Tiểu phú bà khi ốm, xương cốt mềm hơn bình thường, không có tinh thần, ăn xong cháo liền muốn chui vào lòng hắn, như một chú mèo nhỏ lười biếng.
Nhưng vừa nhắm mắt lại, cửa ký túc xá đã bị đẩy ra. Vương Hải Ny đi dạo một vòng trở về, than thở trời mưa làm ướt quần áo, định cởi ra.
Giang Cần ho khan một tiếng để nhắc nhở. Giọng nam đột ngột khiến cô giật mình.
Ký túc xá không bật đèn, tối om, lúc này Vương Hải Ny mới thấy Giang Cần đang ôm Phùng Nam Thư mệt rã rời.
- Làm tôi sợ muốn chết, suýt nữa thì 'tiện nghi' cho Giang tổng!
Giang Cần liếc mắt, cười khẩy:
- A, không ‘tiện nghi’ một chút nào đâu.
Vương Hải Ny cúi mặt, khom lưng nhìn Phùng Nam Thư:
- Cảm lạnh vẫn chưa khỏi à?
- Vẫn còn hơi chóng mặt.
- Ai bảo cậu ngày nào cũng theo Giang tổng ra ngoài dạo chơi, giờ thì thoải mái rồi?
Phùng Nam Thư dụi đầu vào lòng Giang Cần, hừ một tiếng:
- Vẫn còn muốn đi.
Đang nói chuyện, Cao Văn Tuệ cũng đã trở về, vừa vào cửa đã la lớn:
- Nam Thư, cậu đỡ hơn chút nào chưa?
- Chưa, vào cửa đừng cởi quần áo, đừng 'tiện nghi' cho ca ca tớ.
"?"
Cao Văn Tuệ đẩy cửa, thấy Giang Cần:
- Ông chủ, tôi xem tin tức nói, shipper đã kiếm được hơn 10 ngàn, khi nào thì tăng lương cho tôi đây?
Giang Cần nhìn cô, mặt không đổi sắc:
- Mới gặp đã nói lời khó nghe, không có chút lễ phép nào, bạn học Tiểu Cao cậu sẽ không gả đi được đâu.
- Nhà tư bản đáng giận, bưng có bát canh mà cũng để tràn, tôi cũng là nhân viên của cậu mà. Phùng Nam Thư, cậu lo mà dành thời gian quản lý chồng cậu thật tốt đi.
- Chúng ta là bạn tốt.
- Hả, không phải là cậu nói ở trong ký túc xá thì có thể gọi cậu ta là chồng cậu sao? Thậm chí còn thích được gọi là ‘lão công nô’ nữa mà.
Giang Cần bỗng nghiêm mặt:
- Kẻ nào nói? Tiểu phú bà à?
Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ, vội vàng chui vào lòng Giang Cần, lắc đầu nguầy nguậy, không phải mình, mình bị cảm.
- Không thể nào là tiểu phú bà, cô ấy không có thông minh đến thế.
Cao Văn Tuệ vừa tháo túi xách vừa thuận miệng hỏi chuyện shipper giao hàng mỗi tháng kiếm hơn 10 ngàn tệ.
Vương Hải Ny cũng hào hứng, thậm chí muốn thử sức. Xem ra, thu nhập của ngành giao hàng thực sự gây chấn động lớn đến quan niệm nghề nghiệp của nhiều người, đặc biệt là với sinh viên mới tốt nghiệp như Tuệ Tuệ Tử.
Hồi mùa thu, các cô đều đi tuyển dụng, cũng đều hiểu rõ giá trị của mình trên thị trường lao động, vốn không cảm thấy kém cạnh ai. Nhưng giờ biết thu nhập của nghề giao hàng, tâm lý cũng có chút dao động.
Tuy nhiên, mỗi ngành nghề đều có giới hạn, không thể đánh đồng mức trần và thu nhập trung bình. Người bình thường tìm việc làm, vẫn nên xem xét giá trị trung bình, không thể chỉ cầu giá trị cao nhất.
Một số ngành nghề ngưỡng cửa thấp, vào nghề dễ dàng, nhưng cạnh tranh cũng lớn, lợi nhuận sẽ nhanh chóng giảm sút. Đặc biệt là vài năm nữa, khi số lượng shipper bão hòa, muốn mỗi tháng kiếm hơn 10 ngàn tệ không phải là chuyện đơn giản.
- Giang tổng, dù sao cũng rảnh rỗi, đấu địa chủ không? - Vương Hải Ny đi vệ sinh về, trên tay cầm bộ bài poker.
Phùng Nam Thư muốn Giang Cần ở lại lâu hơn, liền thay hắn trả lời:
- Chơi!
Vương Hải Ny cười gian:
- Vậy... ai thua cởi một món đồ!
- Cái này không được!
Buổi chiều mưa tầm tã, ngoài cửa sổ tiếng mưa rào rào. Giang Cần cầm bộ bài nát, vẫn là địa chủ, giữ khí thế thua người chứ không thua trận, giả vờ như đang cầm hai con Heo và bốn đôi. Điều này khiến Cao Văn Tuệ - người thực sự có bốn đôi, rơi vào nghi ngờ bản thân.
Tiểu phú bà vốn định tham gia, nhưng bị Giang Cần bắt về giường nằm, dỗ dành ngủ. Nhưng có Giang Cần ở đây, cô làm sao ngủ được, nên chỉ nằm im trong chăn, lén nhìn bọn họ đánh bài.
- Đôi Sáu.
- Không.
- Một con Bảy?
- Không.
Giang Cần nhìn Cao Văn Tuệ, cười nham hiểm:
- Sao cậu không chặn gì cả?
- Giữ đến cuối, đợi các người sắp hết bài, tôi mới đánh ra, lừa các người.
Vương Hải Ny giơ ngón cái:
- Cao, thật sự là cao.
"..."
Một phút sau, Cao Văn Tuệ ném hết bài xuống:
- Trả tiền, trả tiền.
Giang Cần rất không vui mà ném bài xuống:
- Phát cùng tiền lương tháng sau.
Cao Văn Tuệ bĩu môi:
- Nếu nhớ không lầm, hình như tiền lương tháng này của tôi đã bị trừ hết rồi.
- Lần nào tôi cũng trừ sạch của cậu, chẳng phải đều kiếm cớ gửi lại tiền à?
- Cũng đúng. - Cao Văn Tuệ không phản bác, thu dọn bài trên bàn.
Tuy Giang Cần luôn trừ lương cô, nhưng thực tế là trả không ít. Có khi trừ một hai tháng, lại vì chân trái bước vào cửa hợp với quan niệm quản lý tiên tiến của Hỉ Điềm, cuối cùng mất mà được lại.
Tuệ Tuệ Tử cảm thấy, tuy Giang Cần luôn mồm chê bai cô nói hươu nói vượn, không cho "ship", nhưng thực ra trong lòng rất thích. Có chút tình cảm cứ giấu đầu hở đuôi như vậy, càng "ship" càng ngọt ngào.
Cũng giống như nam nữ thời trung học, ban đầu có thể không có cảm giác với đối phương, nhưng nếu bạn bè cứ ồn ào gán ghép, xác suất thành đôi vẫn rất cao. Đó là nhờ "cảm giác không khí" len lỏi vào.
Khi có người ngoài, thậm chí vài người ngoài, liên tục khẳng định hai người rất hợp nhau, đôi khi bạn cũng sẽ bắt đầu tin rằng, có lẽ họ nói đúng, có khi "thuyền" này lại cập bến thật.
Ván bài kéo dài đến tận chiều, Phùng Nam Thư đã ngủ quên từ lúc nào. Dưới lớp chăn mỏng, đôi chân ngọc ngà vẫn còn vắt vẻo bên ngoài, tư thế y hệt như lúc nãy cô chăm chú theo dõi họ chơi bài.
Giang Cần bỗng cảm thấy tâm thần bất định bởi hương thơm thoang thoảng quanh mình. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, rồi trở lại bàn bài.
Một tiếng sau, tiểu phú bà mở mắt, cảm thấy khỏe hơn nhiều, nhưng trong lòng vẫn còn bàng hoàng. Cô ngồi dậy nhìn quanh ký túc một vòng, phát hiện Giang Cần đã không còn.
- Chồng cậu đã về rồi, bảo cậu nghỉ ngơi thật tốt, còn nói ngày mai nếu cậu không dậy được, thì sẽ tới đánh mông cậu.
- Ngày mai còn đến?
- Có lẽ đi, cậu ta nói ngày mai họp xong sẽ tới.
Phùng Nam Thư nghe xong, khóe mắt cong lên, lộ rõ vẻ vui mừng.
Buổi trưa hôm sau, Giang Cần tham dự cuộc họp định kỳ hàng tháng của Multi-group như thường lệ. Lắng nghe báo cáo về tình hình phát triển của các mảng kinh doanh, thỉnh thoảng đưa ra định hướng và quyết định quan trọng.
Là ông chủ, hắn hiểu rõ mọi việc không nên cầm nắm hết, mà là nên ủy quyền và cho phép nhân viên tự chủ vận hành.
Trong thời gian này, Tiêu đề tối nay phát triển rất ổn định. Lượng người dùng tăng trưởng liên tục, dần đuổi kịp Baidu trên nền tảng di động.
Chứng kiến thành công của Tiêu đề tối nay, Baidu cũng bắt đầu học hỏi mô hình self-media, thành lập nền tảng Bách Gia Hào (Baijiahao).
UC cũng không chịu kém cạnh, Đại Ngư Hào của họ bám sát phía sau. Đường đua thông tin chính thức bước vào thời kỳ bùng nổ của self-media, giai đoạn hoàng kim của nguồn lợi nhuận từ lưu lượng bắt đầu lộ diện.
Mọi thứ diễn ra sớm hơn so với dòng thời gian ban đầu, có lẽ đây chính là hiệu ứng cánh bướm mà người trùng sinh mang đến.
- Gần đây, Jingdong muốn huy động vốn để khơi mào chiến tranh giá cả, mục tiêu là GOME và Suning. Trước đó, giám đốc quảng bá của họ đã liên hệ và gửi yêu cầu đặt quảng cáo.
- Có thể nhận.
- Nhưng mà... Alibaba cũng gửi yêu cầu tương tự.