Lúc này, Diệp Tử Khanh - vừa được bổ nhiệm làm người phụ trách thị trường giao hàng Thượng Hải, nhìn Giang Cần với một nụ cười nhẹ trên môi. Năm đó khi làm việc tại Tùy Tâm Đoàn, Chu Chấn Hào cũng rất thích triệu tập ban lãnh đạo họp hành. Tuy nhiên, điều y thường nói nhất là, “Chỗ này sao lại có vấn đề? Giải quyết nhanh! Cái gì? Không biết giải quyết thế nào? Ngày mai đừng đến nữa!”
Nhìn Giang Cần dùng kiếm chỉ vào mục tiêu, phong cách tràn đầy tự tin, sự tương phản thật sự quá lớn. Làm việc với người sau, ít nhất bạn biết mình đang làm gì và mục tiêu cuối cùng là gì.
- Cô nói xem, ông chủ bắt đầu lên kế hoạch cho mảng giao đồ ăn từ khi nào?
- Năm ngoái chứ gì.
- Sao tôi lại có cảm giác, còn sớm hơn thế nữa nhỉ?
- Tại sao? - Quan Thâm nhìn Diệp Tử Khanh.
- Sau khi đại chiến mua nhóm kết thúc, các phân trạm thực sự không còn tác dụng gì nữa, nhưng vẫn không giải tán, lúc đó tôi đã thấy rất kỳ lạ.
Các chi nhánh của Multi-group được thành lập chủ yếu để chiếm lĩnh thị trường. Sau khi thị trường ổn định, tất cả các chương trình khuyến mãi đều được triển khai trực tuyến, các nhóm vận hành trạm và tiếp thị địa phương cơ bản đều không còn hữu dụng.
Khi các công ty internet chiếm lĩnh thị trường, để phát triển nhanh chóng, bọn họ tuyển dụng ồ ạt, cho dù không sử dụng hết cũng phải có người. Nhưng khi cạnh tranh kết thúc, thắng bại đã phân, cắt giảm nhân sự là điều bắt buộc.
Trước đây, tám giám đốc nghiệp vụ là không đủ, nhưng sau khi thống nhất thị trường, hai giám đốc cũng là quá nhiều. Nói cách khác, quái thú đã không còn, nuôi một đám Ultraman để làm gì?
Tuy nhiên, Giang Cần vẫn không giải tán các phân trạm, thậm chí còn không cắt giảm nhân sự. Diệp Tử Khanh luôn thắc mắc, không hiểu tại sao hắn lại giữ nhiều người như vậy.
Nếu nói là để xây dựng chuỗi cung ứng và mua nhóm cộng đồng, thì các thành phố tuyến một đã làm được rồi.
Nhưng mãi cho đến tối nay, khi hắn yêu cầu các phân trạm của Multi-group điều động nhân sự, thành lập các nhóm kinh doanh giao hàng tại chỗ, cô mới mơ hồ nhận ra rằng, việc Multi-group không giải tán các phân trạm sau đại chiến mua nhóm là để chuẩn bị cho ngày hôm nay.
Những người ở phân trạm hiểu rõ tình hình thương mại địa phương và quen biết nhiều thương gia. Thậm chí, năng lực nghiệp vụ của bọn họ cũng đã trải qua thiên chuy bách luyện.
Lúc này, chỉ cần đổi nhãn hiệu và tung ra thị trường liền có thể đánh bại nhiều đối thủ.
- Cô nói xem, có khi nào cậu ấy đã lên kế hoạch cho mảng giao đồ ăn ngay từ khi bắt đầu đại chiến mua nhóm?
- Ý chị Tử Khanh là, cậu ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho mảng giao hàng từ khi làm mua nhóm, đợi đến khi lửa đủ lớn, thời cơ chín muồi thì trực tiếp nhảy vào?
- Ừ, như vậy, chúng ta sẽ không phải tốn tiền để đốt cháy thị trường và bồi dưỡng thói quen người dùng.
Diệp Tử Khanh hít một hơi thật sâu:
- Nhớ lúc trước chúng ta vừa xây dựng xong trang web Tùy Tâm Đoàn, vội vàng chạy lên Thượng Hải, luôn cảm thấy võ công thiên hạ duy khoái bất phá, bây giờ nghĩ lại thấy thật nực cười.
Lúc hoàng hôn, Giang Cần trở về trường học từ tổng bộ. Mười mấy người lớp Tài chính 3 đang tụ tập ăn thịt nướng bên ngoài trường học. Lúc này, xiên nướng đã được bày ra, nhưng không ai động đũa, mãi tới lúc Giang Cần đến.
- Lão Giang, cậu đi đâu vậy? Tôi đói sắp chết rồi.
- Xin lỗi, đi thay đổi thế giới, hơi muộn một chút.
Giang Cần cởi cúc áo vest, ngồi xuống bên bàn nướng, thấy Giản Thuần đưa cho mình một xiên cánh gà nướng, hắn đưa tay nhận lấy.
Giai đoạn năm tư này, phần lớn mọi người đã đi thực tập, thậm chí có những người gia cảnh giàu có đang khảo sát dự án, chuẩn bị tự mình khởi nghiệp.
Điều này có lẽ cũng chịu ảnh hưởng của Giang Cần, bầu không khí khởi nghiệp những năm gần đây luôn rất sôi động.
Bởi vì có một số người luôn nghĩ rằng, Giang Cần năm nhất có thể khởi nghiệp, tôi sắp tốt nghiệp đại học rồi, lên sàn NASDAQ gõ chuông còn chẳng phải dễ như trở bàn tay.
- Hoàng Duyệt đang thực tập đầu tư tại một công ty chứng khoán ở Lâm Xuyên, đã mấy tháng rồi không gặp, sau này thời gian gặp nhau chắc sẽ càng ngày càng ít.
Giang Cần co não một chút:
- Hoàng Duyệt là ai? Cũng là lớp mình sao?
Tưởng Điềm nhìn Giang Cần:
- Đúng vậy, cô ấy còn là bạn cùng phòng ký túc xá của bọn tôi.
- Ồ, thì ra là thế.
- Giang tổng, hơn ba năm rồi, đừng nói là đến giờ cậu vẫn chưa nhận ra hết mọi người trong lớp nhé?
Giang Cần:
- ...
Tống Tình Tình nín thở, nhịn không được nghiêng người về phía trước:
- Nam thần, cậu chắc là biết tôi tên gì đúng không?
- Tôi chỉ là không nhớ tên, chứ không phải kẻ ngốc.
Giang Cần gắp một xiên thịt dê, ánh mắt lướt qua mọi người:
- Đúng rồi, Trang Thần đâu? Sao không thấy cậu ấy?
Giản Thuần đặt cốc rượu xuống, nuốt rượu trong miệng:
- Cậu ấy nói muốn khởi nghiệp, đi khảo sát dự án.
- Thật sự khởi nghiệp?
- Không biết, dù sao cũng lâu rồi tôi không gặp cậu ấy, chỉ nhận được tin nhắn.
Tống Tình Tình bỗng nhiên lên tiếng:
- Tin nhắn đó không ngắn đâu, phải khoảng tám trăm chữ, chia làm mấy đoạn mới gửi xong.
Trương Quảng Phát không khỏi tò mò:
- Viết luận văn sao, nhiều chữ như vậy?
- Hẳn là vậy...
Mùa xuân năm ngoái, Giản Thuần vì không muốn làm chậm trễ Trang Thần, bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với y, thậm chí cả trà sữa cũng không nhận.
Kể từ đó, trái tim khởi nghiệp của Trang Thần luôn rực cháy.
Cách đây không lâu, vào khoảng thời gian gần Tết Nguyên đán, Trang Thần cùng vài người bạn phú nhị đại uống vài bữa rượu, lại khoác lác một chút, cuối cùng quyết định phải làm ra thành tích thực tế.
Mặc dù không biết làm gì, nhưng bước đầu tiên Trang Thần khởi nghiệp là viết một bài văn nhỏ, nửa đầu hồi tưởng lại quá khứ của hai người, nửa giữa tưởng tượng về tương lai của hai người, nửa cuối nói muốn cưỡi mây lành bảy màu trở về đón cô.
Chân thành, từng chữ châu ngọc, viết đến nỗi y cũng phải khóc.
Trang thiếu gia hối hận, sớm biết vậy đã viết tay, như vậy, cô ấy thậm chí có thể nhìn thấy nước mắt của mình trên giấy!
Nhưng y không biết rằng, phản ứng đầu tiên của Giản Thuần khi nhận được tin nhắn là, quá dài.
Sau đó, cô thấy Trang thiếu gia nói muốn khởi nghiệp, liền không đọc nữa.
- Giản Thuần, cho bọn tôi xem bài văn của Trang Thần đi?
- Đúng vậy, cho bọn tôi xem bức thư chia tay dài như vậy viết gì!
Lúc này, mọi người trên bàn ăn bắt đầu ồn ào, trên mặt còn mang theo nụ cười hóng hớt.
Giang Cần quay đầu nhìn bọn họ, nhíu mày:
- Xem cái gì mà xem, muốn xem thì tự viết đi.
- Đúng vậy, tôn trọng sự riêng tư có hiểu không?
Tào Quảng Vũ mượn oai hùm gầm lên một tiếng, đưa tay đưa cho Giang Cần một xiên tỏi nướng:
- Lão Giang, cho một xiên, nướng thơm lắm.
Giang Cần xua tay:
- Không, tôi không ăn.
- Tại sao?
- Ăn vào miệng có mùi.
- Về ký túc xá đánh răng là được rồi.
Giang Cần cười khẩy, thầm nghĩ trước khi về ký túc xá, lão tử còn có tiết mục!
Trong kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, hắn rảnh rỗi ở nhà, thường xuyên hôn môi với bạn tốt.
Có khi đang nấu cơm, tình cảm bỗng nhiên dâng trào, sẽ ôm hôn một hồi, cùng nhau nằm xem tivi, không biết chuyện gì xảy ra lại mút một cái.
Dù sao chỉ cần bố mẹ không nhìn thấy, hôn môi đã trở thành hoạt động rất phổ biến.
Hai người trong khoảng thời gian này đều đã hôn thành thói quen, bỗng nhiên gián đoạn sao được.