Trong Phùng gia, ngoại trừ Phùng Thế Hoa yêu thích nghệ thuật, những người còn lại đều có dã tâm lớn, bằng không bọn họ đã không ra nước ngoài lăn lộn lâu như vậy.
Nếu không phân chia rõ ràng, Bất động sản Tần Thị và những dự án đầu tư lớn nhỏ kia cuối cùng có thể sẽ mất trắng.
Tình cảm giữa Phùng Thế Hoa và Phùng Thế Vinh rất tốt, nhưng minh tranh ám đoạt không phải chuyện hiếm.
Phùng Thế Hoa không có hứng thú với kinh doanh, Tần Tịnh Thu lại là người họ khác, không có con, trong mắt bọn họ chắc chắn không có tư cách tiếp tục nắm giữ hai công ty này.
May mắn thay, hai năm trước, Tần Tịnh Thu vì chuyện tình cảm của Phùng Nam Thư mà tiếp xúc với Giang Cần, nhân cơ hội đầu tư vào tập đoàn Vạn Chúng, trở thành cổ đông thứ ba.
Hai năm gần đây, hai công ty liên tục hợp tác khai phá khu phức hợp, do đó, việc Bất động sản Tần Thị tách ra từ Bất động sản Phùng Thế sẽ không gặp trở ngại quá lớn, thậm chí còn xem như giảm bớt rủi ro.
Chỉ có những khoản đầu tư vào Cụ Phong, một phần trong số đó thật đáng tiếc.
Nhưng, đây cũng là điều không thể tránh khỏi.
Tuy nhiên, có một điều Tần Tịnh Thu vẫn chưa rõ, đó là Phùng Thế Vinh và Đoàn Dĩnh dường như chưa từng nhắc đến Giang Cần.
Chú Cung từng nói, anh cả biết sự tồn tại của Giang Cần, nhưng nhìn tình hình hiện tại, có vẻ như y biết không nhiều, hoặc là biết nhưng không để tâm.
Trên thực tế, Tần Tịnh Thu đoán không sai.
Cuộc sống của Phùng Nam Thư trong nước do Đoàn Dĩnh quản lý, sự hiểu biết của Phùng Thế Vinh về con gái chủ yếu dựa vào báo cáo của thư ký Đoàn Dĩnh.
Khi Giang Cần và Phùng Nam Thư quen biết, khủng hoảng tài chính ở nước ngoài đang diễn ra nghiêm trọng.
Các khoản đầu tư của Phùng gia ở nước ngoài gần như ngày càng suy giảm, Phùng Thế Vinh không còn nhiều tâm trí để nghĩ đến chuyện khác.
Hơn nữa, khoảng thời gian đó, con của hai người vừa chào đời, tâm trí của y lại càng không đặt trên người con gái.
Đoàn Dĩnh nói với Phùng Thế Vinh rằng, tình trạng tinh thần của Nam Thư chuyển biến tốt đẹp, còn có một người bạn mới, hai người thường xuyên cùng nhau đọc sách ở thư viện.
Phùng Thế Vinh cảm thấy rất tốt, ít nhất con gái có thể kết giao bạn bè, điều đó chứng tỏ việc đưa nó về Tế Châu tu dưỡng là có hiệu quả.
Việc đưa cô về Tế Châu vốn là ý tưởng của Đoàn Dĩnh, phần công lao này tự nhiên thuộc về cô ta.
Còn thực tế, Đoàn Dĩnh không quan tâm đến Phùng Nam Thư.
Cô ta đã sinh con trai cho Phùng Thế Vinh, mẫu bằng tử quý, cô ta không cần lợi dụng Phùng Nam Thư để lấy lòng chồng nữa.
Cho nên, việc Phùng Nam Thư tự do sau khi tốt nghiệp trung học, ở một mức độ nào đó, cũng phải cảm ơn Đoàn Dĩnh đã có con.
Tuy nhiên, đến bây giờ, hai người bọn họ vẫn không biết rằng, Phùng Nam Thư không chỉ kết bạn, mà còn nhặt được một mỏ vàng, một mỏ vàng rất cưng chiều cô.
Đảo mắt, hoàng hôn buông xuống, Phùng Thế Hoa vừa đi tập vở kịch ở nhà hát về biệt thự:
- Tịnh Thu, chị dâu đã về chưa?
- Chị dâu thì không, hồ ly tinh kia thì đã về rồi.
- Sao em không nói với anh?
Tần Tịnh Thu liếc nhìn y:
- Kẻ đến bất thiện, chẳng lẽ em còn phải tuyên truyền khắp nơi?
Phùng Thế Hoa thở dài:
- Dù sao cũng là người một nhà.
- Anh với bọn họ là người một nhà, em thì không. Em, Nam Thư và Giang Cần mới là người một nhà.
- Này, em không thể bỏ anh lại chứ!
Tần Tịnh Thu đứng lên, lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu:
- Ký vào đây, em cho phép anh và ba chúng ta là một gia đình.
Phùng Thế Hoa nhận tài liệu, lướt qua, sắc mặt khẽ biến:
- Em muốn đoạn tuyệt với bọn họ?
- Bất động sản Tần Thị là do một tay em gây dựng, những khoản đầu tư trong tài liệu cũng là tài chính của Bất động sản Tần Thị, em chỉ lấy phần của mình.
- Tịnh Thu, suy nghĩ lại đi.
Tần Tịnh Thu nắm tay y:
- Không thể suy nghĩ nữa, anh cũng không muốn đến cuối cùng những sản nghiệp này đều thuộc về con trai Đoàn Dĩnh chứ? Nói thật, em và đứa bé kia không có quan hệ huyết thống, nhưng Nam Thư thì khác, Nam Thư là do em nuôi lớn, con bé là con gái em.
Phùng Thế Hoa trầm mặc một lúc lâu, dưới ánh mắt kiên định của vợ, y nhẹ nhàng cầm bút lên.
…
Sau khi Đoàn Dĩnh từ nước ngoài trở về, biệt thự của cô dần trở nên nhộn nhịp bởi dòng người thân thích đến thăm. Cha mẹ, anh trai, cháu trai, cháu gái, cùng một vài anh em họ hàng, tất cả đều tụ họp tại phòng khách, nghe trong không khí thật là ầm ĩ náo loạn.
Trong những năm Đoàn Dĩnh trở thành phu nhân Phùng gia, Đoàn gia đã thành lập một số công ty, nhờ vào tài nguyên của Phùng gia mà gặt hái được không ít lợi ích trong nhiều ngành nghề.
Anh trai của Đoàn Dĩnh là Đoàn Hoằng, điều hành một công ty cung ứng nông sản quy mô lớn. Tuy nhiên, gần đây việc kinh doanh gặp nhiều khó khăn, đơn đặt hàng ngày càng giảm sút.
Đoàn Văn Chiêu, con trai của Đoàn Hoằng, cũng là một tài năng tốt nghiệp đại học danh tiếng. Sau khi tốt nghiệp, y nhanh chóng nắm bắt xu hướng internet, tham gia vào nhiều dự án, từ nền tảng dịch vụ đời sống đến mạng lưới tìm kiếm nhà ở, và kiếm được kha khá lợi nhuận. Tuy nhiên, năm 2009, y đầu tư vào mua nhóm, suýt chút nữa thua lỗ nặng nề và phải bồi thường một khoản tiền không nhỏ.
Nhưng làm ăn lời lỗ là chuyện thường, Đoàn Văn Chiêu vẫn không nhụt chí. Gần đây, y đang dự định theo đuổi con gió ngành giao hàng, làm một cái app tên là Mealtime, đặt trụ sở tại Thâm Quyến và quyết tâm phát triển lớn mạnh.
Đoàn Dĩnh rất yêu quý đứa cháu này, không ngừng khen ngợi và khuyến khích con trai mình học hỏi theo anh họ.
Con trai của Đoàn Dĩnh tên là Andy, mở miệng là tiếng Anh thuần bản địa.
Đoàn Văn Chiêu cũng lập tức chuyển sang tiếng Anh, trò chuyện cùng em họ một cách tự nhiên, khiến cả phòng khách tràn ngập không khí của một gia đình trí thức.
- Đúng rồi, cô, khi nào dượng về nước?
- Chiều ngày 15.
- Ngày 15? Vậy là ngày mốt.
- Đúng vậy.
- Thật tiếc quá, dự án của cháu đang trong giai đoạn phát triển nhanh chóng, không thể rời khỏi. Cháu phải về Thâm Quyến ngay ngày mai, xem ra lần này không gặp được dượng rồi.
- Không sao đâu, chúng ta sẽ ở đây một thời gian, cháu rảnh rỗi thì lại đến.
Phùng Thế Vinh đúng như dự kiến trở về nước vào chiều ngày 15. Sau khi hạ cánh, ông không về nhà ngay mà đi gặp gỡ một số nguyên lão trong công ty và vài người chú bác. Những người này tuy đã nghỉ hưu nhưng vẫn có uy tín lớn trong công ty.
Sau khi gặp gỡ bọn họ, Phùng Thế Vinh lập tức quay trở lại công ty, triệu tập cuộc họp cấp cao để tìm hiểu tình hình hiện tại của Bất động sản Phùng Thế và Cụ Phong Capital.
Mà Phùng Thế Hoa, người đáng lẽ phải tham dự cuộc họp, lại không xuất hiện mà chỉ cử thư ký đến thay mặt.
Đến lúc hoàng hôn, Phùng Thế Vinh trở về trang viên Xà Sơn với sắc mặt xanh mét và nồng nặc mùi rượu.
Đoàn Dĩnh là người tinh tế, từng học tâm lý học và được đào tạo chuyên sâu ở nước ngoài, nên rất giỏi trong việc quan sát và cảm nhận cảm xúc. Nhìn biểu cảm của Phùng Thế Vinh, cô ả biết quá trình tiếp quản công ty của chồng lần này không được suôn sẻ.