Virtus's Reader

Giang Cần ho khan một tiếng:

- Mẹ, tối nay ăn gì thế? Con muốn ăn thịt kho tàu, nhất định phải có món này.

- Sao hai cha con còn chưa ăn? Bọn mẹ ăn ở nhà thím Sáu rồi.

“?”

Viên Hữu Cầm im lặng một chút:

- Hình như còn thức ăn thừa tối qua, để mẹ đi hâm nóng lại.

[Sum vầy], [một nhà bốn người], [thiếu ai cũng không được], [đặc biệt là người con trai như mình].

Giang Cần quay sang nhìn Giang Chính Hoành, hy vọng ông sẽ đứng ra chủ trì công đạo.

Giang Chính Hoành ra vẻ người chủ gia đình:

- Thức ăn thừa cũng ngon mà, ba thích nhất là thức ăn thừa.

- Ba vừa mới nói gì khác cơ mà...

- Ba nói gì?

- Ba nói ba mới là người cầm quyền.

- Có những việc cần phải cầm quyền, ví dụ như khi mẹ và con có ý kiến giống nhau thì nghe theo mẹ, còn khi mẹ và con có ý kiến khác nhau thì... vẫn nghe theo mẹ.

Giang Cần sa sầm mặt mày, ngồi phịch xuống ghế sofa, nhưng khi Phùng Nam Thư thay xong bộ đồ ngủ hoa nhỏ, ngồi xuống đối diện nhìn hắn, thế là cơn giận của hắn cũng vơi đi phân nửa.

Tuy nhiên, hắn vẫn muốn tiếp tục giận dỗi, tốt nhất là cả đêm, để lương tâm bà Viên Hữu Cầm cắn rứt.

- Tiểu phú bà, hai người nói chuyện gì mà lâu thế?

- Các cô chú đều khen mình là bạn tốt hiểu chuyện, còn nói có mình là phúc khí của cậu.

Khi Phùng Nam Thư nói hai chữ “phúc khí”, vẻ mặt cô vô cùng đáng yêu.

Giang Cần nheo mắt:

- Cậu có chắc là bọn họ không nói về con dâu hiểu chuyện hay gì đó chứ?

Phùng Nam Thư cũng nheo mắt lại:

- Nói là bạn tốt.

Giang Cần cảm thấy mình bị lừa nhưng không có bằng chứng, bèn im lặng một hồi rồi đi vào bếp:

- Mẹ, hai người nói chuyện gì lâu thế?

- Cả khu phố đều khen Nam Thư.

- Khen gì cơ? Con thấy hơi không thích hợp rồi đấy.

Giang Cần vừa nhổ hành lá trên ban công, vừa giả vờ hỏi bâng quơ.

Viên Hữu Cầm định mở miệng, bỗng nhiên mím môi lại:

- Con trai, có phải con cũng muốn nghe người khác khen Nam Thư không? Mẹ nói cho con biết, mẹ con cũng vậy, nghe người khác khen con bé là mẹ vui lắm.

- Con đâu có, con chỉ hỏi bâng quơ thôi mà.

- Hỏi bâng quơ? A, vậy đi, nếu con giúp mẹ rửa cái nồi này, mẹ sẽ kể cho con nghe bọn họ khen Nam Thư như thế nào.

Giang Cần thở dài, thịt kho tàu còn chưa ăn xong đã phải rửa nồi:

- Dùng cái cọ nào thế?

Viên Hữu Cầm chỉ chỗ để cọ, sau đó kể lại những lời khen ngợi Phùng Nam Thư mà bà vừa nghe được từ bọn họ hàng, hàng xóm.

Nào là chưa từng thấy cô con dâu nào hiểu chuyện như vậy, nào là không kết hôn cũng phải đính hôn trước...

Khóe miệng Giang Cần khẽ nhếch lên:

- Một sự hiểu lầm đẹp đẽ.

- Giang Cần, con đừng hòng ăn cơm thừa!

“?”

Thức ăn nhanh chóng được dọn lên bàn. Mặc dù không có tám món mặn một món canh như Giang Cần mong đợi, nhưng cũng có bốn món đủ đầy.

Thực ra, Viên Hữu Cầm biết hai người sẽ về hôm nay nên đã mua đồ ăn từ tối qua, nấu nướng cũng không mất nhiều thời gian.

Thịt xào ớt, Nam Thư thích ăn.

Tôm luộc, Nam Thư thích ăn.

Củ cải hầm thịt bò, món này khá tốn thời gian, cũng là món Nam Thư thích ăn.

Món cuối cùng, dưa muối, Giang Cần thích ăn.

Phùng Nam Thư tuy không đói nhưng vẫn ăn khá nhiều, chủ yếu là muốn được gần gũi Giang Cần, tận hưởng không khí gia đình sum vầy.

Tiếp đó, cô nhìn chiếc vòng gia bảo trên cổ tay, lén lút lắc lư dưới gầm bàn.

- Chiếc vòng quý giá như vậy, nếu bị đập vỡ chắc sẽ khóc rất lâu.

Giang Cần nhìn cô chằm chằm, bỗng nhiên muốn trêu chọc:

Phùng Nam Thư nghe vậy liền rụt tay lại, cẩn thận bảo vệ bảo vật gia truyền của Giang gia.

Hai ngày sau đó, Giang Cần tận hưởng những ngày tháng nhàn nhã ở nhà. Ban ngày xử lý một số công việc, thỉnh thoảng đưa Phùng Nam Thư đi chơi cùng Quách Tử Hàng và Dương Thụ An, thậm chí còn đi xem phim Tết.

Nội dung phim hắn không nhớ rõ, nhưng hắn nhớ ánh mắt lấp lánh niềm vui của tiểu phú bà.

Cuộc sống êm đềm như vậy kéo dài đến ngày 16, Giang Cần lên đường đi Thượng Hải.

Sắp đến Tết, Multi-group đang đẩy mạnh chương trình khuyến mãi Tết, các trung tâm thương mại lớn cũng tích cực phối hợp, đưa ra nhiều chương trình ưu đãi hấp dẫn.

Doanh số của Multi-group Nghiêm Tuyển tăng vọt, lượng khách đến cửa hàng dịch vụ cũng đạt đỉnh mới, ngay cả khu thương mại chiến lược của Multi-group - Hỉ Hán Hà Thanh cũng tấp nập khách hàng mỗi ngày.

Ngoài bán hàng trực tuyến, chuỗi cung ứng của Multi-group cũng mang lại nguồn lợi nhuận khổng lồ, dần dần cho thấy tầm nhìn chiến lược sắc bén của Giang Cần.

Hàng hóa qua các khâu lưu thông, chế biến, giá cả tự nhiên sẽ tăng lên. Ví dụ như lấy nửa quả dưa hấu, cắt nhỏ bỏ hộp, đôi khi bán đắt hơn cả quả dưa nguyên vẹn, chính là đạo lý này.

Chuỗi cung ứng của Multi-group được khai thác trực tiếp từ nguồn, giao cho các hộ kinh doanh gia công, cuối cùng bán ra trên nền tảng. Gần như không có đối thủ cạnh tranh trong thị trường này, Multi-group đã tạo ra một hệ sinh thái khép kín, không để bất cứ đồng tiền nào sẩy chuồng.

- Đối với các hộ kinh doanh ký hợp đồng với chuỗi cung ứng Multi-group, trong dịp Tết, nền tảng của chúng ta sẽ giảm phí dịch vụ từ 10% xuống còn 9%.

- Một mặt, điều này khuyến khích các hộ kinh doanh ký hợp đồng, mặt khác, cũng thúc đẩy doanh số bán hàng.

- Ngoài ra, chúng ta có thể kết nối giữa các chuỗi dịch vụ lớn, tặng vé đặc biệt hàng ngày cho khách hàng đến tiêu dùng tại cửa hàng. Vé đặc biệt hàng ngày này có thể mua vé giảm giá trên Multi-group Nghiêm Tuyển.

Giang Cần đến sân bay lúc ba giờ chiều, sau đó bắt đầu dẫn mọi người đi thị sát khắp nơi. Đầu tiên là kho cung ứng ở Thượng Hải, tiếp theo là chi nhánh của Multi-group tại Thượng Hải, và cuối cùng là hiện trường marketing ở một số trung tâm thương mại trọng điểm.

Đàm Thanh hiện tại cũng đã có thư ký riêng, y ghi chép không ngừng khi Giang Cần lải nhải.

- Đến ngày hai mươi lăm tháng Chạp, chúng ta sẽ tổ chức một chương trình cướp vé khác.

- Đây là lễ hội mua sắm Tết đầu tiên của Multi-group sau khi thống nhất thị trường, chúng ta cần tạo ra một con số doanh thu ấn tượng. Về mặt truyền thông, có thể tài trợ cho một số chương trình truyền hình vào đêm giao thừa.

- Ngoài ra, chiến lược xe du lịch mà chúng ta đã sử dụng khi chiếm lĩnh thị trường cũng có thể được áp dụng tiếp.

Đàm Thanh gật đầu:

- Rõ thưa ông chủ.

Giang Cần vươn vai:

- Mất đi người bạn tốt DianPing, giờ tôi chẳng biết ăn trưa ở đâu.

- Ông chủ có thể gọi đồ ăn bên ngoài.

- Hợp lý...

Giang Cần tặc lưỡi:

- QuickMeal đã bắt đầu triển khiai ở Thượng Hải rồi à?

Đàm Thanh chỉ tay về phía biển quảng cáo trên xe buýt đối diện:

- Ông chủ nhìn xem, đó là quảng cáo trực tuyến của QuickMeal.

- Ele.me phản ứng như thế nào?

- Tạm thời chưa có phản ứng gì, dường như bọn họ đang tập trung kinh doanh ở các thành phố lân cận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!