Nhưng trong giai đoạn tranh giành thị trường này, rất nhiều nền tảng đều không dám đắc tội thương hộ, một hai nhà còn đỡ, hiện tại tất cả đều như vậy, thật sự rất đáng sợ.
- Ông chủ, hình như nền tảng khác đã phát hiện ra kế hoạch bao bì của chúng ta, mấy ngày nay thường xuyên có người bán túi nilon nhà khác lui tới.
- Không sao, lén bán không được thì bán công khai.
- Được rồi.
Vương giả tiếp thị địa phương của Multi-group - Tưởng Kiện, thời gian gần đây lại bắt đầu lui tới các khu thương mại lớn.
Lần này y không bán túi nilon và quần áo shipper nữa, mà bán túi giấy nhỏ và bộ đồ ăn dùng một lần có đũa, thìa, tăm.
Đừng hỏi, hỏi là do một công ty vô lương tâm nào đó đặt hàng không cần, in hoa rồi bán phá giá.
Vì giai đoạn đầu đã tích lũy được danh tiếng tốt, lại được giảm chi phí rất thiết thực, các cửa hàng đều hoan nghênh. Ngay cả Thịnh Thị cũng sắp không cung cấp kịp hàng, nhà máy vốn định đóng cửa giờ đây đã hoạt động hết công suất, kiếm lời nhờ bán số lượng lớn với lợi nhuận thấp.
Còn thị trường giao đồ ăn, thì bắt đầu càng lúc càng hoảng loạn.
Từ khi ngành giao hàng mới thành lập, cho tới bây giờ, tất cả mọi người đều chạy đua để thống nhất thị trường.
Nhưng suy nghĩ của Giang Cần không giống, ngoài bản thân món ăn, hắn muốn làm mọi thứ khác, nhất quyết phải thống nhất thị trường bằng đường cong qua dụng cụ ăn uống, bao bì và đồng phục nhân viên giao hàng.
Hắn muốn một mình, bao vây tất cả mọi người.
Trần Gia Hân hiện là giám đốc thị trường của Ele.me, lúc này đang đứng ở đầu đường, nhìn vô số nhân viên giao hàng áo vàng, rơi vào trầm tư.
Bên cô cũng gấp rút làm túi nilon, nhưng không bán được.
Quần áo shipper màu xanh lam đang được sản xuất, cần thêm thời gian.
Trong trường hợp này, Ele.me chỉ cần đầu tư tiền vào hoạt động, lượng công việc của Multi-group sẽ tăng vọt.
Tin tốt là các đối thủ khác cũng vậy.
Lúc trước cô rời DianPing đến Ele.me, là vì nhìn trúng Trương Hú Hào.
Cô cảm thấy Trương Hú Hào cực kỳ giống Giang Cần hai năm trước, có thủ đoạn, có dã tâm.
Nhưng khi Giang Cần thực sự dùng phương thức này nhanh chóng kết thúc cuộc chơi, một mình bao vây tất cả mọi người, vẫn mang đến cho cô cảm giác áp bách vô cùng.
Trần Gia Hân coi thường đàn ông, nhưng Giang Cần là một ngoại lệ.
Cô biết, tên bạo quan đã tháo vòng nguyệt quế xuống, đang điên cuồng nhảy múa bên vách núi, còn có thể quạt cho đối thủ mấy bạt tai, thuận tay lấy đi hai viên kẹo trong túi bọn họ, chính thức trở lại, lần thứ hai tiến vào sân đấu O2O.
Mà kế hoạch bao bì, kế hoạch trang phục và kế hoạch dụng cụ ăn uống, có lẽ chỉ mới bắt đầu.
…
Số lượng người sử dụng dịch vụ giao đồ ăn của Multi-group không ngừng tăng trưởng, hiện tại ở bốn thành phố lớn đều đạt được thành tích vô cùng khả quan, có thể nói là phát triển như diều gặp gió.
Điều đáng nói là, bọn họ hầu như không tốn một xu nào cho việc quảng bá, thậm chí còn kiếm được một khoản kha khá...
Trùng hợp thay, vài ngày sau khi thủ đoạn quảng bá bị bại lộ, Giang Chính Hoành đã gọi điện cho Giang Cần, giọng điệu vô cùng phấn khởi.
- Con trai, dạo này Tế Châu mưa nhiều lắm, nghe người trong thôn nói, phần mộ tổ tiên nhà mình tích được một vũng nước nhỏ!
- Vũng nước nhỏ? Có ý nghĩa gì sao?
- Nước mưa là tài lộc đấy con, đó là điềm lành, chứng tỏ gia đình ta phúc đức dồi dào, con cháu phú quý.
Sau khi nghe xong, Giang Cần bình tĩnh “phấn khởi” cùng cha một lát, cúp máy liền rơi vào trầm tư.
Tích được một vũng nước, tốt lắm...
Chẳng lẽ các cụ nhà ta không nhịn được, bị kẻ thù “quan tâm” đến mức phải khóc lóc sao?
Ông chủ Giang gánh vác áp lực “con cháu bất tài”, ngày hôm sau liền tìm đến một ngôi miếu, thắp nén nhang, lẩm bẩm cầu khấn, hy vọng các cụ vì tương lai Giang gia mà tiếp tục gánh vác thêm một chút.
Trong khoảng thời gian này, đồng phục của shipper và bao bì giao hàng của Koubei đều đã được sản xuất xong, nhanh chóng được phân phát đến tay các shipper.
Hôm sau, Quách Minh, La Bình và La Tân vì chuyện này mà đặc biệt đi dạo một vòng trên phố.
Bọn họ cảm thấy rằng, được tận mắt nhìn thấy những shipper mặc đồng phục của công ty mình vun vút trên đường phố, hình ảnh đó chắc chắn sẽ cảm động hơn nhiều so với việc nhìn thấy những con số khô khan ở hậu trường.
Thế nhưng, ngồi xổm trên đường phố mấy tiếng đồng hồ, lại không thấy bóng dáng shipper màu cam nào.
Giám đốc thị trường là lão Tôn bị mắng một trận, lập tức phái người đi điều tra, sau đó nhận được tin từ các shipper rằng: Cảm ơn công ty đã phát đồng phục, nhưng chúng tôi không nỡ mặc, định mặc rách đồ của Multi-group trước đã.
Giám đốc Tôn ngay đêm đó ban hành lệnh cấm, nghiêm cấm shipper mặc đồng phục của công ty khác, nếu không sẽ không được giao hàng.
Một số shipper lập tức bất mãn.
Dựa vào cái gì? Mẹ nó đó là chúng tôi bỏ tiền ra mua!
Đồ được tặng miễn phí thì không mặc cũng không tiếc, nhưng đồ tự bỏ tiền mua mà không được mặc thì quá lãng phí, ai mà chịu được.
Vì vậy, trong khoảng thời gian này, trên khắp đường phố đều là shipper của các nền tảng khác nhưng lại trong bộ đồ màu vàng, nhìn qua tưởng chừng như không có sự tồn tại của bất kỳ công ty nào khác.
Thỉnh thoảng xuất hiện vài người mặc đồng phục màu sắc khác, cũng rất khó thu hút sự chú ý của người khác.
Giao hàng Multi-group, thắng lớn.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến cuối tháng ba, lúc này cảnh xuân rực rỡ, trời xanh mây trắng.
Trường đại học Lâm Xuyên đang tổ chức tuần lễ văn hóa các câu lạc bộ, số người tham gia lên đến hơn một nghìn.
Trên sân vận động rộng lớn, khắp nơi đều là các sinh viên năm nhất, năm hai ca hát, nhảy múa, hai bên là đủ loại gian hàng, nhìn qua vô cùng sinh động và náo nhiệt.
Ngụy Lan Lan, Đổng Văn Hào, Lộ Phi Vũ, Tô Nại cùng một nhóm người nhân dịp rảnh rỗi đã quay về trường tham gia sự kiện, sự xuất hiện của bọn họ một lần nữa gây chấn động Học viện Văn học, Học viện Tài chính và Khoa Máy tính, các chủ nhiệm khoa lần lượt gọi điện mời bọn họ đến uống trà.
Sau khi uống trà xong, mấy người liền đến hiện trường tuần lễ văn hóa, hội họp với Giang Cần, báo cáo công việc trong khoảng thời gian vừa qua.
- Giao hàng Multi-group hiện đang có xu hướng phát triển rất tốt, thị phần ở thủ đô đã vượt qua QuickMeal, nhưng khoảng cách với Nuomi vẫn còn khá xa, Baidu... đúng là chịu chi.
- Ngoài ra, còn có một tin tức nho nhỏ, nghe nói gần đây Nuomi lại nhận được một khoản đầu tư, hình như muốn chính thức đổi tên thành Giao hàng Baidu, tôi xem báo cáo cuối tháng mà Tử Khanh gửi tới, trên đồng phục của shipper bên đó đều in logo Giao hàng Baidu.
- Bên Thượng Hải, lượng đơn đặt hàng của chúng ta cũng sắp đuổi kịp Giao hàng Koubei.
- Ngoài ra, có một công ty dịch vụ đặt đồ ăn tên là Delivery Hero gia nhập thị trường nội địa, hiện tại gọi là Siêu Nhân Giao Hàng, tài chính hùng hậu, thế tiến công rất mạnh mẽ.
Giang Cần nghe vậy liền nhìn về phía Ngụy Lan Lan:
- Chúng ta đang đánh nhau, có thêm giặc Tây thì có gì to tát? Tiền ở đâu cũng muốn kiếm, cho bọn họ đẹp mặt, an bài cho bọn họ một chút túi nilon, để cho bọn họ biết thế nào là binh pháp, còn con mẹ nó siêu nhân, siêu nhân đã lỗi thời từ lâu rồi không biết à?