Ông chủ nhìn ra sự do dự của Giang Cần, không hỏi trực tiếp, mà quay sang nhìn Phùng Nam Thư:
- Giang phu nhân, cô cảm thấy lẩu của chúng tôi ngon không?
- Ngon lắm!
Phùng Nam Thư nghe được ba chữ "Giang phu nhân", không ngon cũng phải nói ngon, huống chi thật sự rất ngon.
Giang Cần thở dài, viết số điện thoại của Ngụy Lan Lan cho lão ta.
Có một số người ở bên cạnh mình bốn năm, mỗi ngày hô hào muốn khởi nghiệp, muốn phát tài, nhưng thật sự đi không đúng đường.
Có một số người chưa từng gặp qua, nhưng vừa nhấc chân liền bước lên đường tắt thành công...
Giang Cần đang cảm thán, bỗng nhiên thấy Hà Ích Quân gọi điện thoại tới, liền đưa tay nhận máy.
- Giang Cần, cậu nói thật với tôi, cậu và Tần Chí Hoàn có phải họ hàng thân thích không?
- Họ hàng nào?
Hà Ích Quân kể lại vấn đề "người một nhà" chiều nay, khiến Giang Cần im lặng một lúc.
Không ổn rồi, lão Hà sắp nhận ra.
- Không phải, không phải thân thích, một chút quan hệ cũng không có.
Giang Cần vừa nói, vừa gắp một viên cá viên, đút vào miệng "thân thích của Tần Chí Hoàn".
Trong lòng lão Hà vẫn có chút bồn chồn:
- Tôi không tin cậu, cậu thề đi.
- Thề thì thề, hiện tại tôi với Tần Chí Hoàn tuyệt đối không phải thân thích, ngoại trừ đồng bọn hợp tác, không có chút liên quan, nếu không, sau này sẽ không kiếm được tiền.
Hà Ích Quân vừa nghe, đủ tàn nhẫn, vì thế yên tâm hẳn.
Nhưng y không biết, ngay tại thời khắc Giang Cần thề, "thân thích của Tần Chí Hoàn" cắn một nửa viên cá viên, rồi một nửa còn lại ăn vào miệng chó, trong ánh mắt đều là ỷ lại vào Giang Cần.
Giang Cần ăn cá viên rồi nói:
- Lão Hà, anh nghĩ lại cẩn thận, tôi quen Tần Chí Hoàn mới bao lâu? Quen anh bao lâu, muốn nói thân thích thì chúng ta mới là thân thích thật sự a, ở trong mắt tôi lão Tần chính là người ngoài, như kiểu quan hệ của cô cháu của bạn tốt, anh hiểu không?
Hà Ích Quân lập tức vui vẻ:
- Hiểu, rất xa, bắn đại bác cũng không tới.
- Đúng vậy, cho nên lão Hà anh cứ yên tâm đi, kiên định chăm chỉ thực địa, huynh đệ chúng ta hợp lực, làm lớn làm mạnh, tương lai Vạn Chúng tất nhiên là nhà đứng đầu bất động sản thương mại!
- Chắc chắn rồi.
- À đúng rồi, hai ngày nữa tôi phải đi Thượng Hải tham gia hội nghị thương mại, đến lúc đó đi thăm anh.
- Không cần đâu, bên tôi hết thảy đều tốt, không cần nhớ thương!
Hà Ích Quân nhanh chóng cúp điện thoại, chỉ để lại tiếng bận bíp bíp.
Ổn rồi, tăng thêm một ca đi, xem hết tài liệu báo cáo trong mail!
Lão Hà pha một ly trà nóng, đoan đoan chính chính ngồi ở trên ghế mà ông chủ mới có tư cách ngồi, điên cuồng làm công!
Ở bên kia, Giang Cần cất điện thoại, chép chép miệng, lương tâm rất an ổn.
Những gì hắn nói đều là thật a, thật sự không phải thân thích a, huống chi, con đường hợp tác ở chỗ Tần Tịnh Thu là chính y tìm tới, liên quan quái gì đến hắn.
- Họ hàng nào cơ? - Thấy Giang Cần ngẩn người, Phùng Nam Thư tò mò hỏi.
Giang Cần lấy lại tinh thần:
- À, có người lo lắng tình bạn của chúng ta tiến triển, cho nên gọi điện hỏi thăm. Mình đã trấn an, cam đoan tình bạn chúng ta thuần khiết như pha lê.
Tiểu phú bà híp mắt, lập tức gán cho Hà Ích Quân ở đầu dây bên kia cái mác "kẻ xấu xa siêu cấp vô địch".
Thấy vẻ mặt đáng yêu của cô, Giang Cần liền đưa tay nắm lấy khuôn mặt nhỏ.
Đúng lúc này, bảng giá mua nhà nội bộ do Tần Chí Hoàn tổng hợp cũng đã được gửi đến tay Giang Khâm. Hắn liền hiểu ra tại sao Hà Ích Quân lại đoán trúng hương vị. Chắc chắn Tần Chí Hoàn đã để lão Hà nhìn thấy bảng giá khi tổng hợp.
Chắc hẳn là Lão Hà đã ngạc nhiên lắm, hỏi anh ta có phải điên rồi không. Anh ta lại bảo là người một nhà...
Lão Hà này, thua thiệt là vì điện thoại không có ứng dụng phát hiện nói dối.
Hắn thuận tay gửi bảng giá cho Đổng Văn Hào, yêu cầu soạn thảo thông báo mua nhà nội bộ và gửi đến hòm thư nhân viên qua hệ thống quản lý.
Lần này chỉ có 28 căn nhà, nằm xung quanh khu thương mại Vạn Chúng, gần tòa nhà tổng bộ Multi-group đang xây dựng. Nhân viên có nhu cầu mua nhà cấp bách, thời hạn công tác phù hợp và sẵn sàng cống hiến cả đời cho Multi-group đều có thể nộp đơn xin.
Giang Cần cũng đặc biệt nhấn mạnh rằng, những người tạm thời không đủ điều kiện đừng vội, đây chỉ là bước khởi đầu.
- Khá lắm, kế hoạch thu hồi lương của ông chủ càng ngày càng hoành tráng.
Mã Ngọc Bảo không nhịn được, ghé sát tai Dương Soái thì thầm:
- Này anh em, chúng ta đừng có mắc bẫy ông chủ.
Dương Soái liếc nhìn y:
- Không phải cậu đã nộp đơn từ sớm rồi sao?
- Sao cậu biết?
- Lan Lan nhờ tôi hỗ trợ thống kê, tôi tình cờ thấy bảng biểu của cậu. Mã Ngọc Bảo, được lắm, dám chơi tôi hả?
Mã Ngọc Bảo nheo mắt:
- Tôi sợ có bẫy, nên lội nước đục trước thay cậu thôi.
Dương Soái đưa tay bóp cổ y:
- Mẹ nó, cái này chưa đến nửa giá, nước đục thế này, bao nhiêu tôi cũng lội!
Những năm nay, giá nhà trong nước tăng chóng mặt như uống xuân dược. Giá trung bình ở Thượng Hải đã lên đến 30 ngàn, khu vực quanh Multi-group thậm chí đạt 50 ngàn mà vẫn chưa có dấu hiệu giảm tốc.
Nhưng mà nhà nội bộ Multi-group chỉ cần 15 ngàn, ai dám chê không thơm?
Từ Khải Hoàn phụ trách Thâm Quyến, trước đây là chủ quản tiếp thị địa phương của chi nhánh Thượng Hải. Lần đầu gặp Giang Cần, y đã chia sẻ ước mơ mua nhà ở Thượng Hải. Sau khi kết hôn, y và vợ vẫn làm việc và thuê nhà ở Thượng Hải. Nguyện vọng lớn nhất của họ là có một tổ ấm nhỏ tại thành phố này.
Giang Cần luôn nhớ chuyện này nên đã dành cho y một suất mua nhà. Vừa ăn xong nồi lẩu, hắn dẫn Phùng Nam Thư đi khảo sát địa điểm, sau đó nhận được điện thoại của Từ Khải Hoàn.
- Ông chủ, cảm ơn.
- Không cần cảm ơn. Tôi đã nói sẽ giúp anh mua nhà, không phải nói đùa. À đúng rồi, anh đủ tiền không?
Từ Khải Hoàn mím môi:
- Tôi muốn mua căn lớn hơn một chút, tiền còn thiếu, nhưng ba mẹ tôi nói sẽ hỗ trợ.
Giang Cần trầm ngâm:
- Đừng tìm ba mẹ anh. Nếu anh hỏi họ có tiền không, dù không có họ cũng sẽ nói dối rồi tìm mọi cách gom góp. Đây không phải chuyện tốt. Mua nhà không chỉ là mua nhà, mà là người.
- Hơn nữa, sau này còn phải nghĩ đến chuyện con cái.
- Vậy nên tìm người có tiền bên cạnh mượn, đừng tạo thêm gánh nặng cho ba mẹ.
Từ Khải Hoàn im lặng một lúc:
- Ông chủ, cậu có tiền không?
"..."
Sau khi cúp điện thoại, Giang Cần bảo Văn Cẩm Thụy chuyển tiền cho Từ Khải Hoàn. Rồi thu dọn hành lý ở ký túc xá, sau đó gọi cho Hà Ích Quân.
Nội dung chính là trưa nay hắn đến Thượng Hải, sẽ đến nhà họ hàng ăn cơm, tối đến tìm Hà Ích Quân uống rượu.
Hà Ích Quân ngoài miệng đồng ý, ánh mắt lại quét khắp bàn làm việc, cất tất cả đồ đáng giá vào tủ, khóa kỹ mới yên tâm.
Lúc này, Tần Chí Hoàn đi ngang qua phòng làm việc, ném cho y một quả táo:
- Lão Hà, tôi tan ca sớm.
- Biết rồi. Nhưng chiều nay anh đến sớm một chút, bộ phận chiêu thương có một cuộc họp quan trọng. Hạng mục Thâm Quyến bắt đầu khởi công, tôi muốn tiến hành chiêu thương trước.
- Có thể hoãn lại không? Chiều nay tôi có chút việc.
Hà Ích Quân đứng dậy ra ngoài:
- Tốt nhất anh vẫn nên có mặt. Có một số việc cần anh quyết định. Anh cũng biết, chúng ta làm thương trường, chiêu thương rất quan trọng.
Tần Chí Hoàn nhìn y, vẻ mặt khó xử:
- Hà tổng, không ổn lắm. Tôi có họ hàng xa đến, trưa nay phải ăn cơm cùng họ.
"?"