu đã giúp hắn mua một mảnh đất ở Thượng Hải, hiện đang trong quá trình hoàn tất thủ tục. Sau khi được phê duyệt, hắn có thể bắt đầu khởi công trụ sở chính công ty.

Giang Cần dự định sẽ đi tham quan Thượng Hải một vòng. Hơn nữa, dường như QuickMeal có kế hoạch mở rộng thị trường giao hàng tại Thượng Hải vào dịp cuối năm, có lẽ là muốn cạnh tranh với Ele.me. Chuyện này hứa hẹn sẽ rất náo nhiệt.

Hắn tự lên cái thời gian biểu cho bản thân: từ giờ đến Tết Nguyên Đán còn tám ngày, trong vòng một tuần sẽ trở về Tế Châu và đón Tết ở nhà.

Đang suy nghĩ miên man, hắn lái xe về đến Lâm Đại và gặp hai “linh vật” phiên bản giới hạn của mình: Dương Thụ An và Quách Tử Hàng.

- Chú, cháu ở đây!

- Phong thái của nghĩa phụ ngày càng tiêu sái.

Giang Cần dừng xe, hạ cửa kính xuống:

- Sức khỏe tốt đấy! Nhìn dáng vẻ của hai đứa là biết bốc vác rất giỏi.

Quách Tử Hàng và Dương Thụ An liếc nhìn nhau:

“?”

- Không có gì, nói đùa thôi. Nhanh lên xe, ăn sáng xong còn về nhà.

- Được rồi.

Quách Tử Hàng và Dương Thụ An vòng ra phía sau, mở cốp xe định để túi xuống, kết quả nhìn thấy vô số quà tặng chất đầy cốp.

Hai người lại nhìn nhau, hiểu ý vì sao bản thân lại được khen là sức khỏe tốt.

Hơn mười một giờ trưa, sau khi trở lại Tế Châu, Giang Cần và Phùng Nam Thư vừa xuống xe đã bắt đầu đi tặng quà khắp nơi.

Dương Thụ An và Quách Tử Hàng với sức khỏe dẻo dai, đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển.

- Thím Sáu, đây là Nam Thư mua cho hai người, bánh ngọt Lâm Xuyên và rượu cho chú Sáu.

- Chú Hai, Nam Thư mua trà cho chú.

- Bác Ba, uống rượu này chưa? Nam Thư mua cho bác, sau này bác giúp cháu trông chừng cô ấy, đừng để cô ấy ăn nhiều kẹo. Ủa, hóa đơn đâu rồi nhỉ...

- Chị Thục Đình, Nam Thư mua cho Nhạc Nhạc nhà chị một chiếc cặp sách nhỏ, sắp đi học rồi còn gì?

Giang Cần vừa đi vừa lải nhải, còn tích cực hơn cả Phùng Nam Thư. Tiểu phú bà đi sát phía sau hắn, được mọi người khen thì phồng má cười tươi.

Dương Thụ An ở bên cạnh quan sát:

- Không kết hôn thì không thể kết thúc được!

- Không kết hôn, tôi đoán sau này nghĩa phụ còn chẳng vào được cổng khu chung cư.

- Không biết kết hôn rồi có còn ở đây nữa không. Nếu còn ở đây, lỡ cãi nhau bị đuổi ra ngoài thì khổ thân chú tôi.

Giang Cần đưa xong hộp trà cuối cùng, quay đầu lại:

- Nói thầm gì đấy?

Dương Thụ An vỗ vỗ bụng:

- Chú, đói bụng rồi.

- Đi mua mì ăn liền ăn tạm, nghỉ ngơi một lát rồi ra ngoài ăn.

- Cũng được.

Giang Cần quay đầu đi tạp hóa của bác Ba mua mì ăn liền, sau đó nhìn thấy bác Ba cười híp mắt nhìn mình:

- Nhà Nam Thư đến rồi?

Giang Cần:

“…”

Quách Tử Hàng và Dương Thụ An thấy hắn đứng sững ở cửa không vào, liền lại gần:

- Có chuyện gì vậy?

- Nếu ông chú này mà cũng tham gia đại chiến mua nhóm thì tôi thua chắc. Quá biết nắm bắt cơ hội buôn bán...

Bữa trưa của bốn người được giải quyết gọn gàng tại tiệm cơm, sau đó cả nhóm dành chút thời gian dạo chơi trung tâm thành phố.

Giữa lúc thong dong, Giang Cần nhận được cuộc gọi từ cha Tần Tử Ngang, ông hỏi thăm hắn về nghỉ hè chưa và còn ngỏ ý mời cơm.

Khu thương mại Vạn Chúng mới xây tại trung tâm thành phố đã hoàn thành, nhờ cơ hội hợp tác với chính phủ mà nhận thêm một vài dự án lớn khác, tài sản của cha Tần Tử Ngang gần như tăng gấp đôi. Đối với chuyện Giang Cần bật đèn xanh cho ông, lòng biết ơn vẫn luôn tràn đầy.

Tuy nhiên, Giang Cần cảm thấy bữa cơm đoàn viên đầu tiên sau kỳ nghỉ nên có đủ cả bốn thành viên trong gia đình, thiếu một người cũng không trọn vẹn.

Nhất là phận làm con trai như hắn, thường xuyên không ở nhà chắc ba mẹ nhớ nhung lắm.

Dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, những khoảnh khắc sum vầy vẫn cần được trân trọng.

Tần Hùng Vĩ nghe xong, tỏ ra thông cảm và hẹn gặp sau.

Chiều tà, Viên Hữu Cầm vừa về đến nhà đã gặp thím Sáu, chú Hai và bác Ba. Chưa kịp hiểu chuyện gì, bà đã được mọi người vây quanh, hết lời khen ngợi Nam Thư, kể chuyện tặng quà hồi trưa mãi không hết nước miếng.

- Những món quà này đều do Nam Thư tặng sao?

- Đúng vậy đấy, tôi chưa từng gặp cô con dâu nào hiểu chuyện như thế, đúng là phúc khí của nhà chị! Chị xem nhà tôi, con cái nói chuyện còn lười nói với tôi, chẳng biết tôi thiếu nợ gì cái tiểu tổ tông kia nữa.

Khóe miệng Viên Hữu Cầm khẽ nhếch lên, niềm vui khó giấu:

- Hai đứa nhỏ này, thế mà không báo trước cho tôi một tiếng.

Bác Ba rít một hơi thuốc, chậm rãi nói:

- Chuyện kết hôn, cũng nên tính rồi.

- Mọi người chờ chút, để tôi gọi Nam Thư ra.

“...”

Nửa tiếng sau, trời đã tối. Giang Cần ngồi trong phòng khách, vẻ mặt thoáng chút bất mãn. Giang Chính Hoành cũng vừa tan làm, bụng đói cồn cào. Hai cha con nhìn nhau, cuối cùng không chịu nổi cơn đói, mỗi người tự pha một tô mì thịt bò.

- Biết thế này đã đến bữa tiệc của Tần Hùng Vĩ, nghe nói đến cả nhân viên phục vụ cũng mặc sườn xám!

- Đàn bà con gái mà, hễ chuyện trò là quên cả trời đất. Cứ ăn tạm đi, dù sao bọn họ cũng chưa ăn, về nhà chắc chắn vẫn phải nấu cơm.

Giang Cần vừa húp mì vừa lầm bầm:

- Đây đâu phải sum vầy mà con muốn! Con trai bảo bối như con về nhà mà không có tám món mặn một món canh thì con không chịu đâu!

Giang Chính Hoành cũng vừa ăn vừa an ủi, tay chuyển kênh tivi sang chương trình tin tức:

- Lát nữa sẽ có tám món mặn một món canh.

- Con muốn ăn thịt kho tàu.

- Yên tâm đi con trai, lát nữa mẹ con về ba bảo mẹ con làm. Trong nhà này, ba mới là người cầm quyền.

Ông cúi đầu húp mì, bất chợt nhướng mày, tình hình Syria có vẻ căng thẳng rồi.

Thấm thoát lại nửa tiếng trôi qua, Viên Hữu Cầm cùng Phùng Nam Thư mới trở về. Cả hai đều rạng rỡ, nhưng cách thể hiện niềm vui lại khác nhau. Viên Hữu Cầm cười tươi rạng rỡ, còn Phùng Nam Thư tuy có chút ngượng ngùng nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Vừa thấy Giang Cần nhìn mình chằm chằm, tiểu phú bà vừa thay giày vừa mấp máy môi gọi “ca ca”.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!