Thông qua việc tách biệt khỏi bất động sản Phùng Thế, bất động sản Tần thị với mô hình gọn nhẹ có thể dễ dàng chuyển đổi, không cần lo lắng về vấn đề tái cơ cấu tổ chức, thậm chí không cần cắt giảm nhân sự, quả thực rất tuyệt vời...
Người vợ này của y, tầm nhìn và thủ đoạn thật sự cao siêu.
Ngược lại, anh cả của y, sau khi đầu tư ra nước ngoài gặp phải khủng hoảng tài chính và thế chấp dưới chuẩn, sau khi về nước lại đầu tư vào một doanh nghiệp nước ngoài không phù hợp với thị trường, cũng không biết đang làm gì nữa.
Đáng đời.
Giá như anh ta quan tâm đến Nam Thư một chút, hiểu rõ cuộc sống của con bé, anh ta đã biết con rể anh ta là ông trùm trong lĩnh vực O2O rồi.
Anh ta còn ném vào Superman, thứ đó là người Krypton, Jesus muốn cứu cũng không cứu được.
Phùng Thế Hoa không nói, cũng không nhắc nhở, mặc kệ anh ta muốn làm gì thì làm.
Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen chậm rãi chạy đến biệt thự Hương Đề, Tần Tịnh Thu bước xuống xe, đi vào phòng khách.
Bởi vì Phùng Thế Vinh mượn quyền lợi của cổ đông, mạnh mẽ lấy lại công ty từ tay Tần Tịnh Thu, người hai nhà ầm ĩ rất không thoải mái.
Để tránh mâu thuẫn leo thang, Phùng Thế Hoa trực tiếp chuyển nhà đến biệt thự Hương Đề, ở đối diện với Giang Cần.
Ban đầu Tần Tịnh Thu còn không muốn dọn tới đây, cô nghĩ: mình một không làm điều gì có lỗi với Phùng gia, hai không làm chuyện gì mất mặt, dựa vào đâu mà mình phải đi?
Thế là Phùng Thế Hoa nói: em nghĩ xem, Giang Cần và Nam Thư cũng sắp tốt nghiệp, đến lúc đó chuyển đến biệt thự Hương Đề, ở đối diện chúng ta, vậy không phải ngày nào cũng tới ăn chực sao? Đến lúc đó sinh thêm một cục cưng cho em bồng, chẳng lẽ em không động tâm sao?
Tần Tịnh Thu không nói hai lời, chuyển!
Cho tới bây giờ, bọn họ đã ở nơi này một tháng, cũng coi như thói quen, hiện tại liền ngóng trông vợ chồng son vào ở.
- Giang Cần biết tin chúng ta bắt đầu mở bán, hôm nay đặc biệt gọi điện thoại cho em, đòi giá nội bộ, mua nhà cho nhân viên của cậu ta, còn phải chọn vị trí tốt nhất.
- Khu nào?
- Chính là cái đằng sau Vạn Chúng a, thằng nhóc này là thật ác a, tuyệt không coi em là mẹ vợ, có giá là chém thật.
Phùng Thế Hoa đứng dậy nhéo bả vai cô:
- Làm công cho Giang Cần, kiếm tiền mua nhà do em xây, nói các em là nhà tư bản quả không sai mà.
Tần Tịnh Thu đưa tay đánh y một cái:
- Anh mới là nhà tư bản.
- Cậu ta muốn giá nội bộ thì cứ cho đi, dù sao sau này cũng đều là của bọn họ, tùy bọn họ lăn qua lăn lại là được.
- Vậy lát nữa em gọi điện thoại cho Chí Hoàn, bảo cậu ấy sắp xếp một chút, tiểu tử thúi Giang Cần này, dựa vào Nam Thư làm chỗ dựa cho mình, chém cũng thật không ít.
Trước mắt, người chủ trì bất động sản Tần thị hợp tác với tập đoàn Vạn Chúng vẫn là Tần Chí Hoàn, sau khi nhận được điện thoại, y bắt đầu bắt tay vào an bài.
Chọn hộ gia đình, định giá, cuối cùng liệt kê một bảng.
Hà Ích Quân ở bên cạnh nhìn hồi lâu, có chút nghẹn họng nhìn trân trối:
- Rẻ vậy sao?
Tần Chí Hoàn ra dấu suỵt im lặng:
- Giá mua nội bộ, không phải giá thị trường.
- Hơn hai mươi bộ?
- Trụ sở chính của Multi-group không phải đang xây dựng sao? Đợi sau khi xây xong, các bộ môn đều chuyển tới, dù sao nhân viên cũng phải có nhà ở chứ.
Hà Ích Quân bối rối một chút:
- Căn nhà rẻ như vậy, đều là để lại cho nhân viên Multi-group?
Tần Chí Hoàn liếc y một cái:
- Đúng vậy, không phải đã viết rồi sao, biểu mua nhà nội bộ Multi-group.
- Chết tiệt, các cậu là ngại tiền phỏng tay sao? Hai năm nay Multi-group kiếm được nhiều tiền như vậy, các người không tăng giá thì thôi, thật đúng là giảm xuống!
- Dù sao cũng là người một nhà a.
"…"
Hà Ích Quân thầm nói không đúng, lúc trước đoạt văn phòng tầng cao nhất của tôi, anh cũng nói như vậy, bảo tôi mời khách ăn cơm cũng là nói như vậy, nhưng kẻ ngốc cũng có thể nhận ra mùi vị không đúng.
Đây không phải là một nhà a, đây quả thực giống như là ruột thịt.
Là mình quá ích kỷ sao? Không hiểu được loại cảm giác hợp tác tức là người nhà này?
Bọn họ mượn địa bàn của mình làm việc mà mình đã cảm thấy khó chịu, kết quả các người cố tình không kiếm tiền mà lại cho đi à?
Hà Ích Quân nhìn mà thèm:
- Lão Tần, anh cũng để lại cho tôi một căn, tôi tặng cho con gái cưng của tôi.
- Hà tổng, trung tâm thương mại Vạn Chúng kiếm được nhiều tiền như vậy, sao chút tiện nghi nhỏ này của anh cũng chiếm vậy?
- Đây là tiện nghi nhỏ sao? Cái này mẹ nó quá tiện nghi, lão Tần, chúng ta không phải người một nhà sao?
Tần Chí Hoàn:
"?"
Hà Ích Quân sửng sốt một chút:
- Chẳng lẽ không phải sao?
Có phải người một nhà hay không, đó là một câu hỏi mang tính triết học. Tần Chí Hoàn trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy cần phải cẩn trọng khi trả lời vấn đề này.
- Ồ, máy bay kìa.
"?"
Tần Chí Hoàn chỉ tay ra ngoài cửa sổ, đánh lạc hướng đối phương, sau đó lén lút rời khỏi văn phòng.
Hà Ích Quân đứng ngây người một lúc, cảm giác da đầu tê dại, tóc gáy dựng đứng.
Cảm giác này đã lâu lắm rồi y mới gặp lại.
Kể từ khi tập đoàn Vạn Chúng chuyển hướng kinh doanh bất động sản thương mại từ trung tâm thương mại, y vẫn luôn làm việc ở Thượng Hải, xa cách hàng xóm chó Giang Cần, bóng ma tâm lý do hai bên cùng có lợi đã giảm đi rất nhiều.
Lần gần đây y cảm thấy da đầu tê dại là sau khi bản vẽ kiến trúc của khu công nghiệp Multi-group được xác định. Y và Giang Cần cùng đến công trường, nhìn thấy ánh mắt Giang Cần sáng rực khi nhìn chằm chằm vào thép trên mặt đất.
Lần đó cảm giác tê dại không quá mạnh, nhưng lần này thì khác.
Càng nghĩ càng bất an, Hà tổng lấy điện thoại ra, muốn hỏi rõ Giang Cần.
Cảm cúm của Phùng Nam Thư đã khỏi, khỏi một cách nhanh chóng. Đánh mông mà cô hằng mong cũng không có, nhưng lại bị Giang Cần dẫn đi ăn lẩu.
Gần trường học mới mở một quán lẩu, nghe nói mùi vị rất ngon.
Không biết bằng cách nào mà ông chủ quán lẩu đã tìm ra con đường phát triển thương mại nhanh chóng. Lão ta trực tiếp đưa thẻ hội viên nạp đầy tiền, không phải cho Giang Cần, mà đưa thẳng vào tay Phùng Nam Thư.
Có thể làm ra chuyện này, ít nhất lão ta biết hai điểm yếu.
Thứ nhất, Phùng Nam Thư là điểm yếu của Giang Cần.
Thứ hai, Phùng Nam Thư rất thích ăn lẩu.
Sự thật chứng minh, đi đúng đường thật sự rất quan trọng. Giang Cần thật sự dẫn cô đến, sau đó ông chủ quán lẩu liền nói thẳng muốn gia nhập thương hội, mở cửa hàng toàn quốc, đi lên đỉnh cao của cuộc đời, cưới bạch phú mỹ.
Ban đầu Giang Cần không đồng ý, bởi vì hiện tại, Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên đã có hai thương hiệu lẩu, Haidilao phục vụ cao cấp, Xiabu phục vụ bình dân, hắn không có kế hoạch hỗ trợ thêm một thương hiệu nữa.
Đặc biệt là trong cùng một hệ thống kế hoạch, nếu cạnh tranh quá nhiều, đôi khi sẽ không dễ dàng thao tác.