- Ngày mai mình có một cuộc phỏng vấn ở trường.
Phùng Nam Thư ngước đôi mắt sáng ngời:
- Mình đi được không?
Giang Cần hôn nhẹ lên trán cô:
- Tại sao?
- Cậu đẹp trai nhất khi phỏng vấn.
- Nhan khống đáng ghét, rõ ràng là bạn bè quân tử chi giao đạm như nước, lại luôn muốn chiếm hữu mình.
Phùng Nam Thư cảm nhận bàn tay Giang Cần lạnh như băng, một giây sau liền nhẹ nhàng cắn môi, nép vào lòng hắn tỏ vẻ đáng thương.
Ban đêm Lâm Đại yên tĩnh, nhưng cơn mưa liên tiếp mấy ngày khiến hồ Vọng Nguyệt dâng nước, tiếng ếch kêu không ngớt. Bầu trời dày đặc sao, bầu không khí có chút giống bài hát "Cỏ anh đào" nổi tiếng mấy năm trước.
Tiểu phú bà nằm trong lòng hắn ngoan ngoãn một hồi, bỗng nhiên tiến đến bên tai hắn thì thầm:
- Giang Cần, mình vẫn có chút xinh đẹp...
Giang Cần thoáng sửng sốt, bỗng chốc hiểu ra, hình như cô vẫn còn để ý lời nói không nhận ra cô xinh đẹp của mình ở quán trà sữa.
- Cậu đương nhiên xinh đẹp, mình chỉ là thích trang bức, chính là khi nói đến thứ tốt đẹp mình có được, luôn tỏ ra phong khinh vân đạm, như thể chẳng hề để ý. Dùng điều này để khiến người khác ghen tị. Thực ra nào có phong khinh vân đạm gì, trong lòng mình vô cùng trân trọng.
Nghe được hai từ "có được", "trân trọng", trong mắt Phùng Nam Thư lập tức dâng lên một tầng nước long lanh, sau đó ôm chặt lấy cổ hắn.
Đúng lúc này, điện thoại của Giang Cần bỗng nhiên vang lên.
Giang Cần rút ra bàn tay đang "nhiệt tình" với bạn tốt, mở điện thoại xem.
Người gửi tin nhắn là Sở Ti Kỳ.
Buổi chiều Cố Xuân Lôi đã hẹn hắn phỏng vấn vào ngày mai. Sau khi nhận được tin tức, Sở Ti Kỳ liền lập tức hẹn thời gian.
Câu cuối cùng "Sáng mai gặp lại" còn mang theo một dấu ~.
Phùng Nam Thư ở bên cạnh nhìn một hồi, sau đó giống như con hổ nhỏ rình mồi, bất ngờ mút lấy cổ Giang Cần, để lại một dấu dâu tây.
"?"
- Ca ca, mình không cố ý.
"???"
Ban đêm, ký túc xá nam 302, Giang Cần thay một chiếc áo sơ mi, soi gương ở ban công.
Khá lắm, Phùng Nam Thư trồng dâu tây cho hắn ở vị trí tinh diệu, góc độ thanh kỳ, cho dù cài chặt cúc áo cũng không thể che giấu được!
Giang Cần hít sâu một hơi, nhìn về phía Chu Siêu đang mải mê với [Già Thiên]:
- Siêu tử, tôi nhớ cậu có một cái áo gió có thể dựng cổ áo, cho tôi mượn mặc thử xem.
- Ồ, được rồi.
Chu Siêu không cao, nhưng bởi vì trước kia béo, cho nên quần áo đều là cỡ lớn nhất, Giang Cần mặc vào cũng tạm ổn.
Vì thế, hắn dựng cổ áo lên, quan sát trái phải, cuối cùng chỉ có một đánh giá: thật ngốc nghếch.
Giang Cần trực tiếp bỏ cuộc, ngày hôm sau vẫn mặc áo sơ mi trắng mà chủ nhiệm Cố yêu cầu, dẫn theo kẻ đầu sỏ Phùng Nam Thư, đến phòng tiếp tân của khuôn viên phía đông.
Hôm nay Sở Ti Kỳ ăn mặc rất đẹp, một bộ váy dài, tóc còn uốn lọn sóng.
Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh cũng đi cùng cô.
Lý do ba người đi cùng nhau kỳ thực cũng có dụng ý.
Nếu Sở Ti Kỳ đến một mình, phỏng vấn xong phỏng chừng sẽ kết thúc, rất khó có cơ hội trò chuyện với Giang Cần, nhưng có Vương Tuệ Như và Tư Tuệ Dĩnh thì lại khác.
Kế hoạch là rất tốt, nhưng khi cô nhìn thấy Phùng Nam Thư, sự chờ mong trước đó lập tức tan thành mây khói.
Chờ khi lực chú ý của ba người rời khỏi Phùng Nam Thư, thứ tiếp theo thu hút ánh mắt chính là vết dâu tây trên cổ Giang Cần.
Hai năm trước, Quảng giáo từng có một lần phỏng vấn Giang Cần, lúc ấy trên cổ hắn cũng có một vết dâu tây, không ngờ thời gian trôi qua lâu như vậy, hai người vẫn như keo như sơn.
Sở Ti Kỳ có chút thất vọng, không hiểu vì sao chuyện lần trước ở căn cứ khởi nghiệp 207 không có hiệu quả.
Tiểu phú bà nhìn "bạn tốt tiền nhiệm" của Giang Cần, vẻ mặt vô tội, lại nhu thuận, lại vô tội.
Lúc Phùng Nam Thư về Thượng Hải chúc thọ bà nội, Giang Cần kỳ thực cũng đã hoàn thành hơn phân nửa cuộc phỏng vấn, cho nên lần này chỉ là làm chút công việc kết thúc, rất nhanh chóng.
- Phùng Nam Thư, cậu còn nhận ra tớ không?
- Nhận ra, cậu là Vương Tuệ Như.
Vương Tuệ Như nghe Phùng Nam Thư gọi tên mình, ánh mắt nhất thời sáng lên.
Tiểu phú bà ở trường trung học Thành Nam không chỉ đại biểu cho nữ thần và thanh xuân, đồng thời cũng là thiếu nữ học thần liên tục ba năm, cho nên dù nam hay nữ, đối với cô đều có sự ngưỡng mộ.
Bản thân Vương Tuệ Như là người rất cố gắng trong học tập, trước kia cũng từng ngưỡng mộ cô ấy.
Bất quá Giang Cần ngược lại rất kinh ngạc, với một người như Phùng Nam Thư, cửa lớn không ra, cửa thứ hai không bước, tan học liền đi, lại còn có thể quen biết bạn học lớp bên cạnh.
- Hai người quen nhau thế nào?
Vương Tuệ Như quay đầu nhìn về phía Giang Cần:
- Hình như là lớp 11 năm ấy, tôi có một lần đi WC, không cẩn thận ở cửa sau lớp các cậu đụng vào Phùng Nam Thư, sau đó mỗi lần cô ấy lắc lư ở cửa sau lớp các cậu, chúng tôi đều sẽ chào hỏi.
Giang Cần nhìn về phía Phùng Nam Thư:
- Cậu lắc lư cái gì ở cửa sau lớp chúng ta?
Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn hắn:
- Mình lén đi nhìn cậu.
"?"
Giang Cần sửng sốt, mà Vương Tuệ Như và Sở Ti Kỳ cũng sửng sốt như hắn.
Phùng Nam Thư là nữ thần rực rỡ nhất của trường trung học Thành Nam, lại là người đứng đầu bảng xếp hạng hàng năm, không chỉ khó tiếp cận mà còn là thiên kim nhà giàu có với bối cảnh thần bí.
Cho dù là nhiều năm sau, rất nhiều cựu học sinh Thành Nam khi nhớ lại quá khứ, vẫn sẽ nhớ tới khoảnh khắc kinh diễm thoáng nhìn năm đó.
Đó có lẽ là một buổi chiều ánh mặt trời ôn hòa, hay một chạng vạng bình minh rực rỡ.
Cô mặc váy dài, ngồi trước bàn, thanh thuần mà lạnh lùng, linh động như tiên.
Dù là lúc ấy hay trong hồi ức, tất cả phong cảnh và ngôn từ xinh đẹp trên thế giới này dường như đều gắn liền với cô.
Nhưng ai cũng không ngờ, một thiên kim tiểu thư thanh thuần lạnh lùng như vậy lại từng có một khoảng thời gian năm mỗi ngày lén lút đến cửa sau lớp A2, chỉ để lén nhìn một nam sinh.
Sở Ti Kỳ không hiểu, Vương Tuệ Như cũng không hiểu.
Tư Tuệ Dĩnh không cùng trường trung học với bọn họ, nhưng sau khi nhìn Giang Cần, cũng cảm thấy khó hiểu.
Sau đó, bọn họ phát hiện ra dường như Giang Cần cũng rất ngạc nhiên, vì vậy có chút mong chờ câu hỏi "vì sao" từ hắn. Giang Cần quả nhiên mở miệng, nhưng lời nói ra suýt khiến Tư Tuệ Dĩnh đang uống nước sặc.
- Thì ra từ khi đó cậu đã thèm muốn thân thể mình?!
- Lúc đó mình còn chưa thèm. - Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ, nghiêm túc giảo biện.
Giang Cần nheo mắt nhìn cô:
- Lúc đó không thèm, nói cách khác là về sau thèm?
- Chỉ có chút chút, Thần Bạn Tốt cho phép.
Vương Tuệ Như nhìn về phía Phùng Nam Thư:
- Bạn học Phùng, tại sao cậu lại đến lớp A2 thăm Giang Cần? Khi đó hai người đã biết nhau rồi sao?
Giang Cần liếc nhìn tiểu phú bà, nhịn không được nói:
- Lúc trước, lúc thi tôi mượn cô ấy một cây bút, kết quả đã bị cô ấy nhớ thương, sau đó có thể liền phát hiện tôi đẹp trai, muốn trăm phương ngàn kế tiếp cận tôi.
Vương Tuệ Như:
"..."
Phùng Nam Thư lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt có chút vui vẻ.
Cuộc phỏng vấn nhanh chóng kết thúc, Giang Cần và Phùng Nam Thư thu dọn đồ đạc rời đi.