Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Ngụy Lan Lan mỉm cười:
- Tôi sẽ sắp xếp cho thư ký đi làm.
Đổng Văn Hào suy nghĩ một chút:
- Ông chủ, cậu có thích siêu anh hùng Marvel không?
- Tôi thích siêu anh hùng Trung Quốc.
- Ai cơ? Tôn Ngộ Không?
- Thần Tài.
“…”
Giang Cần lại nhìn về phía Ngụy Lan Lan:
- Siêu Nhân Giao Hàng này rất nổi tiếng ở nước ngoài à?
- Số một thế giới, quy mô hoạt động rất lớn, bố trí ở rất nhiều thị trường, giá trị thị trường hơn hai trăm tỷ, USD.
Giang Cần suy tư một chút:
- Làm bí mật một chút, lúc chúng ta đi con đường quốc tế hóa nói không chừng muốn thu mua bọn họ.
Lộ Phi Vũ chép chép miệng, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm xúc khó tả.
Siêu nhân này, ở nước ngoài làm ăn tốt như vậy, sao cứ nhất định phải nhúng chân vào thị trường này làm gì? Bây giờ thì hay rồi, bị ông chủ của chúng ta để mắt tới, Jesus cũng không cứu được...
Đúng vào thời điểm này, năm shipper mặc áo vàng tiến vào, dừng xe trước cửa sân vận động, rồi bước vào để giao đồ ăn.
Giang Cần quan sát một lúc, rồi lên tiếng:
- Mọi người đoán xem, trong số 5 người kia có bao nhiêu người là shipper của Multi-group chúng ta?
Đổng Văn Hào vuốt cằm suy nghĩ:
- Dưới sự lãnh đạo tài ba của ông chủ, Giao hàng Multi-group đang phát triển rực rỡ như mặt trời ban trưa, tôi đoán cả năm người đều là shipper của chúng ta.
Lộ Phi Vũ trầm ngâm một lát:
- Chúng ta chưa tổ chức hoạt động trợ cấp nào tại trường đại học, theo lý mà nói thì không thể nhiều như vậy, tôi đoán chỉ có một người.
Giang Cần nói:
- Đoán làm gì, đi hỏi cho rõ.
Lộ Phi Vũ kêu lên:
- Hả? Nhưng tôi đã là tổng tài, của Tiêu đề tối nay!
Giang Cần nheo mắt:
- Trước mặt tôi, anh vĩnh viễn chỉ là cún con, mau đi!
Lộ Phi Vũ vô cùng tức giận, chạy hồng hộc ra ngoài, đuổi theo năm shipper kia để hỏi thăm. Kết quả, không một ai là shipper của Multi-group.
Nhân viên giao hàng của công ty khác đều mặc đồng phục Multi-group, giống như những tấm biển quảng cáo di động, quả thực khiến người ta cười chết.
Tuy nhiên, những thành viên kỳ cựu của 208 vẫn còn băn khoăn, tại sao ông chủ không tập trung khai thác thị trường sinh viên.
Bởi vì mảng mua nhóm của Multi-group khởi nguồn từ trường đại học, theo logic thương mại thì mảnh đất màu mỡ này mới là nơi thích hợp nhất cho sự phát triển ban đầu của Multi-group.
- Ông chủ, chúng ta không khai thác thị trường sinh viên sao?
- Khai thác, nhưng không phải bây giờ. Giữa thị trường đại học và thị trường toàn quốc có một rào cản. Trước đây, chúng ta đã mượn rào cản này để phát triển Multi-group, bảo vệ bản thân khỏi những cú đánh quá mạnh khi còn yếu, coi như một chiến lược phòng thủ.
Giang Cần bước về phía trước:
- Nhưng bây giờ Multi-group đã khác, rất nhiều người đang theo dõi nhất cử nhất động của chúng ta. Nếu chúng ta vẫn dựa vào trường đại học để khởi nghiệp, lấy tư thế phòng thủ bước vào sân chơi, thì khả năng cao sẽ đánh động đối thủ, về sau rất có thể bị kìm kẹp trong phạm vi trường đại học.
- Lần này chúng ta có thể nhanh chóng xâm nhập thị trường với chi phí thấp là nhờ vào chiến lược túi nilon bất ngờ. Nhưng các anh cũng thấy đấy, những nền tảng khác đã nhanh chóng bắt chước, chứng tỏ họ luôn đề phòng chúng ta.
- Đặc biệt là Koubei của Alibaba, chú Mã kia, luôn chờ cơ hội để kẹp cổ chúng ta.
- Nếu không có bất ngờ gì, chúng ta rất có thể sẽ phải đốt tiền cạnh tranh với Koubei ngay khi vừa bước chân vào thị trường. Đây là điều rất đau khổ. Nhưng sau khi chúng ta làm quen với thị trường toàn quốc, quay lại chiếm lĩnh thị trường đại học sẽ dễ dàng hơn.
Sau khi nghe những lời này, mọi người dường như đã hiểu ra.
Sự thay đổi giữa tư thế phòng thủ và tấn công bắt nguồn từ sự khác biệt về vị thế và danh tiếng.
Hai năm trước, cho dù Giang Cần có cầm loa hét khắp nơi rằng: Tôi là sinh viên đại học, nhường đường cho tôi, tôi muốn thống nhất thị trường này, thì có lẽ cũng chẳng ai thèm để ý.
Nhưng bây giờ đã khác, chỉ cần ông chủ lỡ đánh rắm, bọn họ cũng sẽ lo sợ có độc.
Vì vậy, khi mọi người đều đề phòng bạn, bạn cũng bày ra tư thế phòng thủ thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì.
- Đúng rồi, Tô Nại đâu?
- À, lúc nãy không phải cậu nói bà chủ đang ở Hỉ Điềm sao? Cô ấy đã đi rồi, còn nói đã lâu không gặp bà chủ, có rất nhiều điều muốn tâm sự.
- Chết tiệt, quả bom hạt nhân này!
“?”
Giang Cần bỏ lại đám người, nhanh chóng chạy ra quảng trường trước. Nhưng còn chưa kịp đến Hỉ Điềm, hắn đã nhận được điện thoại của Cố Xuân Lôi của Trung tâm Quảng Giáo.
Hiện tại đã là tháng Tư, kỳ thi tốt nghiệp trung học sắp đến gần, các trường đại học trên cả nước đều ráo riết đẩy mạnh công tác tuyển sinh.
Mục tiêu năm nay của Lâm Đại cũng không nhỏ, muốn thử sức xem có thể chiêu mộ được vài Trạng Nguyên của các tỉnh hay không.
Thành thật mà nói, trước đây bọn họ không dám mơ đến điều này, nhưng ai bảo Giang Cần phát triển quá nhanh cơ chứ.
Là điểm nhấn chính của chiến dịch tuyển sinh lần này, chuyên đề phỏng vấn Giang Cần là quan trọng nhất, nhưng hắn luôn trì hoãn, khiến nhà trường sốt ruột.
Cố Xuân Lôi cũng đích thân xuống nước, cầu xin Giang Cần dành ra hai ngày để hoàn thành việc này.
- Được rồi chủ nhiệm Cố, ngày mai em sẽ dành chút thời gian.
- Giang tổng, một ngày quá ngắn, ngoài chuyên đề phỏng vấn trước đó chưa hoàn thành, chúng ta còn có một bộ phim ngắn cần quay.
Năm 2010, bộ phim “Lão nam hài” nổi tiếng, gây bão trên internet, mở ra trào lưu phim ngắn.
Chopstick Brothers nhờ đó mà nổi tiếng khắp nơi, dẫn đến nhiều cơ quan khi tuyên truyền đều thích quay những bộ phim ngắn kiểu này.
Bắc Đại mấy năm nay liên tục cho ra mắt [Nhật ký nam sinh] và [Nhật ký nữ sinh], tạo hiệu ứng rất tốt, nên Lâm Đại cũng định học theo.
Đương nhiên, bọn họ không dám hy vọng xa vời Giang Cần có thể đóng vai chính trong lúc bận rộn, nhưng chỉ cần hắn xuất hiện, đó chắc chắn là điểm nhấn tuyệt vời.
Trong phim tuyên truyền có một tổng giám đốc mười tỷ, lại còn là sinh viên của trường, điều này ai có thể cưỡng lại được?
Nói không chừng, năm nay sẽ có những Trạng Nguyên muốn khởi nghiệp vì thế mà đến, cũng không phải là không có khả năng.
Giang Cần nghe xong liền nhếch miệng:
- Biết trong trường có Ngạn Tổ nên muốn để hắn ta lộ diện đúng không, chủ nhiệm Cố đúng là dụng tâm lương khổ.
“?”
Sau khi cúp máy, Giang Cần vừa vặn đi tới trước bảng tuyên truyền của trường, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính, ngắm nghía vóc dáng cao ráo và vuốt lại mái tóc.
Tuy nhiên, ngay sau đó, sắc mặt hắn bỗng nhiên thay đổi.
Chết tiệt, suýt nữa thì quên mất, tiểu phú bà của hắn vẫn đang ở trong tay tên khủng bố Tô Nại kia!
Giang Cần quay đầu chạy về phía quảng trường trước, sải bước tiến vào tiệm trà sữa Hỉ Điềm.