Nghi hoặc trong lòng Vương Tuệ Như vẫn chưa được giải đáp, chủ yếu là cô không tin những gì Giang Cần nói.
Nhưng cô lại tin những điều Phùng Nam Thư nói, bởi vì hiện tại cô nhớ lại, lúc ấy vẻ mặt lạnh lùng của Phùng Nam Thư, giống như thật sự luôn nhìn hướng về phía lớp bọn họ.
- Này, Giang Cần vừa mới nói, bạn học Phùng kia thèm muốn thân thể cậu ta.
Tư Tuệ Dĩnh nhịn không được hạ thấp giọng.
- Giang Cần quả thật rất đẹp trai, nhưng cũng có chút hài hước.
Vương Tuệ Như đưa ra một đánh giá đúng trọng tâm, sau đó vỗ vỗ Sở Ti Kỳ, bảo cô đi.
Lúc này Sở Ti Kỳ đứng ở cửa sổ, nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi, ánh mắt hơi giật mình.
Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh đều thấy được sự hài hước của Giang Cần, nhưng duy chỉ có cô phát hiện, hắn thật sự rất thích cô nàng kia, ánh mắt như vậy là không thể giả vờ.
Gió nhẹ nhàng khoan khoái như núi, như ánh sáng ấm áp của thành cổ...
Cùng lúc đó, Giang Cần lái xe mang theo Phùng Nam Thư xuyên qua sân trường khuôn viên đông, trở về khuôn viên chính.
Dọc đường đi hắn không nói chuyện, vẫn luôn tưởng tượng cảnh tiểu phú bà lén lút nhìn mình thời trung học, thầm nghĩ đây mẹ nó là cái gì tiểu thuyết sảng văn chứ.
Tuy rằng hiện tại hắn hôn cô mỗi ngày, còn một tay xoa trái xoa phải, nhưng hắn vẫn cảm thấy khó có thể tin được.
Đây chính là Phùng Nam Thư a, Phùng Nam Thư làm sao có thể, mỗi ngày lén lút đi tới lớp bên cạnh, chỉ vì nhìn một nam sinh chứ?
Cho dù nam sinh này đẹp trai như Ngạn Tổ, Giang Cần vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được cảnh tượng như vậy.
- Lúc học lớp 11, cậu đã lén nhìn mình bao lâu?
- Nhìn một tuần, cậu không để ý tới mình, sau đó mình không nhìn nữa.
Giang Cần tấp xe vào lề đường ở quảng trường trước, quay sang Phùng Nam Thư với ánh mắt nghi ngờ:
- Chỉ vì cho cậu mượn một cây bút, mà cậu đã muốn kết bạn tốt với mình sao?
Phùng Nam Thư bước xuống xe, chân lắc lắc đầy tinh nghịch:
- Cũng bởi vì mình đã mơ thấy cậu.
- Sao cậu chưa từng kể với mình?
- Mình nào dám bén mảng đến lớp cậu. Hơn nữa, lúc ấy ca ca còn đang kết bạn tốt với một muội muội khác mà.
Giang Cần đưa tay kéo cô lại, đánh mông một cái, đánh cho tiểu phú bà choáng váng, bị bực vừa đáng thương vừa có chút dễ thương.
Cao Văn Tuệ đang ngồi trong Hỉ Điềm, nhìn thấy cảnh này lập tức sáng mắt, mà Phùng Nam Thư thì xoa cái mông nhỏ vểnh lên, chạy lộc cộc vào trong tiệm.
- Văn Tuệ, cho một ly dấm chanh.
"?"
Lúc này Giang Cần cũng đi vào, mông còn chưa chạm vào băng ghế, Cố Xuân Lôi đã gửi đến kịch bản phim ngày mai.
Nội dung khá đơn giản, nhằm phô diễn tài năng diễn xuất của hắn qua một phân cảnh liên quan đến sinh viên khởi nghiệp. Điểm thú vị là lời thoại còn sử dụng khái niệm "người phát ngôn", muốn tạo nên một sự kết nối kỳ ảo.
Sau đó, Giang Cần nhìn thấy cái tên Sở Ti Kỳ.
Cô là hoa khôi của đài phát thanh, sinh viên được chủ nhiệm Cố ưu ái, và cũng là người dẫn đầu bảng xếp hạng lần đầu tiên, điều này quả không nằm ngoài dự đoán.
Tuy nhiên, điều đáng nói là Sở Ti Kỳ và hắn lại có cảnh quay cùng nhau.
Giang Cần đang xem kịch bản thì Cố Xuân Lôi gọi điện thoại tới.
- Giang tổng, vì bộ phim sẽ ra mắt vào tháng sau, công tác tuyển sinh cũng chính thức bắt đầu vào mùa hè, chủ đề của chúng ta lại hướng đến tuổi trẻ đại học, nên chúng tôi hy vọng cậu có thể mặc áo ngắn cổ thấp, không cần quá trang trọng.
- Vâng, chủ nhiệm Cố.
Giang Cần đặt điện thoại xuống, liếc nhìn tiểu phú bà.
Ngày mai phải mặc áo cổ thấp tay ngắn, lại còn gặp Sở Ti Kỳ. Để con mèo nhỏ hay ghen Phùng Nam Thư này biết được thì chẳng phải cô sẽ cắn cho mình một sợi dây chuyền trên cổ sao...
Nghĩ đến đây, Giang Cần xoa xoa cổ, quyết định tiên hạ thủ vi cường - đánh cái mông nhỏ của cô trước.
Phùng Nam Thư đang uống nước chanh, không hiểu sao lại được "thưởng", ánh mắt hiện lên vẻ mờ mịt khó hiểu.
Sáng hôm sau, đoàn chụp ảnh quảng cáo do Đại học Lâm Xuyên mời đã đến trường. Cùng với họ là một nhóm trai xinh gái đẹp nổi tiếng trên bảng xếp hạng hoa khôi của trường.
Vì vậy, quanh con đường trong khuôn viên trường chật kín người.
Quay phim quảng cáo cho trường, lại có thêm dàn trai xinh gái đẹp hiếm khi lộ diện, sự kiện náo nhiệt này ai mà bỏ lỡ được.
Đặc biệt là sinh viên năm nhất, năm hai, năm ba, những người thường xuyên ở ẩn trong ký túc xá, giờ đây lại thi nhau chạy ra xem náo nhiệt, người này còn nhanh chân hơn người kia.
Tào Quảng Vũ, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường vừa ăn cơm ở căn tin xong, thấy một đám đông khổng lồ, cũng không biết là có chuyện gì, nhưng cứ hóng hớt trước đã!
Đến khi, chật vật chen vào được bên trong, họ nhìn thấy mấy chàng trai cô gái cao ráo, xinh đẹp đang đứng bên đường, ăn mặc trang điểm lộng lẫy chờ đợi quay phim.
- Chậc, đáng lẽ vị trí nam vương số một trường phải là của tôi.
Tào thiếu gia bĩu môi, tỏ vẻ khó chịu.
Nhâm Tự Cường và Chu Siêu liếc nhau:
"?"
Lúc cuộc thi nam vương trường vừa mới bắt đầu, Tào thiếu gia nhờ vào lượng fan đông đảo của mình trên mạng xã hội, đã từng vươn lên vị trí dẫn đầu trong một thời gian ngắn ngủi.
Sau đó, khi sức nóng của cuộc thi tăng lên, y bị người khác vượt qua, tức đến mức suýt nữa thì nổi điên.
Lên đại học lâu như vậy, trang bức thì còn chưa xuất sư, nhưng chuyện tình cảm thì bị đè đầu cưỡi cổ, chỉ mong dựa vào nhan sắc để lấy lại chút danh dự, kết quả lại chẳng được gì.
Đúng lúc này, đám đông đột nhiên trở nên náo loạn, một nhóm nữ sinh ở đằng kia hét lên "Đẹp trai quá!" rồi vây quanh một bóng người đi về phía đông.
Tào Quảng Vũ ngẩng đầu nhìn:
- Chết tiệt, lại đến đây khoe mẽ!
Siêu Tử và Nhâm Tự Cường ngẩng đầu nhìn, thấy Giang Cần và Phùng Nam Thư đang đi về phía phim trường:
- Giang ca cũng tham gia đóng phim quảng cáo à?
- Chắc chắn rồi, với thân phận Giang tổng này, lên hình dù chỉ một giây cũng quan trọng hơn nam chính diễn xuất mười phút!
Ba người nghe thấy tiếng quay đầu lại, liền phát hiện Trương Quảng Phát cũng chen vào được, miệng còn ngậm một cây xúc xích nướng.
Chu Siêu và Nhâm Tự Cường vì là bạn cùng phòng của Giang Cần, nên khi nịnh nọt còn có chút ngại ngùng, không dám làm quá, nhưng Trương Quảng Phát thì khác, y thật sự dám theo đuổi và nịnh bợ Giang Cần.
Tuy nhiên, Tào Quảng Vũ nhanh chóng vui vẻ trở lại:
- Nhìn kìa, hình như lão Giang đụng hàng với Nghiêm Tử Dật, nam vương số hai của trường rồi. Mẹ nó, ngày nào ở ký túc xá cậu ta cũng tự nhận mình là Ngạn Tổ, giờ thì hay rồi, ai xấu ai đẹp, rõ ngay!
- Xấu? Cũng không đến nỗi, chỉ là... tôi cảm thấy, mặc dù quần áo giống nhau, nhưng mặc trên người Giang tổng lại có vẻ đắt tiền hơn...
- Tôi cũng thấy vậy...
- Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy bộ đồ Giang ca mặc hình như đắt hơn cái kia nhiều, đây là chuyện gì xảy ra? Siêu năng lực?
Ba người bạn cùng phòng ngơ ngác nhìn nhau.
Tào Quảng Vũ cúi xuống nhìn cái áo hoodie ba lá (adidas) của mình:
- Nhìn tôi này, có giống thật không? Nó đáng giá bao nhiêu?
Trương Quảng Phát liếc qua:
- Cậu đã hỏi tôi có giống thật hay không, vậy chắc chắn là giả rồi. Chắc chỉ khoảng một trăm tệ thôi. Lão Tào, giả làm phú nhị đại là phải bắt đầu từ chi tiết, kỹ thuật của cậu rõ ràng quá kém.
“?”