- Giang tổng nói gì vậy? Cậu ta có đi hay không?
- Cậu ta nói buổi tối muốn đi thăm một vị trưởng bối, không biết có kịp hay không. Nếu kịp thì sẽ tới, còn không thì sẽ tìm thời gian khác, đặc biệt mời cơm bù.
- Giang tổng quả là người chân thành. Vậy cũng được, dù sao sau này thời gian còn nhiều.
Cường Đông gật đầu, cùng Lôi Quân bước ra khỏi hội trường. Trước khi ra cửa, y còn thấy Mã tổng đang hăng hái trả lời phỏng vấn, dường như muốn bù lại phần thể hiện ban nãy trong cuộc tranh luận.
Ba giờ chiều, bầu trời Thượng Hải trở nên u ám, dường như sắp mưa.
Giang Cần từ hội trường trở về biệt thự Hương Đề. Hắn gọi Phùng Nam Thư vài lần nhưng không thấy tiểu phú bà đâu, chỉ có má Ngô nghe máy.
- Cô gia, đại tiểu thư cùng phu nhân đi dạo phố mua đồ gia dụng, trước bữa tối mới về.
- Ồ, vậy à, còn chú thì sao?
- Tiên sinh đi câu lạc bộ kịch nói, tối nay có buổi biểu diễn, cũng sắp về rồi.
- Được, vậy tôi đi ngủ một lát.
Giang Cần ngáp dài rồi lên lầu, chìm vào giấc ngủ say.
Thực ra tối qua hắn ngủ không ngon. Phùng Nam Thư vốn đã về phòng, lại bất chợt quay lại nói một câu chúc ngủ ngon. Điều này khiến Giang Cần lại ôm cô vào lòng hôn thêm nửa giờ, kết quả là hắn trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ được. Lúc này, hắn mới bù đắp được một phần giấc ngủ bị thiếu.
Lúc tỉnh dậy, Tần Tịnh Thu và Phùng Nam Thư đã về, đang trang điểm trong phòng ngủ chính. Còn chú thì đang đợi ở phòng khách.
- Giang Cần, chuẩn bị xong chưa?
- Đương nhiên rồi chú, nhìn xem, quà cháu đã chuẩn bị xong rồi.
Giang Cần vừa rửa mặt xong, đang ngồi trên sofa tỉnh táo. Nghe chú hỏi, hắn liền chỉ vào chiếc túi nhỏ bên cạnh sofa, trên đó in dòng chữ "Quà đại hội Internet".
Khóe miệng Phùng Thế Hoa giật giật:
- Thật sự không cần mua quà, không mang theo cũng được.
- Cái này không quan trọng. Chỉ là, chú, chú chắc chắn cháu có thể gặp được ba của Nam Thư chứ?
- Đương nhiên. Tối đó sau khi trưng cầu ý kiến cháu, chú đã gọi điện cho anh cả. Anh ấy rất hoan nghênh. Bất quá, chú không nói cháu là bạn trai của Nam Thư, chỉ nói là bạn học kiêm bạn bè đại học.
Trước đây khi Phùng Thế Hoa đến gặp người nhà Tần Tịnh Thu, cũng lấy thân phận bạn bè. Cách làm này có một điểm tốt, đó là cho dù đối phương không hài lòng với bạn, cũng sẽ không nói lời khó nghe, dù sao người ta cũng là bạn bè.
Giang Cần nhìn Phùng Thế Hoa:
- Chú, tối hôm đó không phải chú bị đánh sao? Còn có tâm trạng gọi điện cho ba của Nam Thư hả?
- Nói bậy, chú làm gì bị đánh? Chú chỉ là cùng thím cháu tranh luận nửa giờ!
- Vậy chú chắc chắn là nghe rõ chứ? Ông ấy bận rộn như vậy, đêm nay không có việc gì quan trọng hơn sao?
Phùng Thế Hoa nghe vậy liền khoát tay:
- Tuy chú nói với anh cả là muốn dẫn bạn của Nam Thư đến thăm, nhưng trong lời ngoài lời cũng ám chỉ cháu là nam sinh. Anh cả không ngu ngốc, khẳng định biết cháu là bạn trai của Nam Thư. Nói đúng hơn, còn có chuyện gì quan trọng hơn so với việc con rể tới cửa sao?
Giang Cần bất động thanh sắc gật đầu, thầm nghĩ đêm nay có thể gặp được hay không, thật đúng là chưa chắc.
Lúc này Phùng Thế Hoa đưa cho Giang Cần một chén trà:
- Căng thẳng?
Giang Cần lắc đầu:
- Không, trai đẹp nào chẳng phải gặp ba mẹ vợ.
"?"
- Ý cháu là, tâm lý cháu rất vững vàng.
Phùng Thế Hoa cười cười:
- Năm đó lúc chú đến nhà Tịnh Thu, khẩn trương không chịu được, ngồi ở phòng khách nhà bọn họ, tay cũng không biết nên để ở đâu. Lúc Nam Thư đến nhà cháu tình huống như thế nào?
Giang Cần không nhịn được nhếch khóe miệng:
- Kỳ thật trước khi Nam Thư chính thức đến nhà, mẹ cháu đã biết sự tồn tại của cô ấy.
- Tại sao?
- Cháu mang cô ấy về nhà một lần, kết quả mẹ cháu vừa vặn tan tầm, bắt gặp ở trên lầu. Hơn nữa, hình nền điện thoại di động của cháu cũng là cô ấy. Buổi tối hôm đó cháu đã bị hai vợ chồng này tra hỏi một phen, hỏi Nam Thư có phải con dâu của họ hay không.
Phùng Thế Hoa lần đầu tiên nghe nói chuyện này:
- Vậy Nam Thư chính thức gặp ba mẹ cháu khi nào?
Giang Cần thoáng nhớ lại:
- Đại khái là hai năm trước đêm giao thừa, cháu mang cô ấy đi phóng pháo hoa. Biết không có ai cùng cô ấy ăn cơm tất niên nên cháu đưa cô ấy về nhà. Phùng Nam Thư khẩn trương như chú thỏ con bị chó sói rình mò, cả người run lẩy bẩy.
- Sau đó thì sao?
- Sau đó hình như cô ấy biết mẹ cháu cưng chiều cô ấy, cũng rất kiêu ngạo, còn dám tự mình xuống lầu thả pháo kép. Làm gì cũng biết, Tết Âm lịch năm ngoái, cô ấy cũng không thỏa mãn thả trên mặt đất, bảo cháu cầm cho cô ấy. Cháu nói đau, cô ấy nói cô ấy không tin.
Phùng Thế Hoa nhịn không được cười hai tiếng:
- So với Nam Thư nhát gan khi còn bé, ngược lại tuyệt không giống nhau.
Giang Cần uống một ngụm trà:
- Chú, có thể là khi còn bé cô ấy cũng không nhát gan, mà là không ai thương cô ấy.
"…"
Hai người đang hồi tưởng chuyện cũ, chợt nghe thấy trên lầu truyền đến một trận tiếng bước chân.
Phùng Nam Thư ăn mặc rất tinh tế, ngoại trừ váy thục nữ, tóc gợn sóng, còn mang theo khuyên tai cùng dây chuyền tinh xảo, trên mặt vốn đã không rảnh trang điểm nhẹ, quả thực chính là bạch phú mỹ mê chết người.
Nhưng vẻ mặt cô hơi căng thẳng, xuống lầu liền dính lấy Giang Cần.
Giang Cần nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô:
- Mình muốn giả bộ làm bạn trai cậu, đến trước mặt ba và mẹ kế cậu làm chỗ dựa cho cậu.
- Vậy mình cũng có thể giả vờ gọi cậu là chồng không?
"?"
Giang Cần nhìn cô:
- Cậu có vẻ rất biết cách giả vờ nhỉ.
Phùng Nam Thư nheo mắt lại, giống như mình chẳng biết gì cả.
…
Trong khoảng thời gian từ khi đại hội Internet rộ tin, đến sau ngày đầu tiên kết thúc.
Tinh lục của Phùng Thế Vinh đều dồn vào việc giao lưu với các nhóm người trong giới, khảo sát thị trường trong nước, đồng thời cùng ban lãnh đạo công ty nghiên cứu thảo luận về dự án Joy City.
Trong khi đó, Đoàn Dĩnh cũng không hề nhàn rỗi.
Cô mượn danh nghĩa hỗ trợ Phùng Thế Vinh, tham gia vào Cụ Phong Capital, tự mình lo liệu việc đầu tư vào ứng dụng Meal-time.
Mỗi một phần văn kiện đều được cô xử lý thỏa đáng, mỗi đêm lại cùng chồng bàn bạc kỹ lưỡng.
Quyết định đầu tư cuối cùng được đưa ra, phong cách làm việc cẩn thận, tỉ mỉ của cô khiến Phùng Thế Vinh nhìn nhận vợ mình bằng một con mắt khác.
Rốt cuộc cô ấy còn bao nhiêu điều khiến mình ngạc nhiên nữa?
Thực tế, trong nội bộ tập đoàn Phùng Thế, không ít người xì xào về việc Đoàn Dĩnh sử dụng tiền của tập đoàn để đầu tư cho người thân của mình. Loại hình đầu tư dựa trên quan hệ họ hàng này thường tiềm ẩn rủi ro cao.
Thậm chí, có người còn cho rằng khoản đầu tư này hoàn toàn là do Đoàn Dĩnh muốn kiếm lợi cho nhà mẹ đẻ.
Tuy nhiên, giữa những lời bàn tán về mối quan hệ "nhà mẹ đẻ", mọi người lại bỏ qua một điều quan trọng. Đó là thông qua việc đầu tư vào Đoàn Văn Chiêu, Đoàn Dĩnh đã thành công tiếp cận với mảng nghiệp vụ đầu tư của Cụ Phong Capital.
Trên đời này, mọi chuyện đều có thể xảy ra, chỉ có 0 lần và vô số lần.