Đoàn Văn Chiêu hít sâu một hơi:
- Dì à, bây giờ cháu khó khăn như vậy là vì thương hộ của cháu bị cướp đi rất nhiều. Nhưng nếu cháu có đủ tiền để nuốt trọn thị phần của Ele.me, thì ít nhất có thể chia năm năm với Multi-group!
- Cháu chắc chứ?
- Bây giờ còn có cơ hội để đánh cược một phen, nhưng nếu bỏ cuộc thì thật sự sẽ chẳng còn gì cả.
Đoàn Dĩnh chìm vào suy tư, bắt đầu phân tích lợi hại.
Nếu ả không giúp cháu trai huy động số tiền này, Meal-time sẽ thực sự sụp đổ. Mặc dù khoản đầu tư này là do chồng ả cho phép, nhưng người trong công ty đều biết, người họ Đoàn được đầu tư kia là cháu trai của ả.
Tài chính mới đến tay ba ngày, nền tảng bị đánh sập, tất cả tiền bạc đều tan thành bọt nước. Ả không chỉ mất đi tư cách tham gia vào công việc kinh doanh của Phùng Thế, thậm chí còn có thể bị toàn bộ công ty nghi ngờ.
Quan trọng nhất là, ả không thể chấp nhận việc con gái riêng mà mình kiểm soát mười mấy năm nay lại có thể cưỡi lên đầu mình.
- Dì có thể giúp cháu trù bị 10 triệu.
- Ít quá.
- Tạm thời 10 triệu, cháu cứ làm trước đi, còn lại dì sẽ nghĩ cách.
Đoàn Dĩnh không có quyền sử dụng Cụ Phong Capital để tiếp tục đầu tư cho Meal-time, dù sao đợt huy động vốn trước, vừa mới vào sổ sách đã không còn, chuyện này không thể giải thích. Nhưng may mắn là ả cũng có một phần tiền tiết kiệm.
Vì vậy, Meal-time lập tức phái người thanh toán số tiền còn lại, ổn định thương hộ, bắt đầu phản công.
Sự thật đúng như Đoàn Văn Chiêu dự đoán, Ele.me thực sự không trụ nổi, cường độ trợ cấp đột nhiên giảm sút, người dùng bắt đầu quay trở lại.
Ý tưởng muốn đánh chênh lệch thời gian là tốt, nhưng đáng tiếc Multi-group không cho y cơ hội này. Tình thế hai nền tảng đảo ngược giống như một tín hiệu, Multi-group chính thức bắt đầu đốt tiền nhập cuộc.
Hành động của Giang Cần vốn đã bị các gã khổng lồ chú ý, Giao hàng Multi-group lại ra trận vào thời điểm không hợp lý, cho nên độ chú ý vẫn rất cao.
Mà thị trường sinh viên đột nhiên hỗn loạn, càng khiến ánh mắt bắt đầu tập trung.
Nội dung vở kịch mà mọi người mong đợi, vốn là hai đối thủ có thực lực nhất là Ele.me và Multi-group bắt đầu đánh nhau, nhưng giờ phút này mới phát hiện, hình như không đúng.
Bởi vì sau khi Multi-group châm lửa ở khu đô thị đại học, cũng không có ý định chèn ép Ele.me.
Thực sự đánh nhau, ngược lại là Ele.me và Meal-time.
Hiện tại, Ele.me có chút không chịu nổi, mà Meal-time tựa hồ muốn lật ngược tình thế, Multi-group bỗng nhiên bắt đầu đốt tiền.
Lúc này, mọi người mới ngỡ ngàng suy nghĩ cẩn thận, thì ra mục tiêu của Multi-group từ đầu đến cuối đều là Meal-time, chứ không phải Ele.me.
"Mẹ nó, thật độc ác..."
"Vãi, mau che mắt lại, lòng ta thiện lương, không nên chứng kiến cảnh tượng tan thương này."
"Máu me dễ văng lắm, tránh xa một chút."
Ba ngày, rồi lại ba ngày, Multi-group phô diễn sức mạnh hủy diệt, tàn nhẫn hơn cả Ele.me. Cuộc chiến này tựa như một cơn bão tố, quét qua mọi ngõ ngách, dồn ép đối thủ vào chân tường. Sai lầm chí mạng của Đoàn Văn Chiêu là sự nóng vội. Mười triệu lời hứa từ Đoàn Dĩnh tựa như liều thuốc kích thích, khiến y lao vào cuộc chiến đốt tiền, hòng nuốt chửng người dùng và đội ngũ shipper của Ele.me. Nhưng khi cả hai bên cùng dốc sức, tài chính của Meal-time nhanh chóng cạn kiệt. Mười triệu bốc hơi như làn khói, tan biến vào biển lửa thị trường.
Khi Đoàn Dĩnh lần nữa nhận cuộc gọi thúc giục tài chính, bàng hoàng nhận ra bọn họ đã sa vào vũng lầy cờ bạc. Thêm một lần nữa, chỉ một lần nữa thôi, sẽ lật ngược tình thế, giành lại tất cả. Nhưng trong cơn cuồng loạn đốt tiền trợ cấp, nền tảng không tạo ra lợi nhuận. Meal-time, dù có kho báu vô tận, cũng không thể tự hồi máu.
Mà trong ba ngày khói lửa giữa Ele.me và Meal-time, Multi-group âm thầm củng cố lực lượng. Các quản lý dẫn dắt đội ngũ tiếp thị địa phương vương giả kim cương, từng bước thâu tóm thương gia về chuỗi cung ứng dưới trướng mình.
Nói cách khác, mỗi đồng tiền mà Meal-time và Ele.me đốt để trợ cấp, đều chảy vào túi Multi-group.
Trận chiến này, Multi-group có thể kéo dài mãi mãi, nhưng Meal-time...thì không.
Bình minh thứ bảy, khói lửa dần tàn, Meal-time gánh trên vai khoản nợ xấu khổng lồ 10 triệu, cạn kiệt đến mức không thể trả lương. Multi-group ngạo nghễ chiếm lĩnh 60% thị phần khu đô thị đại học, Ele.me và Meal-time chia nhau 40% còn lại, khoảng cách ngày càng nới rộng.
Những kẻ đứng ngoài quan sát vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết Meal-time đã gục ngã. Giờ ăn đến rồi, nhưng Meal-time... không còn nữa.
Mà hết thảy, đều do Multi-group.
…
- Meal-time đi rồi…
- Giang Cần đúng là nói được làm được.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên trong bữa tiệc sinh nhật bà Lưu, ở đây là những quý bà từng chơi mạt chược tại biệt thự Phùng Thế Vinh.
- Nghe nói Đoàn Dĩnh cháy túi rồi...
- Lúc trước còn hỏi vay tiền tôi, may mà tôi không cho.
- Multi-group là bơi ra từ trong núi thây biển máu - năm nghìn trang web mua nhóm, cháu trai cô ta đúng là điên rồi, dám đối đầu với loại công ty này.
Còn Đoàn Dĩnh thì ngồi co ro trong góc, ánh mắt vô hồn, trong đầu hiện lên những hình ảnh ám ảnh.
Ví như cô bé bị bỏ rơi ở khu vui chơi và gương mặt sợ hãi khi ả trở về sau một ngày mua sắm.
Ví như đôi mắt ngấn lệ, bờ môi mím chặt của cô bé khi con chó nhặt được bị người của ả đánh chết.
Làm sao có thể? Làm sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Đoàn Dĩnh âm trầm ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt soi mói, tiếng xì xào bàn tán của những quý bà xung quanh.
Cùng lúc, trong biệt thự Hương Đề, Tần Tịnh Thu nhận được tin tức về Meal-time. Cô khép nhẹ tập tài liệu, đưa cho Phùng Nam Thư.
- Giang Cần không cho cháu xem tư liệu đăng ký nhà trẻ.
- Không phải tư liệu nhà trẻ, là cái khác, xem qua đi.
Phùng Nam Thư nhận lấy, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ ghi lại cuộc chiến đốt tiền khốc liệt, Meal-time bị Ele.me phản công rồi bị Multi-group kết liễu.
Tần Tịnh Thu nhìn cô:
- Meal-time là do cháu trai mẹ kế cháu lập ra, ả ta còn đầu tư rất nhiều tiền vào đó. Giang Cần biết mẹ kế cháu đối xử tệ với cháu, nên mới phá hủy Meal-time. Từ nay về sau, sẽ không ai dám bắt nạt cháu nữa. Giang Cần đúng là lão bà nô.
Phùng Nam Thư ngẩn người, rồi mỉm cười:
- Giang Cần hiểu cháu nhất...
- Đương nhiên rồi, cháu là vợ xinh đẹp của cậu ta mà.
- Xuỵt, chúng cháu là bạn tốt.
"?"
…
Sáng chủ nhật, sau khi vừa bận rộn giải quyết công việc cho dự án Joy City ở kinh đô, Phùng Thế Vinh lại tiếp tục tham dự hội nghị kéo dài hai ngày cùng với các công ty hợp tác và nhà thầu địa phương.
Hoàn thiện bản vẽ thiết kế, xử lý các vấn đề liên quan đến việc di dời, tham dự lễ khởi công cắt băng khánh thành, và quan trọng nhất là hoạt động thu hút khách hàng giai đoạn đầu.
Suốt cả cuối tháng Tư, ông tự mình lo liệu mọi việc, bận rộn không ngừng nghỉ. Khi trở về Thượng Hải, nghe tin Meal-time sụp đổ, ông sững sờ.
Ông vừa mới đầu tư vào đó, sao lại nói không còn là không còn?
Điều quan trọng nhất là, Meal-time bị Multi-group nhắm vào và đánh bại, điều này thật quá đáng!
Trước đây, ông đã từng nói với Đoàn Văn Chiêu: Hiện tại công ty còn nhỏ bé, bước đầu tiên hướng đến thị trường toàn quốc là phải khiêm tốn, tuyệt đối không được bị các nền tảng hàng đầu nhắm vào, hãy duy trì tốc độ phát triển hiện tại và âm thầm phát triển.