Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1314: CHƯƠNG 1313: ĐÁNG THƯƠNG SUPERMAN (2)

- Thằng nhóc Văn Chiêu này, quả thật làm được chút chuyện đấy.

- Vậy sao? Em lại không hiểu lắm.

Phùng Thế Vinh khép tài liệu dự án lại:

- Em bảo cậu ấy đến đây một chuyến, anh muốn nói chuyện với cậu ấy.

Đoàn Dĩnh gật đầu:

- Vâng, lát nữa em sẽ gọi điện thoại cho cậu ấy.

Thị trường giao đồ ăn của sinh viên đại học hiện nay thực sự chỉ có Ele.me và Meal-time cạnh tranh. Hai bên chênh lệch không nhiều, đồng thời mở rộng thị trường, tỷ lệ chiếm lĩnh cũng gần như ngang nhau.

Nói Meal-time có khí thế của Ele.me cũng không phải là phóng đại.

Ở giai đoạn hiện tại, Meal-time gần như là một phiên bản Ele.me thuở ban đầu, ngay cả con đường phát triển cũng cực kỳ giống nhau, tiền đồ dường như vô cùng tươi sáng.

Khoảng thời gian trước, khi lượng đơn hàng của Koubei giảm xuống, thì thực ra Quách Minh cũng từng có ý định tiến vào thị trường đại học, nhưng nhiều lần mở rộng đều không hiệu quả, vội vàng đến rồi vội vàng đi, chẳng thu được gì.

Cạnh tranh với ông trùm giao hàng trong phân khúc đại học, thuận tiện "đá đểu" con trai ruột của gã khổng lồ – Đoàn Văn Chiêu rất phiêu.

Nhưng trên thực tế, đối thủ thực sự khiến Koubei dè chừng không phải là Meal-time, mà là Ele.me.

Tuy nhiên, Đoàn Văn Chiêu lại không nghĩ vậy, vì thế y nảy ra ý định tiến vào thị trường toàn quốc.

Nhưng muốn từ trường học bước ra ngoài, giành được một vị trí nhỏ bé trên thị trường toàn quốc, sẽ cần lượng tài chính vô cùng khổng lồ.

Do đó, Đoàn Văn Chiêu cần gấp một khoản đầu tư kếch xù.

Ngay từ đầu, y đã nhắm đến Phùng gia, dù sao thì dì của y là phu nhân của Phùng gia!

Nhưng y không ngờ dượng vừa ra tay đã đầu tư vào Giao hàng Superman. Y còn tưởng rằng hy vọng của mình đã thất bại, nào ngờ lại có chuyển biến tốt.

Vẫn là nhờ dì!

Cho nên bọn họ họp suốt đêm, tất cả thành viên nòng cốt trong nhóm tụ họp lại, bắt đầu chuẩn bị PPT.

Mặc dù được gặp dượng, hơn nữa còn có dì ở bên cạnh giúp đỡ, nhưng để có được đầu tư, mọi người vẫn cảm thấy mình phải chuẩn bị đầy đủ.

Trình bày đường lối phát triển.

Quy hoạch các nút và bố cục trong tương lai.

Nhóm của Đoàn Văn Chiêu cân nhắc từng điểm vô cùng toàn diện.

Thế nhưng, kế hoạch họ vắt óc làm ra luôn có một loại cảm giác lý thuyết suông, không có cảm giác chân thật, ngay cả bản thân mình cũng không thuyết phục được.

Ví dụ như bên trong có một đoạn, về cách phát triển lớn mạnh dưới mí mắt của đối thủ cạnh tranh.

Các thành viên trong nhóm nghĩ đủ loại chiêu trò, nhưng không phải là không làm được, mà là căn bản không khả thi.

Nhưng nếu muốn đầu tư thì phải thuyết phục nhà đầu tư, nếu chính bạn cũng không cảm thấy mình có thể thắng, vậy làm sao bạn có thể khiến nhà đầu tư cảm thấy mình có thể thắng.

- PPT này không được, ngay cả tôi cũng không thuyết phục được, dượng tôi không phải kẻ ngốc.

- Đoạn thiếu, chúng ta chưa từng làm thị trường toàn quốc, tư liệu đều là lấy được từ báo chí, có thể làm được như vậy đã rất không dễ dàng.

- Nghĩ lại lần nữa.

- Không còn thời gian nữa, Ele.me lại sắp trợ cấp cho sinh viên đại học, chuỗi tài chính của chúng ta không chịu nổi.

Sau khi nghe xong, Đoàn Văn Chiêu rất phiền não. Đầu tư bên phía dượng dễ lấy hơn đầu tư bên ngoài, hơn nữa có dì, giá cả khẳng định cũng là thích hợp nhất.

Nếu như lần này không thuyết phục được dượng, vậy sau này muốn tìm đầu tư sẽ càng khó khăn.

Đúng lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra, một người phụ nữ đeo kính đi vào, đưa cho Đoàn Văn Chiêu một cái USB.

Cô là giám đốc bộ phận kế hoạch của Meal-time, tên là Tang Tĩnh Ba, ba mươi tuổi, một trong những nguyên lão của đội ngũ thành lập.

Đêm nay lúc họp cô không tới, lại không ngờ đêm khuya lại trở về công ty.

Nhìn thấy USB cô đưa tới, Đoàn Văn Chiêu sửng sốt một chút:

- Thứ này là gì?

- Tôi đẩy nhanh tốc độ làm một phần PPT ở nhà.

"?"

Đoàn Văn Chiêu cắm USB vào máy tính, nhìn thoáng qua.

Trước hết, nông thôn bao vây thành phố, bắt đầu từ thị trường tuyến hai tuyến ba, giành được một phần thị phần toàn quốc.

Đoạn thời gian trước, đại chiến trợ cấp đã đốt không ít tiền. Nhanh thôi, có thể nền tảng giao hàng sẽ rơi vào thời kỳ ‘hồi chiêu’, mà một khắc dòng vốn căng thẳng kia, nhanh chóng đốt tiền nhập cuộc, lấy thành phố nhỏ đổi thành phố lớn.

Nắm thị phần của khu đô thị đại học và thị trường nhỏ lẻ, tiến có thể công, lùi có thể thủ...

Đoàn Văn Chiêu lật từng trang từng trang, hô to chấn động, nhưng lại cảm thấy có chút quen mắt.

- Hình như tôi đã thấy cái này ở đâu rồi...

- Đúng vậy, đây chính là chiến lược phát triển của Multi-group trong cuộc chiến mua nhóm hồi đó. Lúc ấy, bọn họ cũng chọn khu đô thị đại học làm bàn đạp, dùng chiến thuật 'lấy nhỏ nuốt lớn', hoàn toàn giống với tình cảnh của chúng ta hiện tại.

Đoàn Văn Chiêu hiểu ra:

- Ý cô là, chúng ta có thể tham khảo chiến lược phát triển thực tế của Multi-group, thêm mắm dặm muối và biến nó thành kế hoạch của mình?

Tang Tĩnh Ba gật đầu:

- Còn gì thuyết phục hơn thực tế nữa chứ? Có công ty nào thành công hơn Multi-group không? Chúng ta chỉ cần mượn bản PPT này để thuyết phục nhà đầu tư là đủ.

- Ý kiến hay đấy, ngày mai cô đi cùng tôi.

- Được.

Sáng hôm sau, Đoàn Văn Chiêu và Tang Tĩnh Ba bay đến Thượng Hải, trình bày kế hoạch phát triển của họ cho Phùng Thế Vinh với đầy nhiệt huyết.

Thật ra, chiến lược này có phần mạo hiểm, nhưng Phùng Thế Vinh lập tức tỏ ra hứng thú.

Trong kinh doanh, điều đáng sợ nhất không phải là con đường mạo hiểm.

Hơn nữa, qua bản PPT và bài thuyết trình của họ, y nhận thấy tư duy kinh doanh của Đoàn Văn Chiêu rất sắc bén, không hề phù phiếm như những nhà đầu tư khác, mà rất thực tế và vững vàng.

Thật lòng mà nói, ban đầu Phùng Thế Vinh còn lo lắng về việc đầu tư vào Meal-time, nhưng sau khi xem xong bản PPT, nghi ngờ của y đã hoàn toàn tan biến.

Đầu tư cần phải xem xét doanh nghiệp, nhưng đôi khi cũng phải xem xét con người.

- Thế Vinh, anh thấy Văn Chiêu thế nào?

- Rất tốt, ưu tú hơn anh nghĩ nhiều.

Đoạn Dĩnh nhíu mày:

- Anh đừng vì quan tâm em mà đánh giá cậu ấy quá cao. Cậu ấy còn trẻ, anh vẫn nên uốn nắn khi cần thiết.

Phùng Thế Vinh khoát tay:

- Không phải vì em đâu. Nếu là người khác, anh cũng có thể đầu tư một khoản nhỏ. Văn Chiêu thực sự có tài kinh doanh.

- Vậy thì tốt.

- À đúng rồi, ngày mai anh phải đi công tác một chuyến.

- Đi đâu?

- Dự án bất động sản thương mại của Phùng Thế sắp khởi động. Anh có một mảnh đất ở kinh đô, anh muốn đến khảo sát một chút.

Phùng Thế Vinh muốn đi theo con đường của Tần Tịnh Thu, trong khi đó, Bất động sản Tần thị và tập đoàn Vạn Chúng cũng đang không ngừng phát triển trên con đường này.

Sau Thượng Hải và kinh đô, tòa nhà thứ ba phiên bản Vạn Chúng 3.0 khởi công ở Thâm Quyến. Ngoài ra, các dự án nhà ở, văn phòng... do bất động sản Tần thị bắt đầu triển khai từ hai năm trước cũng chính thức mở bán, khách hàng đến tham quan như rồng rắn lên mây.

Bỏ qua quy mô khổng lồ của tập đoàn Phùng Thế, bất động sản Tần thị lại đi theo hướng nhẹ nhàng và linh hoạt hơn, hơn nữa còn không hề lo lắng.

Lão nhị của Phùng gia - Phùng Thế Hoa, ngay từ đầu đã biết rằng công ty của vợ mình được phát triển trên nền tảng của bất động sản Phùng Thế.

Nhưng đến giờ phút này y mới hiểu rằng, sau khi phát triển đến bây giờ, bất động sản Tần thị đã không còn phụ thuộc vào sự trợ giúp của Phùng gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!