Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1318: CHƯƠNG 1317: ĐÂY LÀ THÂN THÍCH CỦA BẠN TỐT SAO?

Giang Cần vẫn lý lẽ rành mạch:

- Hai ta quen biết nhau đâu phải ngày một ngày hai, chuyện tôi và Phùng Nam Thư là bạn tốt cả đời anh không biết sao? Cả trường ai cũng biết, anh cứ túm đại một người mà hỏi, người ta sẽ nói Giang Cần và Phùng Nam Thư là tình bạn thuần khiết, chân thành!

Hà Ích Quân:

"…"

Giang Cần vỗ vai y:

- Hôm đó anh gọi điện hỏi tôi, tôi cũng thành thật nói Tần Chí Hoàn chỉ là cháu của của thím của bạn tốt của tôi. Anh cũng nói rồi, nghe xa lắc xa lơ, rất yên tâm.

- Tôi mẹ nó làm sao biết cái người bạn tốt trong miệng cậu là Phùng Nam Thư!

Giang Cần lập tức nghiêm túc:

- Tại sao bạn tốt không thể là Phùng Nam Thư? Anh kỳ thị bạn tốt của tôi à? Tôi không đồng ý.

Hà Ích Quân không thể tin nổi:

- Sao cậu có thể nói năng trơ trẽn như vậy?

- Tôi nói có lý thì tôi sợ gì!

- Nhưng cái lý của cậu rất chó! Cậu và Phùng Nam Thư sao có thể tính là bạn bè? Hai người rõ ràng là đang yêu đương.

- Lão Hà, đừng nói bậy! Tình bạn giữa tôi và cô ấy có thể sánh với Bá Nha - Tử Kỳ! Tôi thậm chí hy vọng mấy trăm năm sau, khi học sinh viết văn về tình bạn, không chỉ có ví dụ về họ, mà còn có Giang Cần và Phùng Nam Thư!

"???"

Phùng Nam Thư vừa đặt túi lên sô pha, đã thấy chú pha trà cho cô uống.

Bất quá tiểu phú bà không uống, mà định mang ra cho Giang Cần ngoài cửa, tiện thể lấy cho Hà Ích Quân một ly.

Nhưng khi cô vừa đi tới sau lưng hai người, chuẩn bị đưa trà, thì nghe thấy Hà Ích Quân nghiêm túc nói:

- Có bản lĩnh thì hai người đừng kết hôn.

Phùng Nam Thư giật mình, vội vàng rụt tay lại, trong lòng dán cho Hà Ích Quân một đống nhãn "người xấu".

Giang Cần khó tin nhìn Hà Ích Quân:

- Lão Hà, tam quan của anh có vấn đề rồi! Bạn tốt sao có thể kết hôn? Anh đang xúc phạm tình bạn thuần khiết của chúng tôi.

- Vậy thì cậu thề đi.

- Không được.

- Tại sao?

Giang Cần mím môi:

- Vì tôi rất mê tín.

Hà Ích Quân:

"…"

Phùng Nam Thư đứng ngây người phía sau, ánh mắt dần nheo lại, tràn ngập ý cười.

Giang Cần lại nói:

- Lão Hà, tôi biết, cổ phần trong tay Multi-group và bất động sản Tần thị cộng lại vượt quá 50%, anh sợ làm áo cưới cho người. Nhưng anh quen tôi lâu như vậy, hẳn là biết tôi là người như thế nào phải không?

Khóe miệng Hà Ích Quân co giật:

- Biết, ra đường không nhặt tiền coi như mất.

- Đó là hiểu lầm của người khác đối với tôi. Thực ra tôi không ham tiền, cho nên anh đừng lo. Tuy rằng tình bạn giữa tôi và Phùng Nam Thư có thể sẽ thăng hoa tột bậc, không thể vãn hồi, nhưng tôi tuyệt đối không có ý đồ gì với Vạn Chúng.

- Thật sao?

Giang Cần gật đầu, bỗng nhớ ra điều gì:

- Tôi nhớ hợp tác với bất động sản Tần thị là do anh dẫn đầu đúng không? Lúc đó tôi còn cảnh cáo anh, làm sao có thể có chuyện công ty vừa có đất vừa có tài chính mà lại chia cho anh một miếng bánh ngọt được?

Hà Ích Quân sững sờ:

- Hình như là có chuyện như vậy.

- Đúng không, tôi còn nói với anh, đó là mảnh đất, không phải đồ chuyển phát nhanh, bảo anh cẩn thận, đề phòng có hố. Kết quả anh xem, quả nhiên có hố!

Giang Cần vẻ mặt nghiêm túc nói, giọng điệu như kiểu "Không nghe lời người già, thiệt thân", nhưng khóe miệng cứ nhếch lên, nhìn Hà Ích Quân rối bời.

Mẹ nó, còn quả nhiên có hố, sao lúc ấy cậu không nói cho tôi biết cái hố đó chính là bản thân cậu!

Nhưng… nói đi cũng phải nói lại, giá trị thị trường hiện tại của Vạn Chúng đã tăng lên ngàn vạn lần, đừng nói hiện tại trong tay y có gần 50% cổ phần, cho dù chỉ có một phần trăm, cũng đã không phải ngày xưa có thể so sánh.

Mà những tài nguyên được Vạn Chúng ăn vào đều là Giang Cần cho, bản thân cũng không thiệt thòi.

Giang Cần biết, Hà Ích Quân đã xuôi lòng, vì thế xoay người định trở về, kết quả liền thấy Phùng Nam Thư vẻ mặt đáng yêu đứng ở phía sau bọn họ.

- Sao không vào đi, bạn thân mến?

- Đem trà cho cậu, còn có lão Hà nữa, anh ấy là người tốt.

Lúc Giang Cần và Phùng Nam Thư vừa đến, đã thấy Tần Tịnh Thu cùng mẹ Ngô đang tất bật thái rau trong bếp, chuẩn bị nấu cơm. Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Tần Tịnh Thu lập tức ra đón Phùng Nam Thư, trao cho cô một cái ôm ấm áp.

- Đi đường có mệt không?

Phùng Nam Thư gật đầu, khẽ nhăn mặt:

- Ghế ngồi hơi chật, có chút mỏi.

Tần Tịnh Thu ngạc nhiên:

- Không phải đã mua khoang hạng nhất sao?

- Là khoang hạng nhất mà.

- Vậy sao lại chật?

Phùng Nam Thư nheo mắt cười:

- Vì một chỗ ngồi không đủ cho hai người, nên cháu phải tựa vào lòng, khiến ca ca hơi mệt.

Giang Cần vừa mới tốn bao công sức thuyết phục Hà Ích Quân tin rằng họ chỉ là bạn tốt, nào ngờ những lời này lại khiến lão Hà nghi ngờ.

- Lão Hà, yên tâm đi, thật sự là bạn tốt.

- Ôm ấp thế kia mà là bạn tốt?

- Chúng tôi đang thảo luận chuyện học hành mà. Anh quên tôi từng là ngôi sao học tập đầu tiên của Lâm Đại rồi sao?

Hà Ích Quân như bị kí ức đánh thức:

- Cậu không nhắc tôi cũng quên mất. Mạn Kỳ sau khi vào Lâm Đại kể với tôi, cậu mỗi môn chỉ được sáu mươi điểm. Lúc đó tôi cảm thấy mình bị lừa, mẹ nó thế này mà gọi là ngôi sao học tập?

Khóe miệng Giang Cần giật giật:

- Dù sao tôi cũng là ngôi sao học tập!

- Giang Cần, cái danh ngôi sao học tập của cậu chắc chắn là ‘đôi bên cùng có lợi’, ngoại trừ học tập ra thì cái gì cậu cũng giỏi.

- Dù sao tôi cũng là ngôi sao học tập!

Trong lúc đó, Tần Tịnh Thu kéo tay Phùng Nam Thư:

- Đi nào, cùng thím vào bếp nấu cơm. Cháu cũng nên học một chút, sau này dù có thể thuê bảo mẫu, nhưng tự tay nấu cho người ta ăn vẫn là cảm giác khác biệt.

Phùng Nam Thư ngước nhìn:

- Nấu cho Giang Cần ăn?

- Chứ còn ai nữa? Thím vất vả học nấu nướng cũng là để tự tay nấu cho chú cháu ăn đấy.

- Vậy cháu sẽ học.

Tần Tịnh Thu xoa má Phùng Nam Thư, thầm nghĩ cô bé này chỉ cần dính dáng đến Giang Cần là hăng hái, sau này kết hôn chắc chắn là một lão công nô.

Sau đó cô dẫn Phùng Nam Thư vào bếp, truyền thụ "bí kíp" nấu nướng của mình – nói tên món ăn cho mẹ Ngô, rồi trong lúc mẹ Ngô thao tác thì khoa tay múa chân, cuối cùng coi như mình đã tự tay làm.

[Tự tay làm cho anh ấy ăn.]

Phùng Nam Thư nghiêm túc học hỏi, sau đó lén mách nhỏ với mẹ Ngô về sở thích ăn uống của Giang Cần, thuộc như lòng bàn tay.

Mẹ Ngô để Phùng Nam Thư đứng một bên, còn mình thì bắt đầu trổ tài, chiên xào nấu nướng, hầm hấp luộc, đủ các chiêu thức.

Tiểu phú bà học rất chăm chú. Nhìn nét mặt cô, ai cũng biết cô thật lòng muốn nấu cơm cho Giang Cần ăn.

Còn Giang Cần thì tựa lưng vào ghế sô pha, khuỷu tay phải đặt trên thành ghế, ánh mắt dõi theo bóng dáng bận rộn của tiểu phú bà trong bếp, khóe miệng không khỏi cong lên.

Chẳng mấy chốc, mùi thơm từ phòng bếp lan tỏa khắp phòng khách. Tần Tịnh Thu cùng Phùng Nam Thư bưng từng món ăn ra bàn.

- Món này thím làm, thịt băm sốt say Bắc Kinh. - Tần Tịnh Thu chỉ vào một đĩa thịt băm sốt cay thơm nức mũi.

- Món này mình làm, chân giò hầm đậu nành. - Phùng Nam Thư cũng học theo, sau đó lặng lẽ đẩy đĩa thức ăn đến trước mặt Giang Cần, khuỷu tay vô tình chạm vào người hắn.

Dì Ngô đứng phía sau, đỡ eo thở dài:

- Ừ ừ, đều là hai người làm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!