Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1330: CHƯƠNG 1329: THẨM THẤU THỊ TRƯỜNG SINH VIÊN

Cuối cùng, ngay cả Phạm Thục Linh đang bận rộn với kỳ thực tập, cũng tham gia vào cuộc bàn tán xôn xao, còn nói mọi người xung quanh đều đang tò mò về danh tính bà xã của Giang Cần.

Thảm nhất có lẽ là Tào thiếu gia, trực tiếp "đứng hình" trước màn hình máy tính, không thể tin vào mắt mình.

Suốt đêm, y không dám bén mảng đến căn tin, không dám lướt diễn đàn, thậm chí không dám liếc nhìn điện thoại. Y chỉ nằm trên giường, tưởng tượng bản thân vào vị trí của Giang Cần, rồi sung sướng đến phát điên!

Tất nhiên, điều khiến Tào thiếu gia ghen tị nhất chính là Giang Cần trang bức mà không thèm nhắc đến y.

Chỉ biết Phùng Nam Thư, chỉ biết nhắc Phùng Nam Thư!

Còn mình thì sao?

Mấy phóng viên kia cũng vậy, chỉ hỏi Giang Cần đã có vợ hay chưa, mà chẳng ai thèm hỏi hắn có bạn cùng phòng giàu nứt đố đổ vách hay không!

Nhưng đây cũng là chuyệt rất thú vị, Giang Cần – chó cứng miệng "chống lại cả thế giới" này, chưa từng thừa nhận mình và Phùng Nam Thư đang yêu đương. Hỏi đến đâu, hắn đều khẳng định đó chỉ là bạn bè, là tình bạn thuần khiết.

Thế nhưng, khi hắn tuyên bố mình có một người vợ xinh đẹp, dù không nhắc đến tên, hình ảnh Phùng Nam Thư vẫn hiện lên trong đầu mọi người, không còn bất kỳ lựa chọn nào khác.

Bang bang bang

Hơn 12 giờ tối, trong biệt thự, Phùng Thế Hoa thay quần áo xong xuôi, bước xuống cầu thang gỗ và ngồi xuống phòng khách, hướng ánh mắt về phía vợ mình.

Y vừa suy nghĩ rất lâu trong thư phòng, tâm trạng có chút nặng nề.

Tần Tịnh Thu liếc nhìn y, ánh mắt lạnh lùng:

- Giờ thì anh nhận ra thực tế rồi chứ?

- Nhận ra rồi, vậy tối nay anh có thể ngủ ở phòng ngủ không?

- Không được.

Phùng Thế Hoa thở dài:

- Giang Cần nói đúng, sau này đừng trông mong gì vào anh cả nữa. Có lẽ anh ấy chẳng hề quan tâm đến Nam Thư.

Tần Tịnh Thu nhấp một ngụm nước:

- Em đã nói rồi, ở cạnh loại người như Đoàn Dĩnh lâu như vậy, còn có thể mong đợi gì tốt đẹp?

Phùng Thế Hoa quay đầu nhìn cháu gái đang ngồi cách đó không xa, hít một hơi thật sâu.

Hình như Nam Thư cũng không quá thất vọng khi không gặp được ba, vẫn giữ nét mặt nhu thuận như thường ngày, dường như không có quá nhiều cảm xúc.

Nhưng họ đều hiểu, biểu hiện này của cháu gái là do đã thất vọng quá nhiều lần.

Có lẽ từ khi bị Phùng Thế Vinh giao cho Đoàn Dĩnh, cô bé đã không còn hy vọng gì vào ba mình nữa.

May mắn thay, giờ đây con bé có Giang Cần làm chỗ dựa. Nếu không, Phùng Thế Hoa thật sự không dám tưởng tượng tương lai của Phùng Nam Thư sẽ ra sao.

- À, Giang Cần đâu rồi?

- Đang gọi điện thoại ngoài cửa, gần nửa tiếng rồi.

- Với ai thế?

- Hình như là người trong công ty, đang sắp xếp công việc gì đó.

Hai người vừa dứt lời, Giang Cần bước vào, tiện tay tìm sạc pin cắm vào điện thoại, rồi ngồi xuống phòng khách.

Tần Tịnh Thu quay sang hỏi:

- Công ty có việc gì sao?

- Không có gì lớn. Lúc ăn tôi, cháu nghe mẹ kế của Nam Thư nói, Cụ Phong Capital đã rót vốn vào một ứng dụng gọi là Meal-time, do cháu trai bà ta sáng lập. Hiện tại, Meal-time đang cung cấp dịch vụ đặt đồ ăn cho sinh viên đại học, nghe nói phát triển khá tốt.

- Anh cả đầu tư?

Giang Cần gật đầu, vừa xoa huyệt Thái Dương:

- Nên cháu vừa sắp xếp một chút. Ngay từ ngày mai, Multi-group sẽ chính thức đánh chiếm thị trường sinh viên đại học.

Phùng Thế Hoa nghe vậy, nhìn Phùng Nam Thư:

- Hai đưa ăn cơm không ngon sao?

Giang Cần cười lạnh:

- Bà ta còn muốn dạy dỗ tiểu phú bà cách cư xử ư? Vậy thì cháu sẽ cho bà ta biết thế nào mới là quy củ, dù cháu không phải người nói quy củ nhất.

Nghe được câu này, Tần Tịnh Thu và Phùng Thế Hoa liếc nhìn nhau, chợt hiểu ra mục đích thực sự hôm nay Giang Cần đến đây.

Hộ khẩu gì, kỳ thật chỉ là cái danh.

Với vị thế và giá trị của Giang Cần hiện tại, đừng nói việc không có hộ khẩu hay không cho phép kết hôn, cho dù hắn muốn cưới hai người cũng có cách thao túng.

Vì vậy, hắn đồng ý gặp Phùng Thế Vinh chỉ là để tận mắt chứng kiến bộ mặt thật của cha ruột và mẹ kế Phùng Nam Thư.

Kết quả, Đoàn Dĩnh thông minh cả đời lại hồ đồ nhất thời, lần này xem như chọc nhầm tổ kiến lửa.

Giang Cần bình thường cà lơ phất phơ, rất ít khi tức giận, nhưng tuyệt đối không thể nhìn Phùng Nam Thư chịu bất kỳ ủy khuất nào.

Tần Tịnh Thu liếc nhìn Phùng Thế Hoa, rồi quay sang Giang Cần:

- Đáng tiếc, cháu không gặp được ba của Nam Thư.

- Cũng không cần gặp. Hôm nay ông ta bận tiếp đãi tổng giám đốc Multi-group, chẳng thèm để ý đến con gái con rể... à nhầm, ý cháu là bạn tốt của con gái, cũng chính là cháu.

Phùng Nam Thư chăm chú nhìn TV, giả vờ không nghe thấy, trong lòng thầm lặp lại: Con rể, con rể...

Vào một đêm hè yên tĩnh, khi mọi thứ chìm vào giấc ngủ, nhiệm vụ "Chinh phục thị trường sinh viên đại học" đã được truyền đạt đến tất cả các phòng ban của Multi-group chỉ bằng một cú nhấp chuột.

Sáng sớm hôm sau, đội ngũ tiếp thị địa phương bắt đầu tập trung tại các khu thương mại xung quanh trường học. Bộ phận nghiệp vụ cũng điều động một lượng nhân viên đáng kể để chuẩn bị cho hành động tiếp theo.

Rạng sáng, ứng dụng Giao hàng Multi-group chính thức ra mắt tại khu đô thị đại học với chương trình ưu đãi dành riêng cho sinh viên, tạo nên một cơn bão thị trường.

Danh hiệu "Ứng dụng được sinh viên hoan nghênh nhất" mà Meal-time vừa đạt được đã bị hủy bỏ ngay lập tức, liên kết tải xuống cũng bị xóa khỏi bảng xếp hạng.

Thương hiệu của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên đang trong giai đoạn ươm mầm, là dựa vào nghiệp vụ mua nhóm của Multi-group tại khu đô thị đại học. Do đó, các cửa hàng của Hỉ Hán Hà Thanh tập trung dày đặc nhất cũng chính là khu vực xung quanh trường đại học.

Ngay khi Giao hàng Multi-group quyết định thẩm thấu thị trường đại học, nhiều thương hiệu hàng đầu trên ứng dụng app Meal-time đã thông báo tạm ngừng hoạt động.

Burger King đóng cửa, Hỉ Điềm đóng cửa, Dương Ký đóng cửa, Tiên Hối tiên sinh đóng cửa, cửa hàng tiện lợi 0 giờ...

Sau đó, những shipper áo vàng bắt đầu xuất hiện khắp khu đô thị đại học.

Buổi trưa hôm đó, lượng đơn đặt giao của Meal-time bắt đầu giảm mạnh, đặc biệt là sau khi các cửa hàng lớn như Hỉ Điềm và Burger King đóng cửa, đơn đặt hàng của các cửa hàng khác cũng giảm dần.

Những người chơi "không theo luật" nhất trong thương mại internet, bắt đầu nhập cuộc "chơi theo luật".

Khu đô thị đại học sở hữu một hệ sinh thái thương mại riêng biệt, tách biệt với môi trường thương mại của toàn thành phố, tạo thành một hàng rào tự nhiên. Với sự đa dạng và mức độ phát triển của các loại hình thương mại xung quanh khu đô thị, nó hoàn toàn có khả năng tự vận hành độc lập, tách khỏi hệ thống thương mại của thành phố.

Trước đây, Multi-group tận dụng lợi thế của khu đô thị đại học để tích lũy lực lượng, sau đó mở rộng ra toàn quốc, tạo dựng vị thế bá chủ trong lĩnh vực mua nhóm nhờ vào hệ thống tổ hợp quyền mạnh mẽ. Do đó, gọi khu đô thị đại học là mảnh đất màu mỡ của Multi-group quả không ngoa.

Hơn nữa, ứng dụng mạng xã hội phổ biến nhất trong giới sinh viên cũng thuộc sở hữu của Multi-group, khiến cho tập đoàn này gần như nắm quyền chi phối tuyệt đối trong lĩnh vực này. Đây chính là lý do tại sao các dịch vụ giao đồ ăn như Koubei hay Giao hàng Baidu luôn e dè, không muốn nhúng tay vào thị trường sinh viên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!