[Theo Giang Cần đi họp]
[Họp?]
[Chính là một đám người tụ tập, bàn chuyện làm gì để kiếm tiền, phần lớn là khoe khoang.]
[Ba cháu là cán bộ Cục y tế, mẹ cháu là nhân viên phục vụ nhà khách cơ quan.]
Đoàn Dĩnh nhìn TV hồi lâu, sau đó máy móc quay đầu nhìn về phía phòng ăn.
Lúc này Giang Cần đã đứng dậy, cầm chiếc kéo vừa dùng để cắt bít tết, "rắc" một tiếng, cắt phăng bình hoa trên bàn, khóe miệng khẽ nhếch lên, kéo Phùng Nam Thư ra khỏi biệt thự.
Phu nhân đi theo bên cạnh nuốt nước bọt, quay lại nhìn TV, câu nói vừa rồi vẫn văng vẳng bên tai, chỉ là xưng hô bỗng nhiên thay đổi.
[Nếu Giang Ngạn Tổ hạ quyết tâm: Meal-time khẳng định sống không quá ba ngày.]
[Nếu như ta hạ quyết tâm: Meal-time khẳng định sống không quá ba ngày.]
Bầu không khí trong phòng khách chùng xuống, im lặng bao trùm. Andy khóc nhưng chẳng ai để ý, bỗng nhiên trở nên thành thật.
Sau một hồi tĩnh lặng, những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên, từ lác đác vài câu đơn giản rồi dần trở nên rôm rả.
- Cậu ta chính là Giang Cần sao?
- Đúng vậy, giống hệt trên TV, ban nãy tôi còn không dám nhận!
- Bữa ăn này như biến thành buổi xem phim vậy... Trời ạ, vừa rồi Đoàn Dĩnh lời nào cũng chua chát, còn muốn dạy dỗ người ta, lại còn chỉ trích thẳng mặt...
- Tôi nghe chồng tôi nói, chẳng phải Meal-time vừa mới nhận đầu tư từ Cụ Phong sao? Nó có cạnh tranh lại Multi-group không?
- Cạnh tranh? Meal-time làm sao đấu lại Multi-group. Tuy rằng cậu ta nói ba ngày có hơi khoa trương, nhưng khoản đầu tư này chắc chắn gặp vấn đề lớn rồi!
Các vị phu nhân trong trang viên Xà Sơn xì xào bàn tán, sắc mặt ai nấy đều trở nên khó coi.
Còn Đoàn Dĩnh thì ngồi phịch xuống ghế sô pha, ánh mắt dần trở nên vô hồn.
[Tỉnh nhỏ tuyến bảy tám, trên đường ngay cả cái xe cũng hiếm thấy]
[Cậu phải biết chút quy củ, đừng làm Phùng gia mất mặt]
Đoàn Dĩnh vốn cho rằng Giang Cần xuất thân từ thành phố nhỏ, kiến thức ít ỏi, sẽ bị uy thế của gia đình giàu có hù dọa. Ả định ra oai phủ đầu, tự xưng là hoàng thân quốc thích.
Nhưng khi so sánh với hình ảnh trên tin tức, ả chợt nhận ra sự tự cao của mình trong mắt đối phương chỉ như trò hề giương nanh múa vuốt. Đến múc sắc mặt xanh mét.
Ả vẫn không thể hiểu nổi, Phùng Nam Thư quái gở và tự kỷ sao lại có bạn trai như vậy.
Đoàn Dĩnh nhớ lại hình ảnh người nọ đút Phùng Nam Thư ăn, mí mắt giật giật.
- Thật ra lúc cậu ta vừa vào, tôi chỉ nhìn thoáng qua đã cảm thấy quen quen.
- Giờ mới nói thì muộn rồi, Đoàn Dĩnh đã giơ chân tận mặt người ta rồi kìa.
- Cậu ta... dáng vẻ không có đặc điểm gì như Mã tổng, hơn nữa còn trẻ như vậy, ai mà nghĩ đến phương diện này chứ.
- Đúng vậy, cậu ta cũng không mặc âu phục.
Đoàn Dĩnh nghe những lời bàn tán xung quanh, cảm giác như rơi vào một giấc mơ kỳ lạ không thể thoát ra.
Các vị phu nhân trong phòng khách nhìn nhau, cuối cùng cầm túi xách, lặng lẽ rời khỏi biệt thự Phùng gia.
Phòng khách chìm vào sự yên tĩnh quỷ dị. Đoàn Dĩnh dần lấy lại tinh thần, nhận ra xung quanh đã chẳng còn ai.
Không sao cả...
Đoàn Dĩnh hít sâu một hơi, nỗi khiếp sợ tan biến, lý trí trở lại, ả bình tĩnh lại.
Không sao, Multi-group chỉ là một trang web.
Việc làm ăn của Phùng Thế lớn như vậy, liên quan đến bất động sản, đầu tư mạo hiểm, thậm chí vươn ra nước ngoài buôn bán, so với Multi-group chắc chắn cũng là một gã khổng lồ không thể với tới.
Chỉ là, làm sao Phùng Nam Thư có thể có bạn trai như vậy?
Đoàn Dĩnh cảm thấy khó hiểu, siết chặt cốc nước trong tay.
Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động cơ, chiếc Rolls Royce màu đen chậm rãi dừng lại.
Chú Cung mở cửa xuống xe, dìu Phùng Thế Vinh người đầy mùi rượu từ ghế sau ra, đi vào phòng khách.
- Thế Vinh, sao anh uống nhiều rượu thế?
Đoàn Dĩnh nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, giả vờ như không có chuyện gì, phân phó người hầu đi chuẩn bị canh giải rượu.
Phùng Thế Vinh chống tay lên thành ghế sô pha, ngồi xuống:
- Người đến rất đông, anh là chủ nhà, đương nhiên phải uống thêm vài chén. Chỉ tiếc, Giang tổng của Multi-group không nể mặt anh.
Đoàn Dĩnh nhìn Phùng Thế Vinh, nuốt nước bọt rồi hỏi:
- Multi-group không phải chỉ là một trang web sao, tại sao lại kiêu ngạo như vậy, ngay cả mặt mũi của anh cũng không cho?
Phùng Thế Vinh quay đầu nhìn ả hồi lâu:
- Hiện tại công ty của Phùng Thế chỉ còn là cái vỏ rỗng, làm sao so sánh với chuỗi sinh thái hoàn chỉnh của Multi-group? Cậu ta không cho anh mặt mũi cũng là bình thường.
- Phùng Thế chúng ta còn không bằng Multi-group? Đùa à.
- Hiện tại, có lẽ Phùng Thế có tiền hơn Multi-group, nhưng cho dù cộng hết sản nghiệp dưới trướng lại, sức ảnh hưởng và giá trị đánh giá cũng không thể so sánh với Multi-group.
Phùng Thế Vinh xoa xoa huyệt thái dương:
- Đúng rồi, sáng sớm mai anh phải đi kinh đô, hạng mục bên Joy City sắp khởi công, anh muốn đi cắt băng khánh thành. Chuyện công ty anh giao cho Thái Minh, trước đó không phải em nói muốn học làm ăn sao? Em có thể hỏi anh ta.
- Được rồi...
- Em đã gặp bạn trai của Nam Thư chưa?
Đoàn Dĩnh gật đầu:
- Rất... rất tốt.
Phùng Thế Vinh nhìn ả:
- Trước kia em cũng vậy, chỉ cần là chuyện về Nam Thư em đều nói tốt. Anh không tin, chờ anh cắt băng trở về sẽ tự mình khảo sát cậu ấy.
…
Bầu trời đêm Thượng Hải sấm sét ầm ầm, một trận mưa nhỏ nhanh chóng trút xuống. Tiếng mưa tí tách trong bóng đêm trở nên rõ ràng hơn.
Lá cỏ mềm mại trên bãi cỏ ướt đẫm nước mưa, bờ hồ Hương Đề chìm trong màn mưa bụi mông lung, hơi nước mờ mịt.
Ở tòa nhà A06 biệt thự Hương Đề, ánh đèn màu da cam ấm áp nhu hòa chiếu xuống phòng khách.
Phùng Nam Thư ngồi trong phòng khách, xem đi xem lại tin tức của Giang Cần hơn mười lần, khuôn mặt nhỏ nhắn chăm chú nhìn, tựa hồ muốn nhìn rõ từng sợi tóc. Cả đêm, cô không có ý định dừng lại.
Lúc trở về, cô vốn rất khổ sở, nhưng hiện tại hoàn toàn không còn khổ sở nữa.
[Đúng vậy, tôi có vợ.]
[Cô ấy rất đẹp.]
Tiểu phú bà chân trần giẫm lên sô pha, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng, nhưng ngón chân trắng nõn khẽ nhúc nhích lại bán đứng cảm xúc chân thật của cô. Vừa nhìn đã biết trong lòng cô đang cất giấu một con mèo nhỏ sung sướng đến rung đùi đắc ý.
Tần Tịnh Thu ở bên cạnh nhìn mà bật cười:
- Phùng Nam Thư à, cháu xem TV đến hỏng luôn rồi.
- Còn xem bình thường. - Tiểu phú bà nghiêm túc đáp lại, sau đó giơ điều khiển từ xa lên, tua đi tua lại đoạn phim hàng trăm lần.
Tần Tịnh Thu không nhịn được trêu chọc:
- Chẳng phải là chưa nhắc tên sao? Làm sao cháu biết người phụ nữ xinh đẹp mà Giang Cần nói là ai?
- Thím nói đúng, cháu cũng không biết cô ấy là ai.
- Nhưng vẻ mặt của cháu rõ ràng đang nói, 'Vợ của cậu ấy chính là cháu đây’.
Phùng Nam Thư híp mắt nhìn về phía Tần Tịnh Thu, thầm nghĩ thím là người xấu, cũng đã bán đứng cháu rất nhiều lần.
Cùng lúc đó, trong nhóm chat ký túc xá 507, Giang Cần nói tôi có một người vợ cũng bị spam điên cuồng.
Cao Văn Tuệ hoàn toàn không nghĩ tới ân ái của bọn họ lại có thể show tận trên TV, ship đến phát mộng, thế là không ngừng ship ship cùng Vương Hải Ny ở trong nhóm.