Trong lòng Đoàn Dĩnh, việc đầu tư cho cháu trai chỉ là chuyện nhỏ, thành hay bại cũng không quá quan trọng.
Điều quan trọng thực sự là gì? Là cô đã bắt đầu tiếp xúc với nghiệp vụ của tập đoàn Phùng Thế.
Giống như Tần Tịnh Thu năm năm trước, cũng lấy cớ hỗ trợ Phùng Thế Hoa để bước chân vào công ty.
Sau đó, người phụ nữ ấy từng bước nắm quyền kiểm soát tập đoàn Phùng Thế. Vậy còn bản thân cô thì sao?
Tuy nhiên, sau khi nhận được khoản đầu tư, Đoàn Dĩnh không tiếp tục can thiệp vào nghiệp vụ của công ty. Thay vào đó, cô thường xuyên mời vợ của các lãnh đạo cấp cao và cổ đông của công ty đến trang viên Xà Sơn để uống trà, chơi mạt chược.
Sau khi kết thúc ngày đầu tiên của Đại hội Internet, "Lady's party" do Đoàn Dĩnh tổ chức đã diễn ra ba lần.
Rất nhiều phu nhân cấp cao và phu nhân cổ đông đã trở thành bạn tốt, thậm chí là bạn thân của cô.
Rầm rầm, rầm rầm…
Chiều tối, ba vòng mạt chược kết thúc, Đoàn Dĩnh lại thua mất mấy chục ngàn, nhưng dường như còn vui hơn cả khi thắng, hớn hở rủ rê các chị em chơi tiếp.
Lúc này, Phùng Thế Vinh thay xong quần áo từ thư phòng bước ra, vừa chỉnh cà vạt vừa vội vã đi ra cửa, rồi ngồi vào xe.
- Chú Cung, đến nhà hàng Lão Chính Hưng.
- Phùng tổng, bây giờ trời sắp tối rồi, ngài đến đó làm gì?
Phùng Thế Vinh ngẩng đầu nhìn chú Cung, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Trong mắt y, chú Cung luôn là một tài xế chuyên nghiệp, bình thường không bao giờ hỏi han chuyện riêng tư. Hôm nay lại đột nhiên hỏi ngược lại khiến y có chút khó chịu.
Tuy nhiên, đây cũng không phải chuyện gì bí mật, Phùng Thế Vinh đáp:
- Hôm nay tôi hẹn gặp mấy vị tổng giám đốc của các doanh nghiệp, chú tìm chỗ nào đó ăn cơm rồi chờ tôi, chắc tối nay phải uống say mới về.
- Nhưng mà tối nay đại tiểu thư về nhà.
- Ai nói?
- Không phải là mấy hôm trước ông hai có gọi điện thoại đến, nói muốn dẫn đại tiểu thư và bạn của cô ấy về nhà ăn cơm sao?
"?"
Phùng Thế Vinh sững người, lúc này mới nhớ ra cuộc gọi của Phùng Thế Hoa:
- Hôm nay sao?
Chú Cung gật đầu:
- Vâng, hôm nay ạ.
Phùng Thế Vinh vỗ trán:
- Mấy ngày nay gặp gỡ quá nhiều người, tôi quên mất chuyện này.
- Phùng tổng, hay là ngài đừng đi nữa. Khó lắm đại tiểu thư mới về nhà một lần, huống chi lần này còn dẫn theo bạn.
Trong cuộc gọi mấy ngày trước, Phùng Thế Hoa đặc biệt nhấn mạnh đến bạn của Phùng Nam Thư, còn nói cậu ta là một chàng trai rất lanh lợi. Phùng Thế Vinh lập tức hiểu ý.
Con gái hẳn là đã tìm được bạn trai, lần này là đặc biệt đưa về cho mình xem mặt.
Chỉ là y quá bận rộn, sau khi nghe điện thoại cũng không nhớ kỹ, thậm chí còn không dặn dò thư ký ghi chú vào lịch trình.
Nhưng bây giờ hai chuyện trùng nhau, y nhất định phải lựa chọn.
Phùng Thế Vinh suy nghĩ kỹ lưỡng, cuối cùng vẫn quyết định đến khách sạn trước. Chuyện của con gái không cần vội vàng, bạn trai cũng không phải con rể, nếu đã lấy danh nghĩa bạn bè - không chính thức như vậy, lần này không gặp được thì lần sau gặp cũng không sao.
Nhưng bữa tiệc tối nay thì khác, cơ hội tụ họp này là nhờ vào ánh sáng của đại hội internet, lần sau muốn có được cơ hội tốt như vậy sẽ rất khó.
- Chú Cung, chú đợi tôi một lát.
Phùng Thế Vinh mở cửa xe, quay trở lại biệt thự, gọi vợ Đoàn Dĩnh vào phòng trà:
- Tối nay Nam Thư về nhà ăn cơm, còn dẫn theo bạn. Em giúp anh tiếp đón con bé nhé.
Đoàn Dĩnh hơi ngạc nhiên:
- Bạn?
- Lão Nhị nói là một chàng trai, anh đoán chắc là bạn trai gì đó. Nhưng tối nay anh phải đi gặp mấy vị khách quan trọng, không thể dứt ra được, em giúp anh xem người này thế nào.
- Nhưng anh à, em còn rất nhiều khách ở đây.
Phùng Thế Vinh vỗ vai vợ:
- Không cần chiêu đãi đặc biệt, trò chuyện nhiều một chút là được. Lúc ăn cơm cũng không cần tiếp riêng, cùng nhau là tốt rồi.
Đoàn Dĩnh gật đầu:
- Vậy để em xem tình hình xử lý.
- Nhớ kỹ, em hãy quan sát phẩm hạnh và gia cảnh của cậu thanh niên kia. Nếu không xứng với Nam Thư, đừng để chúng nó qua lại. Dù sao, Phùng gia chúng ta cũng là gia đình danh giá.
- En hiểu rồi.
Phùng Thế Vinh gật đầu, trở lại xe và bảo chú Cung lái đi.
Ban đầu chú Cung tưởng ông chủ đổi ý, muốn ở lại đợi đại tiểu thư và cô gia, nên đã tắt máy. Giờ lại nghe y vẫn muốn đi, chú không khỏi thở dài nhưng không nói gì thêm, khởi động xe rời khỏi trang viên Xà Sơn.
Trong khi đó, Đoàn Dĩnh rời khỏi phòng trà, để các chị em tiếp tục trò chuyện, còn mình thì lên lầu thay quần áo. Trước gương, cô nở nụ cười nửa miệng.
Bây giờ ả rất phiền, phiền cái đứa gọi là Phùng Nam Thư kia đến xoát cảm giác tồn tại.
Bao năm qua, ả cố gắng phai nhạt hình bóng Nam Thư trong lòng chồng, giấu kín sự tồn tại của cô bé, để mọi người nghĩ mình mới là vợ cả. Vậy mà cô ta cứ thỉnh thoảng xuất hiện, phá vỡ sự bình yên của ả.
Bạn trai?
Đoàn Dĩnh bật cười. Phùng Nam Thư trước đây nhút nhát, nay dám tìm bạn trai, còn dẫn về ra mắt Phùng Thế Vinh. Xem ra, mấy năm nay ả lơ là, Nam Thư đã gan dạ hơn.
Nhắc đến "bạn trai", Đoàn Dĩnh cau mày, nhớ lại bốn năm trước, khi Andy tròn một tuổi, ả nhận được tin Nam Thư kết bạn với một thanh niên, cho mượn hơn ba triệu. Lúc ấy, ả còn cho rằng Nam Thư bị lừa, trong lòng thầm vui.
Ả tưởng tượng, Phùng Nam Thư bị lừa tiền rồi bị lừa cả thân thể.
Chịu thôi, ai bảo vẻ ngoài xinh xắn như vậy chứ.
Rồi theo kịch bản phát triển, cô ta chưa kết hôn mà đã có con, sinh non. Với tính cách của Phùng Thế Vinh, đứa con gái ấy sẽ bị coi như không tồn tại.
Thế nhưng, ả không ngờ, đợi mãi mà không thấy tình tiết này xuất hiện, khiến ả tiếc nuối.
Tuy nhiên Đoàn Dĩnh cũng không ngờ rằng, "kẻ lừa" Nam Thư ba triệu ấy không những trả lại tiền, mà còn sắp dâng hiến cả bản thân.
- Đoàn Dĩnh ơi, cô đang làm gì vậy?
- Ồ, tôi đang thay đồ.
- Nhanh xuống đi, nhà cô có khách!
- Biết rồi, xuống ngay.
Đoàn Dĩnh đeo khuyên tai, dây chuyền kim cương, khoác áo khoác da, toát lên vẻ quý phái, tao nhã. Ả đứng trên lan can lầu hai, nhìn xuống, thấy Phùng Nam Thư và chàng trai bên cạnh.
Mấy vị phu nhân đang đánh giá hai người, tiếng xì xào không ngớt.
Đoàn Dĩnh cố tình không xuống ngay, đứng trên lầu hồi lâu, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống. Ả biết, Nam Thư sợ nhất là bị người khác nhìn chằm chằm, nhất là bị nhiều người nhìn, giống như lần ả "vô tình" bỏ rơi con bé ở công viên giải trí.
Tuy nhiên, chàng trai kia lại dắt Nam Thư thẳng vào phòng khách.
Từ vị trí của Đoàn Dĩnh, ả không nhìn thấy phòng khách, nhưng biết con trai đang xem phim Cuộc phiêu lưu của Thành Long ở đó.
- Sao cô lại ở đây?
Giọng nói dễ thương của con trai vang lên từ phòng khách, khiến Đoàn Dĩnh mỉm cười. Ngay sau đó, tiếng TV đột nhiên thay đổi.
Một đoạn nhạc cao vút vang lên:
"Vì tất cả yêu chấp nhất đau đớn, vì tất cả hận chấp nhất thương tổn..."
Đoàn Dĩnh nhướng mày, bước xuống lầu. Khi đặt chân xuống sàn nhà lầu một, khuôn mặt u ám bỗng chuyển sang nụ cười rạng rỡ.
- Đoàn Dĩnh, cô gái kia là ai vậy? Sao xinh thế?
- Con gái tôi.