Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1317: CHƯƠNG 1316: NGUY RỒI, NGƯỜI MỘT NHÀ SẮP LỘ TẨY! (2)

Hà Ích Quân nheo mắt, mí mắt phải giật giật. Hôm nay Giang Cần đến Thượng Hải, trưa đến nhà họ hàng ăn cơm, Tần Chí Hoàn không họp nữa, cũng đi ăn cơm với họ hàng xa.

Tần Chí Hoàn bị y nhìn chằm chằm, có chút chột dạ:

- Anh... anh nhìn tôi như vậy làm gì?

Hà Ích Quân đưa tay ôm lấy vai y:

- Họ hàng gì? Quan trọng không?

Tần Chí Hoàn ấp úng:

- Không phải thân thích quan trọng gì, là bên cô tôi, cô ấy bảo tôi qua bồi rượu, ha ha.

- Tôi rất có hứng thú với người họ hàng này của anh, có thể mang theo một người không?

- Hà tổng, sao anh lại như trẻ con, đi thăm họ hàng còn đòi đi cùng. Nghe lời, trở về mang cho anh một cái đùi gà lớn.

Hà Ích Quân nhìn biểu tình mất tự nhiên của y, cảm thấy trong này có vấn đề lớn:

- Tôi mặc kệ, hôm nay thân thích này của anh, tôi đi chắc rồi!

Chiếc máy bay từ Lâm Xuyên đến Thượng Hải cất cánh đúng giờ, vượt qua những tầng mây và đạt độ cao hành trình, rồi bắt đầu lướt đi êm ái.

Bên trong khoang hạng nhất rộng rãi, những nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp trong bộ đồng phục chỉnh tề đang di chuyển phục vụ. Nụ cười động lòng người thường trực trên môi, sẵn sàng ngồi xuống lắng nghe và đáp ứng mọi yêu cầu của hành khách.

Thế nhưng, Giang Cần lại chẳng hề mảy may hứng thú. Toàn thân hắn toát lên phong thái của một quý ông đích thực.

Ngay cả khi nữ tiếp viên bưng bữa ăn đến, hắn cũng chẳng liếc mắt lấy một lần, hoàn toàn thể hiện cái gì gọi là chính nhân quân tử.

Đợi cho nữ tiếp viên đi qua, Giang Cần mới thản nhiên quay đầu, nhìn sang tiểu phú bà đang ngồi bên cạnh.

Lúc này, tiểu phú bà đang tựa vào cửa sổ, chăm chú ngắm nhìn máy bay xuyên qua những tầng mây. Ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, dường như chẳng hề để ý đến hắn.

Khóe miệng Giang Cần giật giật, thầm nghĩ sớm biết thế đã ngắm vài lần, tiếp viên mặc tất chân vẫn rất cuốn.

- Ăn cơm thôi, tiểu phú bà.

- Ừm.

Phùng Nam Thư thu hồi ánh mắt, mở hộp cơm ra, bắt đầu ngoan ngoãn ăn.

Chuyến bay từ Lâm Xuyên đến Thượng Hải kéo dài hai tiếng rưỡi, cũng khá nhàm chán. Giang Cần vừa ăn vừa xem qua chương trình hội nghị internet, sau đó tiện tay đút cho tiểu phú bà một miếng bánh Âu Bao.

Thấy tay hắn đưa đến, tiểu phú bà há miệng cắn một miếng, để lại trên bánh một dấu răng xinh xắn.

Lần trước đến Thượng Hải phát triển sự nghiệp mua nhóm, Phùng Nam Thư cùng Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny đã đến tìm hắn, sau đó cùng nhau trở về Lâm Xuyên. Lúc ấy, tiểu phú bà đã khen món bánh Âu Bao này rất ngon.

- Xuống máy bay, chúng ta sẽ đến nhà thím ăn cơm trưa trước.

- Giang Cần, đây chẳng phải là bữa trưa rồi sao?

Giang Cần liếc nhìn bữa ăn trên máy bay sắp hết:

- Cũng đúng, nhưng cơm nhà thím vẫn phải ăn, dù sao chúng ta cũng là đến thăm người thân.

Nói xong, ông chủ Giang chợt ngẩn người, bỗng dưng cảm thấy giống như đang đưa vợ về nhà mẹ đẻ vậy.

May mà tiểu phú bà không nhận ra, cô xé túi bánh Âu của mình, đưa tay đút cho Giang Cần một miếng.

Bạn tốt là thế, luôn thích đút cho nhau ăn.

Ăn xong, vài hành khách phía sau đã ngủ, khoang máy bay trở nên yên tĩnh.

- Còn hai tiếng nữa, cậu có muốn xem phim không?

Giang Cần kéo chăn lên ngang ngực, quay sang hỏi tiểu phú bà như thể chỉ là một câu hỏi bâng quơ.

Ghế ngồi hạng nhất tuy rộng rãi, nhưng muốn ngồi hai người vẫn khá chật, ôm vào lòng thì lại vừa vặn.

Phùng Nam Thư nghe vậy liền rướn người lại gần, chủ yếu là cô không thể cưỡng lại bất kỳ sự dụ dỗ nào của ca ca.

Giang Cần nghiêng người, ôm cô vào lòng, lướt trên màn hình một hồi rồi chọn bộ phim "Kungfu Panda".

Phùng Nam Thư rất thích những bộ phim hoạt hình kiểu này, cô tựa vào lòng hắn, chăm chú xem phim, thỉnh thoảng lại bật cười khúc khích.

- Ngày mai mình phải đi họp, sẽ có rất nhiều người, cậu muốn ở nhà thím đợi mình hay là đi cùng mình?

- Muốn đi cùng cậu.

- Nhưng dường như thím rất nhớ cậu.

Phùng Nam Thư ngẩng đầu lên:

- Thím cũng đi theo.

Giang Cần nheo mắt:

- Cậu đúng là lắm chiêu trò, vậy... nếu chú nhớ thím thì sao?

- Thì đưa chú đi cùng luôn.

- Nếu còn có người khác nhớ chú thì sao? Cũng mang theo à?

Tiểu phú bà nghiêm túc gật đầu, sau đó bị đánh yêu hai cái vào mông. Cô lập tức nhe nanh múa vuốt, trông như một con hổ nhỏ hung dữ nhưng chẳng làm gì được.

Giang Cần nhìn cô:

- Cậu đâu có ghét bị đánh mông, sao lần nào cũng phản kháng?

- Mình mà không động thì cậu chỉ đánh hai cái, mình phản kháng thì cậu lại đánh thêm hai cái nữa.

"?"

Hai giờ sau, máy bay bắt đầu hạ cánh. Tiểu phú bà ngồi ngay ngắn lại vị trí của mình, đợi cho đến khi máy bay đáp đất.

Tài xế của thím đã đợi sẵn ở sân bay từ sớm, thấy hai người họ đi ra liền lập tức ra đón, sau đó lái xe hướng về phía biệt thự Hương Đề.

Khu biệt thự Xà Sơn và Hương Đề hoàn toàn ngược hướng, lộ trình khác nhau. Tuy Giang Cần không nhớ rõ đường ở Thượng Hải, nhưng hắn không thể nhầm lẫn phương hướng, cho nên không khỏi cảm thấy nghi hoặc.

Thím chuyển đến đây từ khi nào vậy?

Mãi đến khi đi được hơn nửa đường, Giang Cần mới nhận ra phán đoán của mình không sai, đích đến của họ đúng là biệt thự Hương Đề.

Chiếc xe đi ngang qua căn nhà của hai người bạn tốt, dừng lại vững vàng ở bãi đậu xe đối diện.

Giang Cần xuống xe, cùng tiểu phú bà đi vào trong, miệng gọi "Chú thím" kèm theo nụ cười hiền lành trên môi.

Nhưng vừa bước vào phòng khách, hắn liền thấy ba người đang ngồi trên ghế sofa. Chú đang pha trà ở bên phải, hai người khác ngồi bên trái.

Một trong hai người bên trái cũng đang nở nụ cười thân thiện, nhưng khóe miệng co giật của người đó khiến Giang Cần khựng lại.

- Xin lỗi, đi nhầm nhà rồi.

"?"

Phùng Nam Thư ngây ngốc nhìn theo bóng ca ca khuất dần sau cánh cửa, trong ánh mắt ánh lên nét mờ mịt.

Hà Ích Quân lập tức bật dậy khỏi ghế sô pha, vội vã đuổi theo Giang Cần:

- Giang tổng, đừng vội đi chứ! Tôi ngồi đây cả hai tiếng đồng hồ, chính là muốn gặp mặt người thân của lão Tần kia mà!

- Lão Hà, đây là xã hội có luật pháp, đừng vọng động, nghe tôi giảo biện đã.

Hà Ích Quân đầu óc quay cuồng, thầm nghĩ sao trên đời này toàn là chó thế này.

Tần Chí Hoàn suốt ngày ra rả chuyện người một nhà, khuyên mình cho cậu ta mượn tầng cao nhất làm văn phòng, còn giảm giá nội bộ cho nhân viên cậu ta mua nhà, khiến mình tưởng mình quá ích kỷ, so với loại người cao thượng như các người, mình chẳng khác nào tiểu nhân bủn xỉn.

Kết quả các người thật sự là người một nhà, mẹ nó chỉ có tôi là kẻ ngoài cuộc?!

Hà Ích Quân đuổi theo ra tận cửa:

- Giang tổng, cậu đây là lừa đảo thương mại!

Giang Cần xoay người nhìn y, nghiêm mặt nói:

- Tôi lừa đảo gì chứ? Lời nào của tôi chẳng là thật? Lão Hà, làm người không thể mất lương tâm!

- Nhưng hôm qua tôi gọi điện, cậu luôn miệng nói cậu và Tần Chí Hoàn không phải họ hàng, cậu còn...

- Đương nhiên không phải, anh ta là họ hàng với Phùng Nam Thư, chẳng liên quan gì đến tôi. Anh cũng biết đấy, tôi và Phùng Nam Thư chỉ là bạn tốt.

Hà Ích Quân chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như thế:

- Cái kiểu bạn bè của các người mà cũng gọi là bạn?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!