Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1292: CHƯƠNG 1291: THÀNH LẬP CHI NHÁNH GIAO HÀNG (2)

- Rượu trắng một ly không?

- Rượu có thể uống một chút.

- Rau hẹ có ăn không? Hàu sống có ăn không?

“...”

Sau một lúc lâu, buổi tụ tập sắp kết thúc, mọi người cười nói vui vẻ trở về trường học.

Phùng Nam Thư nhớ đến chuyện muốn hôn môi, ngồi đợi ở cửa siêu thị học viện, dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt nhỏ nhắn thuần mỹ thu hút không ít người qua đường dừng lại ngắm nhìn.

Con gái đều rất đẹp, đặc biệt là những cô gái xinh đẹp như vậy, luôn khiến người ta muốn nhìn thêm một chút.

Rất nhanh, Giang Cần cùng mọi người trong lớp đi đến Học viện Tài chính, Phùng Nam Thư nhìn thấy hắn từ xa, lập tức chạy tới.

- Tối nay mình đi ăn thịt nướng, Tào Quảng Vũ cứ bắt mình ăn tỏi nướng, còn quỳ xuống cầu xin mình, nói chỉ cần mình ăn thì sẽ nhận mình làm bố, nhưng mình vẫn nhịn xuống không ăn.

- Tào Quảng Vũ là người xấu.

Mùa xuân về, tiết trời ấm dần lên, lớp áo bông dày cộm được thay bằng áo khoác mỏng manh.

Cùng với thời tiết, những con vật trong trường cũng bắt đầu rục rịch, tìm chỗ biểu diễn các tiết mục kích thích.

Ví như mèo Felis đẹp mã nhất kia thường xuyên xuất hiện trên con đường nhỏ sau rừng phong, ba ngày thay ba cô bạn gái, khiến vô số “cẩu độc thân” ghen tị đỏ mắt.

Mà Giang Cần và Phùng Nam Thư cũng không kém cạnh, đêm đêm hôn môi bạn tốt, lượng nước giặt quần áo tăng lên đáng kể.

Nguyên nhân chính là tiểu phú bà thích nép vào lòng hắn, lại cứ nghịch ngợm không yên.

Mỗi lần Giang Cần “nhẫn tâm” đánh mông cô, cô còn có thể nghiêm túc thừa nhận mình sai lầm, nhưng lần sau còn dám, nghịch ngợm không được.

Vậy nếu đợi đến giữa hè, tình bạn này nên làm cái gì bây giờ?

Giang Cần ôm Phùng Nam Thư, nắm cái mông nhỏ của cô điều chỉnh tư thế một chút, liền nhìn cô bỗng nhiên cao lên một chút, sau đó hôn cô thở hồng hộc.

- Nếu cứ thế này, sau này mình sẽ không hôn cậu nữa.

- Lần trước cậu cũng nói vậy. - Phùng Nam Thư khẽ híp mắt, dụi đầu vào ngực hắn, dịu dàng đáp lại, hai chân đung đưa, chẳng mảy may sợ hãi.

Cô biết, con gấu lớn này sẽ không nhịn được mà không hôn cô. Hơn nữa, cơn giận của hắn chỉ là giả vờ, chỉ cần cô hô ca ca, thì hắn sẽ lập tức ỉu xìu.

Trước kia, cô nhút nhát, chẳng dám nghịch ngợm, sợ bị ghét bỏ. Nhưng rồi cô nhận ra, dù cô có nghịch ngợm đến đâu, Giang Cần vẫn luôn cưng chiều cô.

Tuy nhiên, khi tần suất ban công bị khóa trái ngày càng tăng, mấy cô bạn cùng phòng tinh ý bắt đầu nhận ra điều mờ ám, bọn họ bắt đầu để ý đến Phùng Nam Thư mỗi tối khi cô về phòng.

Chương trình học của năm tư khá nhẹ nhàng, ngoài việc làm thêm ở quán trà sữa và viết tiểu thuyết online, Học giả CP có nhiều thời gian đập đường hơn.

Sau đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.

- Sao dạo này ban công cứ bị khóa trái suốt vậy? Trước kia hình như cũng có, nhưng không thường xuyên như thế.

- Tớ đoán, mỗi lần ban công tội nghiệp này bị khóa trái, đằng sau ắt có một chú hổ nhỏ nào đó không nhịn được mà chảy nước bọt...

Vương Hải Ny với kinh nghiệm dày dặn và hiểu biết sâu rộng, kết hợp với cảm nhận của bản thân sau khi nhập vai Phùng Nam Thư, bắt đầu tưởng tượng về Giang tổng.

Cảm nhận được một tia nóng bỏng, cô đưa ra một kết luận táo bạo.

- Hổ nào cơ?

- Hổ nhỏ đó! - Vương Hải Ny giơ tay chỉ hàng hổ bông trắng muốt trên dây phơi quần áo ở ban công.

Cao Văn Tuệ sững sờ hồi lâu mới kịp phản ứng, mở to mắt đầy kinh ngạc:

- Trời đất, thế này mà gọi là tình bạn á? Đập đập, còn kích thích hơn cả yêu đương vụng trộm!

- Giang tổng nói là tình bạn thì là tình bạn, dù sao cậu ta cũng cứng miệng nhất.

- Tình bạn 3.0 chưa nhỉ?

- Vẫn 2.0 thôi, nhưng Nam Thư có thể nhạy cảm quá mức, liên quan đến thể chất đấy.

Đang nói chuyện, Phùng Nam Thư rửa mặt xong, phơi chú hổ nhỏ lên rồi lén lút đi ra từ ban công, như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô mặc bộ đồ ngủ lụa màu xám, chất liệu mềm mại, rủ xuống tôn lên dáng người lung linh quyến rũ.

Nhưng vì chân cô quá dài, thuộc kiểu cao gầy hiếm có ở nữ sinh, nên quần áo ngủ không che hết, để lộ một đoạn mắt cá chân trắng nõn.

Tuệ Tuệ Tử mê hít đường và Hải Vương Ny tựa vào bàn, ánh mắt híp lại, dõi theo từng bước chân của cô.

Thiên tiên cao lãnh, mỹ nữ ngự tỷ, bạch phú mỹ đỉnh cấp, Phùng Nam Thư ở Lâm Đại có rất nhiều biệt danh, lúc này trong đầu các cô lần lượt hiện lên, cuối cùng tan biến hết, chỉ còn lại một danh xưng ngốc nghếch đầy ẩn ý.

Phùng Nam Thư vốn đang chột dạ, đi được nửa đường phát hiện hai cô bạn cùng phòng vẫn nhìn chằm chằm mình, khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng hốt:

- Các cậu nhìn tớ làm gì...

- Nhìn cậu xinh quá.

Tiểu phú bà suy nghĩ một chút, ngây thơ nói:

- Tối nay tớ và Giang Cần đi dạo phố, không hôn môi.

Vương Hải Ny ngả người ra sau:

- Đi dạo Phố Nước sao?

Cao Văn Tuệ ngơ ngác:

- Phố Nước là gì?

Phùng Nam Thư định trừ lương Vương Hải Ny, rồi mới nhớ ra cô ấy không phải nhân viên của Hỉ Điềm, bèn quay sang Cao Văn Tuệ:

- Văn Tuệ, tiền thưởng của cậu bay mất.

- Ơ kìa, liên quan gì đến tớ, nửa câu sau tớ còn chẳng hiểu, Phùng Nam Thư, sao cậu theo chồng cậu càng học càng hư hỏng thế, tớ phải dựa vào tiền thưởng mà sống đấy!

- Vậy thì cậu đừng hỏi. - Phùng Nam Thư nghiêm túc nói, rồi bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

Cô với tay lấy điện thoại trên bàn, thấy là thím gọi đến.

Dạo gần đây thím thường gọi điện hỏi han cô ăn uống, vui chơi thế nào, nhưng Phùng Nam Thư vẫn có chút kiềm chế và ẩn nhẫn với tình cảm của thím, dường như sợ ỷ lại rồi về sau lại bị bỏ rơi.

Nhưng rồi Tần Tịnh Thu phát hiện, chỉ cần cô nhắc đến Giang Cần, cháu gái nhỏ sẽ nói không ngừng.

Vì vậy, mượn sợi dây liên kết này, thím thường xuyên lấy cớ quan tâm Giang Cần mà gọi điện cho Phùng Nam Thư, tình cảm ngày càng tốt đẹp.

Lần này cũng không ngoại lệ, Tần Tịnh Thu mở lời bằng câu hỏi về Giang Cần:

- Dạo này cậu ta có bận không?

- Hơi bận ạ, nhưng ngày nào cũng gặp mặt.

- Vậy thì cháu khuyên cậu ta đừng quá sức, phải chú ý giữ gìn sức khỏe, tiền bạc kiếm mãi không hết.

Phùng Nam Thư gật đầu nhẹ:

- Dạ, thím cũng vậy.

Tần Tịnh Thu cảm thấy ấm áp trong lòng:

- Thím sau này chắc sẽ rảnh rang hơn nhiều, không biết khi nào mới có cháu bế bồng đây.

Phùng Nam Thư nheo mắt, thầm nghĩ bạn tốt hình như không thể sinh con cùng nhau.

Nhưng nếu ca ca nói có thể, thì hình như cũng được...

Sau khi cúp điện thoại, Tần Tịnh Thu nhấp nhẹ ngụm trà, ánh mắt hướng về phía sân nhà bên cạnh.

Sáng nay, Đoàn Dĩnh cùng con trai đã từ nước ngoài trở về. Suốt buổi trưa, bọn họ dọn dẹp, vứt bỏ toàn bộ đồ dùng cũ trong nhà, thay mới tất cả, thậm chí cả cổng sân cũng được thay đổi.

Cô ta về trước Phùng Thế Vinh một bước, xem như dọn đường trước.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc anh cả bọn họ sắp trở về.

Thực ra, từ sau Tết Âm lịch, Tần Tịnh Thu đã chuẩn bị cho sự trở về của bọn họ. Trong khoảng thời gian này, cô đã chia tác tài sản của bất động sản Tần Thị và bất động sản Phùng Thế, đồng thời nhanh chóng thanh lý các dự án mà cô đã đầu tư thông qua Cụ Phong Capital.

Tất cả để đảm bảo những nỗ lực nhiều năm của cô không chỉ là làm áo cưới cho người khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!