Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1313: CHƯƠNG 1312: ĐÁNG THƯƠNG SUPERMAN

Người đứng đầu tập đoàn Phùng gia là Phùng Thế Vinh, sau khi xem báo cáo hàng tháng, y không khỏi trầm tư.

Vừa tiến vào thị trường, Giao hàng Superman đã ra đòn mạnh mẽ, chiêu chiêu hiểm hóc, quyền ảnh đầy trời, tưởng chừng như một võ sĩ quyền anh dũng mãnh, cuối cùng lại đánh hụt mục tiêu, tự làm mình kiệt sức, mẹ nó vậy còn chơi gì nữa?

Phải biết rằng, Delivery Hero rất thành công ở thị trường Đông Nam Á và có chiến lược toàn cầu hóa đầy tham vọng. Giá trị thị trường 20 tỷ USD của họ không phải là con số ảo. Vậy mà, khi gia nhập thị trường Trung Quốc, họ lại trở thành trò cười.

- Lưu tổng, thế này không ổn.

- Phùng tiên sinh, thị trường giao đồ ăn của Trung Quốc rất là kỳ quặc, lại có rất nhiều người xem pizza là thực phẩm cao cấp.

Phùng Thế Vinh âm trầm:

- Hạ thấp tư thái xuống một chút, mặc dù thị trường trong nước rất tiềm năng, nhưng không phải ai cũng chi trả nổi cho dịch vụ giao đồ ăn cao cấp của các anh.

Xuất sơn ngã lăn, nhưng mà không sao!

Giao hàng Superman nhanh chóng điều chỉnh hướng đi, chuyển sang nhắm đến phân khúc thị trường tầm trung của tầng lớp tri thức.

Nhưng đáng tiếc, thị trường mà bọn họ định vị lần hai lại là do Giao hàng Baidu trấn thủ.

Vừa thu mua QuickMeal xong, Baidu hiện không thiếu tiền cũng chẳng thiếu người, vừa chạm liền lao vào trán, đánh cho Superman không rõ Bắc là hướng nào.

Phùng Thế Vinh chỉ biết haiz.

Y lấy lại quyền khống chế Bất động sản Phùng Thế và Cụ Phong Capital từ tay Tần Tịnh Thu, tiếp đó là lập tức đầu tư vào Giao hàng Superman, đây thực ra một lần thăm dò thị thường Internet trong nước.

Bởi vì kẻ ngốc cũng biết, ở giai đoạn này, Internet là mỏ vàng khổng lồ.

Tuy nhiên, y không ngờ rằng Delivery Hero tung hoành ngang dọc trên thị trường quốc tế, lại yếu ớt đến vậy. Hoàn toàn không có biểu hiện như y biết ở nước ngoài.

Thực tế cho thấy, sức mạnh chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là họ đã đánh giá thấp mức độ cạnh tranh khốc liệt của thị trường nội địa.

Amazon, Yahoo, Groupon và giờ là Delivery Hero, đều là hung hăng đến nhưng thất bại ra đi trong những năm gần đây. Lần thất bại này khiến Phùng Thế Vinh nhận ra, những chiến lược thành công ở nước ngoài chưa chắc đã áp dụng được ở Trung Quốc.

Giữa trưa, trên đường trở về từ trụ sở Giao hàng Superman, Phùng Thế Vinh day thái dương, cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Y không quen với nhịp độ chóng mặt của thị trường Trung Quốc, cũng như Giao hàng Superman – một công ty có vốn đầu tư nước ngoài thì khó có thể thích nghi với thị trường nội địa.

- Chú Cung, lái chậm một chút.

- Được rồi.

Phùng Thế Vinh nhắm hai mắt lại, tựa lưng vào ghế. Chú Cung liếc nhìn y qua kính chiếu hậu:

- Ông lớn, có phải công việc không thuận lợi?

- Quả thật không thuận lợi. À phải rồi chú Cung, sau này ở bên ngoài cứ gọi tôi là Phùng tổng.

- Vâng, Phùng tổng.

Phùng Thế Vinh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm:

- Tôi có thể lấy lại quyền khống chế công ty từ tay Tần Tịnh Thu là nhờ vào họ Phùng của tôi. Các cổ đông nể mặt cha tôi nên mới đồng ý. Nhưng nếu sau này tôi không thể đưa công ty đạt đến thời kỳ cường thịnh như lúc Tần Tịnh Thu cầm quyền, e rằng sẽ khó giữ vững vị trí này.

Chú Cung tuy không hiểu rõ tình hình công ty, nhưng biết Phùng Thế Vinh vừa đi gặp gỡ những người đứng đầu của Giao hàng Superman, liền suy nghĩ một lúc rồi cất lời:

- Phùng tổng, tôi đề nghị ngài dành chút thời gian gặp đại tiểu thư.

- Sắp nghỉ hè rồi, đến lúc đó chú đón Nam Thư về đây giúp tôi.

- Vâng...

Chú Cung thở dài, không nói thêm gì nữa.

Thực ra, ông muốn nhắc nhở Phùng Thế Vinh rằng thay vì đầu tư vào Superman, tại sao không tìm đến cô gia – đang làm vua trên thị trường giao đồ ăn?

Cái Multi-group kia, khắp đường cái đều thấy!

Chỉ cần Phùng Thế Vinh chịu gặp đại tiểu thư, dỗ dành cô ấy vui vẻ, biết đâu cô gia sẽ chỉ cho y đường tắt để thành công.

Nghĩ đến đây, chú Cung chợt nhớ ra quyển "Tuyệt thế người ở rể ngạo thương khung" của mình đang để ở ghế sau, bèn ho khan một tiếng:

- Phùng tổng, nếu thấy mệt mỏi, ngài có thể đọc văn học mạng, rất giảm áp lực.

Lời ám chỉ quá rõ ràng.

Phùng Thế Vinh cầm quyển truyện lên liếc nhìn, không mấy hứng thú rồi lại đặt xuống ghế sau. Chú Cung bất đắc dĩ, chỉ đành im lặng lái xe.

Xe nhanh chóng tiến vào cổng biệt thự. Đoàn Dĩnh và Andy đang chơi đùa trên bãi cỏ, thấy xe về liền chạy ra đón.

- Anh về rồi, công việc thế nào?

- Một lũ ăn hại, tiền ném vào mà chẳng biết tiêu vào đâu cho ra hồn.

Đoàn Dĩnh bưng nước trà tới:

- Bên Bất động sản Phùng Thế thì sao?

Phùng Thế Vinh nhận lấy chén trà, uống một ngụm:

- Lúc Tần Tịnh Thu còn ở đây, công ty đang tiến quân vào lĩnh vực khu phức hợp, tập trung vào thương mại, văn phòng, cư trú, giải trí và ăn uống, khiến cho khu vực xung quanh tăng giá trị vô hạn. Anh dự định tiếp tục phát triển theo hướng này.

- Vậy là chỉ có đầu tư của Cụ Phong Capital là không thuận lợi?

- Thương mại internet trong nước còn đang trong giai đoạn khởi đầu, cơ hội rất nhiều, nhưng quá cuốn hút, một đầu gió có vô số người tham gia. Anh vốn cho rằng hòa thượng ngoại lai đến dễ niệm kinh, không ngờ lại khó khăn đến vậy.

Đoàn Dĩnh gật gù như đang suy nghĩ điều gì, rồi bỗng nhiên hỏi:

- Đúng rồi ông xã, anh còn nhớ cháu trai em không?

Phùng Thế Vinh ngẩn người:

- Cháu trai?

- Đúng, tên là Đoàn Văn Chiêu, lúc trước đám cưới của chúng ta nó còn tới.

- Có chút ấn tượng, hình như là người cao cao gầy gầy, lông mày rất nhỏ?

- Đúng. Hiện tại cậu ấy cũng đang làm về nền tảng giao đồ ăn, hơn nữa làm cũng khá tốt. Tên là Meal-time, hiện đã phổ cập ở các trường đại học trên cả nước và đã bắt đầu có lợi nhuận. Bây giờ cậu ấy đang cần tìm nhà đầu tư.

Phùng Thế Vinh liếc nhìn cô:

- Chuyện này, hình như trước đây em chưa từng nói với anh?

- Thật ra ngày em vừa về nước, cả nhà anh cả đã đến thăm em. Văn Chiêu có ý muốn tìm anh đầu tư, nhưng em đã từ chối.

- Tại sao?

Đoàn Dĩnh nắm lấy tay y:

- Anh vừa tiếp quản công ty từ tay Tần Tịnh Thu, uy tín còn chưa thành lập, sau đó lập tức đầu tư cho thân thích bên em, đó không phải là cách làm hay.

Phùng Thế Vinh suy nghĩ một chút:

- Đề xuất dự án (Project proposal), còn có báo cáo phát triển, cậu ấy có đem tới không?

- Có, nó ở trong phòng em. Anh muốn xem không?

- Superman kia coi như không thể trông cậy vào rồi, nhưng Cụ Phong Capital muốn làm lĩnh vực internet, nhất định phải có thành tích thực tế. Nếu không sau này muốn đụng vào, e là các cổ đông sẽ không đáp ứng. Xem qua cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Đoàn Dĩnh đứng dậy đi được một bước, lại quay lại:

- Thôi, Thế Vinh, hôm nay anh mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi, ngày mai rồi xem.

Phùng Thế Vinh cười cười:

- Không sao, em đi lấy đi.

- Thật là không có biện pháp với anh.

"..."

Vài phút sau, Đoàn Dĩnh trở về phòng khách, mang theo tài liệu dự án và báo cáo phát triển của Meal-time, đưa cho Phùng Thế Vinh xem qua.

Thị trường sinh viên đại học tương đối dễ thâm nhập trong phạm vi thị trường toàn quốc. Một mặt, cạnh tranh không lớn; mặt khác, vị trí khách hàng cố định, tương đối thuận lợi cho việc giao hàng.

Do đó, Meal-time tuy không thể sánh bằng những nền tảng hàng đầu, nhưng báo cáo phát triển gần đây lại vô cùng khả quan, đặc biệt là tốc độ tăng trưởng lượng giao dịch, thậm chí có thể so sánh với giai đoạn đầu của Ele.me. Điều này khiến Phùng Thế Vinh cảm thấy bất ngờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!