Làm thế nào mà bỗng dưng họ lại gây thù chuốc oán với đối thủ tầm cỡ như Multi-group?
Ngoài ra, hành động của Multi-group cũng khiến ông khó hiểu.
Bởi vì hiện tại thị trường giao đồ ăn đang cạnh tranh gay gắt, ngoài Ele.me, Giao hàng Baidu cũng đang bám đuổi sát nút. Multi-group muốn làm bá chủ, lẽ ra phải đối đầu với những đối thủ lớn, tại sao lại nhắm vào một nền tảng nhỏ bé ở khu đô thị đại học? Hành động này thật vô lý, giống như một siêu thị lớn bỗng dưng thấy quán tạp hóa nhỏ ở vùng quê ngứa mắt, nên quyết định triệt hạ nó, ý gì???
- Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao Multi-group lại nhắm vào Meal-time? Khu vực hoạt động của hai bên không hề xung đột, hơn nữa Meal-time cũng không phải đối thủ của Multi-group, điều này thật vô lý!
- Cái này...
- Có chuyện gì cứ nói thẳng!
Người phụ trách hậu đầu tư của Cụ Phong Capital là Tiền Hướng Quang, thấy vẻ mặt nghiêm túc của ông chủ, cuối cùng cũng lắp bắp nói:
- Hai ngày này trong công ty đều đồn rằng... ông chủ Multi-group là con rể ngài...
"?"
Kể từ khi nhóm phu nhân rời đi biệt thự Phùng Thế Vinh ngày hôm đó, lời đồn tổng giám đốc Multi-group là con rể của Phùng tổng lan truyền khắp công ty, thậm chí còn có chi tiết cụ thể, chưa đầy ba ngày đã người người đều biết.
Ban đầu, chẳng ai tin vào tin đồn này. Nếu tổng giám đốc Multi-group thực sự là con rể của Phùng gia, tại sao Phùng Thế lại phải vất vả đầu tư vào Giao hàng Superman?
Rõ ràng, vị bạo quân mua nhóm 22 tuổi kia là một ngôi sao sáng trong lĩnh vực thương mại Internet.
Hắn đạp thây sơn vượt huyết hải, giành lấy được vinh quanh trong đại chiến mua nhóm, thâm nhập sâu vào mô hình mua nhóm cộng đồng, nhanh chóng thiết lập chuỗi cung ứng thành phố, gần như trở thành người dẫn đầu thị trường O2O.
Có một người con rể tài giỏi như vậy, Phùng tổng cần gì phải bán họ hàng gần mua láng giềng xa?
Chỉ cần hắn sẵn lòng chỉ một con đường cho Phùng Thế, định một cái hướng cho Cụ Phong Capital, chẳng phải tiền sẽ kiếm không hết sao?
Vì vậy, tin đồn này ban đầu không có độ tin cậy, cũng không ai để tâm.
Tuy nhiên, sau khi Meal-time bị Giao hàng Multi-group đánh nhừ tử trên thị trường, mọi người không thể không bắt đầu xem xét lại tính xác thực của tin đồn.
Dù có phải con rể hay không không biết, nhưng việc Meal-time không có danh tiếng lại bị nhắm đến một cách rõ ràng như vậy cho thấy tổng giám đốc Multi-group và Phùng gia chắc chắn có mối quan hệ nào đó. Chỉ là mối quan hệ này dường như không hề hòa hợp.
Mà Phùng Thế Vinh khi nghe được tin đồn này, phản ứng đầu tiên là không thể tin nổi, cảm thấy thế giới này thật điên rồ.
- Tin đồn này từ đâu mà ra?
- Hình như là do Thái tổng nói trước ạ.
- Anh ta?
Thái Minh là giám đốc tài chính của Phùng Thế, còn được gọi là CFO, vợ y cũng là bạn thân của Đoàn Dĩnh. Nghe nói, tin đồn này xuất phát từ chính y.
Phùng Thế Vinh trầm ngâm một lát, sau đó gọi người mời Thái Minh đến.
- Phùng tổng, anh đã về rồi? Dự án Joy City tiến triển tốt chứ?
- Khá thuận lợi, nhưng mà Thái tổng, Giang tổng của Multi-group là con rể tôi? Anh nghe chuyện này ở đâu?
Thái Minh ngạc nhiên:
- Vợ tôi nói cho tôi biết. Gần đây cô ấy thường xuyên chơi mạt chược với vợ anh mà, chẳng lẽ anh không biết sao?
Phùng Thế Vinh im lặng một lúc:
- Mấy năm nay tôi ở nước ngoài, Nam Thư học đại học trong nước, tôi thực sự không rõ về chuyện tình cảm của con bé, nhưng tôi nghĩ chuyện này không thể nào.
- Nhưng mà vợ tôi tận mắt chứng kiến." Thái Minh ngồi xuống sô pha, nói tiếp: "Thứ Hai tuần trước, vợ tôi đến nhà anh chơi mạt chược, thấy con gái anh đưa bạn trai về nhà. Lúc đầu, cô ấy không biết người đó là ai, sau đó xem tin tức mới biết, đó chính là tổng giám đốc Multi-group.
Phùng Thế Vinh suy nghĩ một hồi:
- Tin tức gì?
- Đại hội Internet, doanh nhân trẻ Giang Cần, đối mặt với ống kính tuyên bố mình không hứng thú với tiền bạc.
Phùng Thế Vinh nghe xong, tựa lưng vào ghế trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tờ lịch trên bàn, hồi lâu không rời đi.
Thứ Hai tuần trước là ngày đầu tiên của Đại hội Internet, buổi tối hôm đó, ông nhờ tổng giám đốc Xiaomi Technology liên hệ, muốn mời Giang tổng của Multi-group dùng bữa.
Nhưng sau khi ông đi, Lưu tổng của Jingdong lại nói rằng Giang tổng muốn đi gặp trưởng bối, không thể đến được.
Mà Thái Minh lại nói, vợ y nhìn thấy con gái ông đưa tổng giám đốc Multi-group về nhà.
Nói cách khác, đêm đó Giang tổng mà ông tâm tâm niệm niệm, đã đến nhà ông với tư cách con rể, còn ông lại cảm thấy công việc quan trọng hơn, vì thế bỏ lỡ.
Trên đời này lại có chuyện trùng hợp như vậy sao?
Mặc dù đã nghe Thái Minh xác nhận, Phùng Thế Vinh vẫn cảm thấy khó tin.
- Có thể là nhầm lẫn không?
- Không thể nào. Tối hôm đó, bạn trai của con gái anh và vợ tôi cùng ăn cơm, trong lúc đó nói đến chuyện Meal-time. Cái nền tảng đó không phải là cháu trai của vợ anh đang làm sao? Hình như cậu ta có nói, nói nếu Multi-group ra tay, Meal-time không trụ nổi ba ngày.
Thái Minh nhún vai:
- Kết quả là, Meal-time thực sự không còn nữa.
Phùng Thế Vinh vẫn không thể hiểu nổi:
- Điều khiến tôi bối rối nhất chính là chuyện này, nếu thực sự là người một nhà, tại sao lại biến thành như vậy?
- Phùng tổng, đây là chuyện gia đình của anh, tôi e là không thể trả lời câu hỏi này.
Phùng Thế Vinh cảm thấy đầu óc rối bời, liền cầm áo khoác đi ra khỏi văn phòng.
Mấy năm nay ông ở nước ngoài, vẫn luôn nhờ Phùng Thế Hoa và Tần Tịnh Thu chăm sóc con gái, trong chuyện này, bọn họ hẳn là biết rõ hơn.
Phùng Thế Vinh bước vào thang máy, đầu óc dần tỉnh táo lại, trái tim không khỏi bắt đầu đập loạn xạ.
Tổng giám đốc Multi-group là bạn trai của Nam Thư? Là con rể của Phùng Thế Vinh?!
Nếu chuyện này là sự thật, vậy tương lai của Cụ Phong Capital, chẳng phải đã có một người dẫn đường tuyệt vời sao?!
Phùng Thế Vinh có chút không kìm chế được, nhanh chóng chạy tới bãi đậu xe, sau đó lên xe.
Tuy nhiên, ngay khi ông ngồi xuống, quyển "Tuyệt thế người ở rể ngạo thương khung" đặt ở hàng ghế sau đột nhiên lọt vào tầm mắt. Biểu cảm của Phùng Thế Vinh lập tức cứng đờ, như thể nhận ra điều gì đó trong cõi u minh, ông ngẩng đầu nhìn chú Cung, trong đầu hiện lên vô số hình ảnh.
[Tuyệt thế người ở rể là cái gì?]
[Chính là một cậu thanh niên không tiền, không nhà, không xe, ở rể hào môn, nhưng trên thực tế cậu ta còn giàu có hơn cả hào môn này. Thưa ông chủ, ông nghĩ sao về tuyệt thế người ở rể?]
[Đó chẳng phải đều là chuyện bịa đặt sao?]
[Nếu là thật thì sao?]
Phùng Thế Vinh nhìn chằm chằm bì sách hồi lâu, sau đó ngẩng đầu kinh ngạc nhìn chú Cung.
Chú Cung cũng nhìn thấy biểu cảm của Phùng Thế Vinh qua kính chiếu hậu. Gương mặt già nua của chú thoáng ngập ngừng, rồi ánh mắt chú liếc sang một bên, học theo địa tiểu thư, giả ngu.
- Chú Cung, bạn trai của Nam Thư là Giang Cần, chuyện này chú đã biết từ trước, phải không?
Chú Cung há hốc miệng:
- Ông cũng biết rồi sao?
Phùng Thế Vinh trợn tròn mắt:
- Chuyện quan trọng như vậy sao chú không nói cho tôi biết?
Chú Cung do dự một chút rồi mở lời: