Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1294: CHƯƠNG 1293: TUYỆT THẾ NGƯỜI Ở RỂ

- Anh cãi nhau với Thế Hoa?

- Không.

Đoàn Dĩnh bưng tách trà đến gần:

- Vậy sao anh lại giận dữ như vậy?

Phùng Thế Vinh nhận lấy tách trà, uống một ngụm:

- Thế Hoa không có hứng thú với kinh doanh, nên việc tiếp quản khá thuận lợi. Nhưng không ngờ Tần Tịnh Thu lại cắt đứt mọi liên kết giữa Bất động sản Tần thị và Bất động sản Phùng Thế, đồng thời rút hết vốn đầu tư từ một số dự án của Cụ Phong Capital.

- Em đã nói rồi, cô ta không phải người đơn giản. Quản lý công ty nhiều năm như vậy, khi thấy các anh trở về, cô ta không thể ngồi yên chờ chết được.

Phùng Thế Vinh uống cạn trà, xoa huyệt thái dương:

- Hiện tại, sản nghiệp của Phùng gia không còn hạng mục lợi nhuận nào, nhưng tài chính vẫn dồi dào, vấn đề không lớn.

- Vậy bây giờ anh định làm gì?

- Anh dự định trước tiên sẽ sa thải một nhóm nhân viên, tinh giản bộ máy, rồi tìm kiếm một vài dự án mới.

Đoàn Dĩnh vươn tay nắm lấy cánh tay chồng:

- Ông xã, anh vừa mới về nước, đừng quá vội vàng, mọi chuyện từ từ sẽ ổn thôi.

Phùng Thế Vinh gật đầu, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó:

- Andy đâu?

- Con đang chơi đồ chơi trên lầu. Ba ngày nay thằng bé cứ nằng nặc đòi gặp ba.

- Hai ngày nay anh không gặp Andy, cũng nhớ nó lắm. Em đừng gọi con xuống, để anh lên cho nó bất ngờ.

Đoàn Dĩnh mỉm cười nhìn chồng lên lầu, sau đó đổ đi tách trà còn dang dở rồi cũng đi theo.

Sau khi cha con tâm sự một hồi lâu, Phùng Thế Vinh đến thư phòng, xem xét từng tài liệu mang về, mãi đến khi mặt trời lặn mới ra ngoài hít thở.

Lúc này, dưới ánh đèn hành lang biệt thự, một ông lão đang ngồi đọc tiểu thuyết. Trên bìa sách ghi “Tuyệt Thế Người Ở Rể Ngạo Thương Khung”, cả quyển dày cộp hơn cả từ điển. Mà người đọc sách này chính là chú Cung.

Đương gia đã trở về, chú Cung với tư cách là tài xế, đương nhiên phải đến báo cáo. Thực ra, ông đã lái xe đến từ sáng sớm, nhưng vẫn chưa gặp được Phùng Thế Vinh nên mới đọc tiểu thuyết để giết thời gian.

- Chú Cung, chú đến rồi.

- Ông lớn, là ngài ạ, hoan nghênh ngài về nước.

Phùng Thế Vinh liếc nhìn quyển sách trong tay ông:

- Từ khi nào chú lại thích đọc tiểu thuyết vậy?

Chú Cung cười cười:

- Đại tiểu thư hiện đang ở nội trú, ít khi cần đưa đón, tôi cũng rảnh rỗi nên mới đọc thử, không ngờ lại cuốn hút đến vậy.

- Tuyệt thế người ở rể? Cái gì thế?

Phùng Thế Vinh nhìn năm chữ đó, mí mắt phải giật giật.

Chú Cung ho khan một tiếng:

- Là một thanh niên ba không, ở rể nhà hào môn, bị người ta coi thường. Nhưng thực ra thân phận của cậu ta là nhất đại thiên kiêu, văn chương có thể định thiên hạ, võ công có thể bình Càn Khôn.

- Cái gì là thanh niên ba không?

- Là thanh niên không tiền, không xe, không nhà. Nhưng cậu ta chỉ là che giấu thân phận thôi, thực ra lai lịch rất lớn, còn giàu có hơn cả nhà hào môn kia!

“...”

Khóe miệng Phùng Thế Vinh co giật, thầm nghĩ mình ở nước ngoài nhiều năm, văn hóa thịnh hành trong nước đã trở nên kỳ ảo như vậy sao?

Chú Cung cẩn thận quan sát nét mặt của y, rồi lại lên tiếng:

- Ông chủ, ngài có suy nghĩ gì về tuyệt thế người ở rể không?

- Đó không phải là chuyện bịa đặt sao?

- Nếu là thật thì sao?

Phùng Thế Vinh nhướng mày, suy tư một lúc rồi đột nhiên nói:

- Chú Cung, Nam Thư đang yêu đương sao?

Chú Cung lập tức ngồi thẳng dậy:

- Không, tuyệt đối không. Đại tiểu thư chỉ giao lưu bạn tốt, chưa từng yêu đương.

- Vậy con bé có nhiều bạn không?

- Rất nhiều. Đại tiểu thư hiện tại có nhiều bạn bè, tính cách cởi mở hơn trước, cũng hay cười hơn.

- Vậy thì tốt rồi. Với tính cách của con bé, có thể kết giao bạn bè là tốt lắm rồi.

Phùng Thế Vinh cảm thán một tiếng, rồi ngẩng đầu lên:

- Đúng rồi, chú Cung, gần đây chú không cần quay về, cứ ở lại làm tài xế cho tôi đi. Tôi vừa về nước, có nhiều việc phải xử lý, cũng phải đi nhiều nơi.

Chú Cung gật đầu:

- Vậy khi nào ngài đi thăm đại tiểu thư?

- Tôi vừa mới về nước, công ty có nhiều việc phải xử lý, chưa đi được. Chờ sau này có cơ hội rồi tính sau.

“...”

Phùng Thế Vinh nói xong liền quay trở vào nhà, chú Cung đứng dậy cúi chào, nhìn theo bóng lưng y, rồi lại nhìn quyển tiểu thuyết “Tuyệt Thế Người Ở Rể” trong tay, không khỏi rơi vào trầm tư.

Ông còn tưởng rằng Phùng Thế Vinh sẽ hỏi về Giang thiếu gia, nên đã chuẩn bị sẵn sàng những lời khen ngợi, nào là phẩm hạnh cao thượng, chí hướng rộng lớn, thưởng thức tao nhã, tài hoa hơn người...

Nhưng điều khiến Chú Cung bất ngờ là Phùng Thế Vinh hoàn toàn không hỏi đến. Xem ra, y hẳn là không nhớ đến người bạn tốt thứ nhất của con gái mình.

Điều này cũng không có gì lạ, dù sao ông chủ bận rộn kinh doanh, lại ở nước ngoài, một người bạn của con gái, đối với y mà nói không quan trọng.

Chỉ là...

Ông chủ à, Giang thiếu gia thật sự là tuyệt thế người ở rể đấy.

Cùng lúc đó, vị tuyệt thế người ở rể phẩm hạnh cao thượng, chí hướng rộng lớn, thưởng thức tao nhã, tài hoa hơn người đang khóa trái cửa ban công, vừa ngân nga bài “Hoa dại ven đường không nên hái”, vừa chà xát quần lót của mình.

Chu Siêu buồn đi vệ sinh đến mức sắp tè ra quần, gõ cửa mãi không thấy ai mở, cuối cùng đành chạy sang ký túc xá của Trương Quảng Phát để giải quyết nỗi buồn.

Lúc này, Tào Quảng Vũ vừa mới cùng Đinh Tuyết lãng mạn trở về, vừa vào cửa đã thấy ban công bị khóa chặt, sắc mặt lập tức thay đổi:

- Lão Giang chết tiệt này, lại giặt quần áo?!

- Ừ, đi vào cả tiếng đồng hồ rồi, đi vệ sinh cũng không mở cửa. - Chu Siêu khóc không ra nước mắt.

- Cả tiếng? Chết tiệt, nước giặt của tôi!

Tào Quảng Vũ vứt điện thoại xuống, xông ra ban công. Vừa đến gần cửa thì cửa mở ra.

Tay Giang Cần nhăn nhúm vì nước xà phòng, cả ban công thoang thoảng mùi cam vàng:

- Chạy nhanh vậy làm gì? Muốn kéo quần à?

- Cậu mới kéo quần! Lão Giang, sao ngày nào cậu cũng giặt quần áo vậy?

- Tôi thích sạch sẽ, cái này cũng phạm pháp à?

Tào Quảng Vũ xông vào ban công, cầm chai nước giặt của mình lên lắc lắc:

- Ta kháo, lại thấy đáy rồi? Cậu uống hết rồi à?

Giang Cần nhướng mày:

- Đại ca, làm phiền cậu nhìn cho rõ ràng, đây là nước giặt tôi mua, không phải của cậu, cậu đau lòng cái gì?

“?”

Tào thiếu gia giơ chai nước giặt lên nhìn kỹ:

- Hả? Hình như đúng là không phải của tôi. Xin lỗi lão Giang, tôi trách nhầm cậu. Chủ yếu là tôi không ngờ cậu lại không dùng của tôi, mà tự mình mua.

Giang Cần vỗ vai y:

- Không sao, tôi tha thứ cho cậu. Tất cả đều là anh em, nói rõ ràng là được.

- Vậy còn nước giặt của tôi đâu? Tôi lấy về nhé. Lão Giang, tôi không phải đề phòng cậu, chủ yếu là nắng ban công quá gắt, phơi lâu nước giặt sẽ bị biến chất.

- Của cậu á? Của cậu bị tôi dùng hết rồi. Mấy hôm trước tôi định tìm cậu bảo mua mới, nhưng bận quá nên quên mất. Nếu không thì sao tôi lại tự mình mua chứ. Sai lầm như vậy lần sau không nên tái phạm.

- Chết tiệt, lão Giang, tôi muốn cắn chết cậu!

Giang Cần nhanh chóng lùi lại một bước, đưa tay chặn đầu Tào Quảng Vũ, nhìn thiếu gia hùng hổ vung quyền loạn xạ trên không trung nhưng không thể chạm tới mình.

Nhâm Tự Cường nằm trên giường xem một hồi, không nhịn được lắc đầu:

- Tào ca quá mất mặt, Khải Giáp Dũng Sĩ xem thật uổng, cậu đá bay cậu ta đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!