Nhân dịp tuần lễ văn hóa câu lạc bộ, khuôn viên trường nhộn nhịp người qua kẻ lại, khách hàng của Hỉ Điềm cũng đông nghịt.
Hỉ Điềm ra món mới, cộng thêm sức hút từ hoạt động của trường, lượng khách đến tăng đột biến.
Cả bà chủ trị giá mấy tỷ lẫn giám đốc kỹ thuật của Multi-group đều bị cô em trà sữa Cao Văn Tuệ "bắt" nhập ngũ, đang tất bật sau quầy, mồ hôi nhễ nhại.
Cuối cùng, sau khi phục vụ xong đợt khách đông đúc, cũng đã đến giờ ăn trưa.
Sau khi nhóm khách cuối cùng rời đi, lượng khách vào cửa hàng giảm hẳn.
Không khí trong quán trà sữa dịu lại, nhân viên và các chị bộ đội tạm thời được thở phào. Mọi người tự pha cho mình một ly trà sữa, tận hưởng chút nhàn rỗi.
Tô Nại vừa nhấp một ngụm trà sữa, định gọi "bà chủ" thì thấy Giang Cần vén rèm bước vào, đưa tay bịt tai Phùng Nam Thư.
- Có thứ bẩn thỉu, ‘ta’ không nghe.
Tiểu phú bà ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Giang Cần, nhỏ giọng gọi ca ca.
Giang Cần bắt chước cô gọi muội muội, nhưng bị tiểu phú bà phản đối, đòi nghe hắn gọi "tỷ tỷ".
- Ông chủ, sao cậu lại đến đây?
Giang Cần hoàn hồn, đưa cốc trà sữa cho Tô Nại:
- Uống nhiều trà sữa và nói ít thôi.
- Vậy tôi sẽ uống ba ly! - Nại Nại Tử nghe được chuyện tốt này, lập tức đưa ra yêu cầu quá đáng.
Khóe miệng Giang Cần giật giật:
- Làm cho cô năm ly.
- Ca ca, mình cũng muốn uống ba ly.
- Không được.
Phùng Nam Thư lập tức không còn nũng nịu, thay vào đó là nghiêm nghị, lạnh lùng từ chối.
Cao Văn Tuệ lúc này đã rã rời, bưng ly nước chanh mật ong ngồi xuống:
- Giang Cần, cậu xem việc làm ăn của chúng ta tốt như vậy, hay là đóng cửa luôn đi?
"?"
- Cậu sủa tiếng người giùm cái đi!
- Mệt quá đi mất. Làm thêm trong tưởng tượng của tôi là mặc tạp dề, tựa vào quầy, mỉm cười đọc một quyển tiểu thuyết ngôn tình, ánh nắng ngoài cửa sổ dìu dịu, trong quán không có khách. Nhưng hiện tại Hỉ Điềm ngày càng đông khách, hoàn toàn phá vỡ giấc mộng của tôi. - Cao Văn Tuệ than thở như thật, cắm ống hút vào ly nước, mút một ngụm.
Giang Cần bật cười ha hả:
- Làm thêm trong tưởng tượng của tôi là cửa hàng đông nghẹt khách, xếp hàng dài đến tận cửa chính, nhân viên không có một giây ngơi nghỉ, ngay cả đi vệ sinh cũng phải nhịn. Nhưng đến lúc nhận lương thì lại khoát tay từ chối, nói gì cũng không chịu nhận, còn bảo mình lấy thì ngại.
"?"
- Gian thương!
Giang Cần ngồi xuống ghế, nhìn về phía Tô Nại:
- Dịch vụ chỉ đường Cao Đức đã kết nối với shipper chưa?
Tô Nại gật đầu:
- Rồi, nhưng hiện tại đơn giao vẫn còn gửi qua tin nhắn, vì một số tài xế chưa có điện thoại thông minh, cũng có một số người chưa biết cách sử dụng chỉ đường.
- Tốc độ phổ cập điện thoại thông minh rất nhanh, vấn đề này sẽ sớm được giải quyết. Việc cô cần làm bây giờ là phối hợp với Cao Đức để phát triển tính năng lập kế hoạch tuyến đường cho shipper, đây là chìa khóa cho sự phát triển lâu dài của dịch vụ giao đồ ăn.
- Cái này đang được tiến hành.
- Có một tính năng khác mà cô có thể chưa từng nghe qua, nhưng tôi hy vọng có thể có.
- Chức năng gì?
- Dành cho người dùng đặt đồ ăn mang về, dựa trên chức năng ghi chú được sử dụng trên bản đồ.
Tô Nại ôm cốc trà sữa, ngẩn người:
- Chưa từng nghe qua.
Giang Cần giải thích:
- Ví dụ như cô đặt một phần đồ ăn, sau khi tài xế lấy được đồ và đi về phía nhà tôi, có thể nhìn thấy ghi chú của tài xế trước đó về tôi ở trên bản đồ chỉ dẫn, ví dụ như 'Ngạn Tổ, nhân soái tính tình tốt'.
Tô Nại bật cười:
- Tài xế trước đó đến giao đồ ăn cho cậu, là người mù à?
- Cô vừa nói gì đấy.
- À, không có gì. Mặc dù tôi không hiểu chức năng này có lợi ích gì, nhưng mà... được.
- Hả? Dễ dàng vậy sao?
Tô Nại đặt cốc trà xuống:
- Khoảng thời gian trước tôi đi họp lớp, những người bạn chọn đi làm sau khi tốt nghiệp trông già đi nhiều. Mở miệng ra là than vãn, nói không nhìn thấy tương lai. Ông chủ, tôi có lẽ là người may mắn nhất.
Phong trào nội quyển trong nước những năm gần đây ngày càng gay gắt, đặc biệt là vị trí kỹ thuật. Tăng ca, thức đêm, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gọi điện làm việc, đã trở thành quy tắc ngầm.
(*) Chú: tài nguyên cố định, nhưng kẻ cạnh tranh lại tăng, tức là nội quyển
Công việc tốt không bao giờ thiếu người, vì thế muốn vào công ty lớn phải trải qua cửu tử nhất sinh.
Công ty nhỏ thích tuyển sinh viên mới tốt nghiệp, nhưng lại hy vọng bọn họ có đủ kinh nghiệm.
Rất nhiều sinh viên mới ra trường không thích nghi được với sự thay đổi này, luôn cảm thấy so sánh với cuộc sống vô lo vô nghĩ ở đại học, quả thực khác biệt một trời một vực.
Còn Tô Nại, hiện tại đã không cần phải code nữa.
Sau khi nhận được nhiệm vụ do ông chủ giao, cô chỉ cần chuyển cho tổ kỹ thuật dưới quyền, sau đó chỉ đạo một chút là xong.
Đối với cô mà nói, điều tốn thời gian nhất hiện tại chính là việc học cao học và các khóa đào tạo thương mại do Ngụy Lan Lan sắp xếp.
Lúc trước khi còn đi học, cô không cảm nhận rõ ràng những điều này, nhưng sau khi tốt nghiệp, khi có sự so sánh, mới thấy sự khác biệt lớn đến nhường nào.
Công việc làm thêm ở Multi-group khi còn đi học, nay đã trở thành thứ mà hàng trăm người tranh giành mới có được.
- Cao Văn Tuệ, cậu có nghe Tô Nại nói gì không? Công ty cho cậu cơ hội tích lũy kinh nghiệm làm việc phong phú khi còn đi học, cậu không trả tiền để đi làm thì thôi, lại còn lấy tiền lương, thế giới này quả thực không còn vương pháp.
- Làm trà sữa thì tích lũy được kinh nghiệm gì chứ? - Cao Văn Tuệ bĩu môi.
Giang Cần vỗ vai cô:
- Nghề nghiệp không phân biệt cao thấp, ốc vít nhỏ cũng có thể làm nên chuyện lớn.
- Có con khỉ, nghề nghiệp nào cũng đáng quý chỉ là lời nói suông, nếu không tại sao lại có sự phân biệt về tiền lương. May mắn thay, tôi không chỉ là một cô gái pha trà sữa bình thường, mà còn là bạn thân của bà chủ thiên tiên.
- Chó săn, còn thiên tiên nữa chứ, tôi chẳng thấy Phùng Nam Thư xinh đẹp chỗ nào.
Giang Cần vênh váo đáp:
- Tôi kết bạn với cô ấy là vì tâm hồn thuần khiết, dù giờ đã có chút sắc.
Phùng Nam Thư nheo mắt:
- Mình không sắc.
- Cậu thèm thân thể mình.
- Vậy cũng không sắc.
Tán gẫu một hồi, hắn đứng dậy dẫn Phùng Nam Thư đi tắm, buổi tối đi dạo tuần lễ văn hóa câu lạc bộ. Dọc đường, một tiểu phú bà xinh đẹp và thơm phức cứ thích len lỏi vào lòng Giang Cần, khiến hắn không khỏi phải ‘đấu khẩu’ vài câu.
Phùng Nam Thư thuộc tuýp người vừa ăn vừa muốn thử, lần nào cũng muốn hôn hắn, nhưng mỗi lần đều bị hôn đến run lẩy bẩy.
Hiện nay, quần áo dần mỏng manh hơn, không còn dày cộp giống như mùa đông, có nhiều thứ không thể muốn không mặc là không mặc, đặc biệt là với một cô gái tốt như cô.
Ban đầu, Giang Cần còn cảm thấy không quen, nhưng rất nhanh đã luyện được một tay ‘giải mã’ thành thạo, chỉ có điều vầng trăng khuyết thường xuyên bất ngờ xuất hiện.