Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1310: CHƯƠNG 1309: TỐT NGHIỆP LIỀN MANG THAI

Giang Cần khoát tay:

- Cái kia không giống, nghề shipper giao hàng này, nói cho cùng vẫn là làm việc chân tay, ngay cả thời gian rảnh rỗi cũng không có.

- Cái này cũng đúng.

Nhâm Tự Cường nghe hai chữ "lao động", nhất thời lâm vào suy nghĩ:

- Giang ca, tôi tốt nghiệp rồi có thể đến công ty cậu làm việc không?

Giang Cần liếc y một cái:

- Như thế nào, linh hồn giao hàng của cậu cũng bắt đầu thiêu đốt hừng hực, muốn khoác lên hoàng bào, hy vọng một ngày ba bữa đều có thịt cá làm bạn?

- Không phải giao đồ ăn, mà là tìm một công việc đứng đắn, Giang ca, tôi nhất định sẽ làm thật tốt.

- Cậu là muốn ở lại Lâm Xuyên, cùng Vương Lâm Lâm nhà cậu phải không?

Nhâm Tự Cường ngượng ngùng gãi đầu:

- Đúng là có chút ý nghĩ như vậy.

Giang Cần vỗ vỗ vai y:

- Điều này có gì mà xấu hổ, vì tình yêu mà tiêu tiền tìm công việc có thể chấp nhận được không?

- Mẹ nó Giang ca, cái này không được...

Giang Cần lấp tức rớt ‘đỉnh’:

- Tôi nhớ lúc trước cậu đã làm một bản sơ yếu lý lịch, lát nữa trở về gửi mail cho tôi, tôi chuyển tới bộ phận nhân sự sắp xếp cho cậu một chút, Siêu Tử có ý tưởng gì không, có thể làm cùng nhau?

Chu Siêu gãi đầu:

- Tôi tốt nghiệp, có thể phải về nhà trước, Giang ca, cơ hội này có thể giữ lại không?

Giang Cần gật đầu:

- Cứ tự nhiên.

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Trương Quảng Phát cất bước từ cửa sổ số 3 đi tới, chen qua đám người mênh mông, bưng bàn ăn đến ngồi xuống bên cạnh.

Y không thi nghiên cứu sinh, cũng không có ý định thi công chức, gần đây vừa thực tập xong, độ trong suốt của ánh mắt rõ ràng không bằng lúc trước.

- Quảng Phát, công việc của cậu đã định chưa? - Nhâm Tự Cường mở miệng hỏi.

- Không có a, hoảng cái gì, lúc này mới mấy tháng.

Nhâm Tự Cường ngẩng đầu nhìn y một cái:

- Có phải đến khi tốt nghiệp, thấy mình thất nghiệp mới sốt ruột phải không?

Trương Quảng Phát ưỡn ngực:

- Tôi không sốt ruột là bởi vì tôi có sức mạnh, dù sao chuyện tìm việc làm này, tôi đã bắt đầu cố gắng từ năm ba đại học.

- Vớ vẩn, năm ba đại học không phải ngày nào cậu cũng lôi kéo chúng tôi đánh bài sao?

- Cậu không hiểu, Cường Tử, cậu thuộc về kiểu ‘thân ở trong phúc không biết phúc’.

Trương Quảng Phát rút từ túi ra một lon coca nhỏ:

- Giang tổng, mua nhiều rồi, cậu uống đi.

Khóe miệng Nhâm Tự Cường giật giật, chợt nhớ ra Trương Quảng Phát đúng là từ năm ba đại học bỗng dưng thay đổi tính tình, suốt ngày mặt dày đến ký túc xá bọn họ đánh bài.

Cả ký túc xá đều biết kỹ thuật đánh bài của Giang Cần kém cỏi, nhưng mỗi lần Trương Quảng Phát đánh với hắn, đều tự biến mình thành "mặt nạ giấy".

Hình như cũng từ lúc đó, y bắt đầu gọi Giang Cần là Giang tổng, đến nay đã thành thói quen.

Giỏi lắm, đây đúng là một tên ngoan nhân!

Trương Quảng Phát cầm đũa lên, hỏi:

- Giang tổng, hôm qua tôi xem phỏng vấn của cậu, cậu thật sự không làm thương mại điện tử sao?

- Không làm, tiền kiếm đủ nhiều rồi, thấy vô vị.

Huyệt thái dương Tào Quảng Vũ giật giật:

- Mẹ nó, lại để cho cậu ta phun!

Trương Quảng Phát cũng lau mặt, hỏi tiếp:

- Cậu không hứng thú với tiền, vậy tốt nghiệp xong sẽ rất buồn chán nhỉ? Dù sao, ngay cả lão Tào mà cậu thường đùa bỡn cũng không còn.

Đôi đũa dưới tay Tào Quảng Vũ dừng lại:

- Trương Quảng Phát, cậu có lịch sự không?

Giang Cần đặt đũa xuống:

- Tuy rằng học cao học, nhưng khả năng là tôi sẽ không ở lại trường học, Mặt khác, tài phú tích lũy được quá nhanh, mới hơn hai mươi tuổi đã nhiều tiền như vậy, nói buồn chán cũng sẽ buồn chán, bất quá có thể gọi điện thoại làm phiền a, đúng không thiếu gia.

Tào Quảng Vũ:

"…"

Trương Quảng Phát khơi đúng đề tài, khiến Giang Cần chìm vào suy tư.

Lúc ấy hắn trùng sinh trở về, quyết tâm theo đuổi làm giàu, tuyệt không làm công, hiện tại mục tiêu này gần như đã đạt được.

Vậy lúc ấy mình có nghĩ tới sau khi có tiền sẽ như thế nào hay không?

Có đấy.

Lúc ấy, hắn nghĩ sau khi có tiền, nhất định phải khi nữ bá nữ, hung hăng làm một tra nam!

Đã có tiền, ai không làm cặn bã nam a!

Tuy lý tưởng cao đẹp ấy dường như xa vời với thực tại, tiểu phú bà vẫn ngây thơ tin tưởng, nhưng cơn ghen tuông của cô lại không dễ xoa dịu.

- Mọi người cứ ăn trước đi, tôi đi một lát. Dạ dày Phùng Nam Thư không được tốt, tôi mua chút cháo cho cô ấy.

Giang Cần cầm thẻ cơm, bước đến quầy cháo.

Tào thiếu gia nhìn bóng lưng Giang Cần, chậm rãi mở lời:

- Tôi đoán, sau khi lão Giang tốt nghiệp sẽ không còn rảnh rỗi đâu. Chưa đầy một năm nữa, Phùng Nam Thư chắc chắn sẽ mang thai, đến lúc đó cậu ta sẽ bận tối mắt tối mũi, nào còn thời gian chơi với chúng ta.

- Không thể nào, bọn họ đã là bạn bốn năm rồi. - Trương Quảng Phát không nhịn được lên tiếng.

- Đừng nghe cậu ta nói bậy. Mấy ngày nay cậu ta trở về, lúc nào cũng buộc áo khoác quanh eo, lại còn thắt từ phía trước nữa. - Tào thiếu gia ra vẻ nghiêm túc.

- Nếu tốt nghiệp, hai người ngày ngày bên nhau, chắc chắn càng khó tách rời. Quảng Phát, có thể cậu không biết, Giang Cần thậm chí đã mua cả nhà tân hôn rồi.

Chu Siêu cũng gật gù:

- Hơn nữa, Giang ca là một 'nữ nhi nô' chính hiệu.

Trương Quảng sửng sốt:

- Cậu ta còn chưa có con, sao cậu biết cậu ta là 'nữ nhi nô'?

- Hôm trước ở ký túc xá, Tào ca có hỏi Giang ca, khi nào muốn có con, muốn con trai hay con gái. Giang ca nói, tuy cậu ta và Phùng Nam Thư chỉ là bạn, nhưng cậu ta muốn có con gái.

- Rồi sao nữa?

- Sau đó Tào ca nói, nếu cậu có một cô con gái giống Phùng Nam Thư, một tiểu phú bà phiên bản mini, cậu có vui không?

Chu Siêu vừa nói, vừa bĩu môi thành hình chữ M:

- Miệng Giang ca lúc ấy chính là như vậy.

Trương Quảng Phát bắt chước theo:

- Biểu hiện gì thế?

- Khóe miệng cố kìm nén, từng thớ cơ trên mặt đều muốn nhảy cẫng lên, nhưng cái miệng sắt kia vẫn không chịu nhếch lên.

"..."

Chu Siêu buông đũa, tiếp tục:

- Sau khi trò chuyện về chủ đề đó, đêm ấy cậu ta nói mê cả đêm, gọi 'ngoan', gọi 'ba', suốt đêm luôn.

Trương Quảng Phát choáng váng, thầm nghĩ cuộc sống ký túc xá của các cậu thật mẹ nó phong phú!

Cùng lúc đó, Giang Cần rời khỏi căng tin, mang cháo đến ký túc xá nữ, chào hỏi dì quản lý rồi đi thẳng tới phòng của tiểu phú bà.

Bởi vì trời u ám, trong ký túc xá tối om, không có ai, chỉ có tiểu phú bà ủ rũ, mặc áo ngủ gấu bông nằm bò ra bàn, nhìn ảnh chụp chung của hai người trong khung ảnh.

Cô bị cảm lạnh do chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm, cũng một phần là lỗi của Giang Cần. Hắn không để ý thời tiết, ngày nào cũng mò vào, mấy ngày nay mưa gió thất thường, không cảm lạnh mới lạ.

Giang Cần đưa tay sờ trán cô:

- Vẫn chưa sốt.

Phùng Nam Thư thấy hắn đến, mắt sáng lên:

- Ca ca.

- Sao thế?

- Mình có thai rồi.

"?"

Phùng Nam Thư chỉ tay vào chiếc giường trống đối diện:

- Cao Văn Tuệ nói vậy, cô ấy còn sờ bụng mình, nói Tiểu Giang Cần đá cô ấy, rất thật, mình tin.

Giang Cần nhăn mặt:

- Cậu đừng nghe cô ấy nói bậy, còn chưa 'đặt lịch' làm sao có thai được?

Tiểu phú bà phồng má, nhìn túi nilon trên tay hắn:

- Cái gì thế?

- Cháo mua cho cậu, cậu bảo ăn không ngon, ăn chút cháo có lẽ sẽ đỡ hơn.

- Mình muốn ăn.

Giang Cần mở nắp hộp cháo, kéo ghế của Văn Tuệ ngồi cạnh, nhìn cô ăn hết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!