- Tôi nghĩ, nếu ông quan tâm đến đại tiểu thư thì sớm muộn gì cũng sẽ biết, không cần người khác nói. Thực ra, tôi cũng rất ngạc nhiên. Rõ ràng mọi người đều không cố ý giấu diếm, nhưng suốt thời gian qua ông chủ lại không hề hay biết.
Niềm vui sướng của Phùng Thế Vinh bỗng chốc giảm đi một nửa:
- Dạo này tôi vừa tiếp quản Phùng Thế, công việc bề bộn.
- Bốn năm trước, Phùng Thế do Nhị phu nhân quản lý. Có lần bà ấy đưa tiểu thư lên đại học, trên đường tình cờ gặp cô gia. Lúc ấy, tiểu thư không muốn cho bà ấy biết, nên tôi đã tăng tốc, lướt qua mặt cậu ấy!
Giọng nói của chú Cung đều đều vang lên trong xe:
- Nhưng ông đoán xem chuyện gì đã xảy ra? Khi tiểu thư xuống xe, Nhị phu nhân đột nhiên hỏi tôi, người ven đường kia có phải là Giang Cần hay không.
Phùng Thế Vinh mím môi, mi tâm hơi nhíu lại.
- Nhị phu nhân cũng bận rộn như ông, nhưng bà ấy lại biết cô gia là ai.
Chú Cung dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Còn cô gia, cậu ấy cũng là người từng mở một con đường máu trong thương trường khốc liệt, đánh đông dẹp bắc mới có được thành tựu như ngày hôm nay. Thế nhưng, mỗi lần đi công tác, cậu ấy đều dành thời gian đến thăm đại tiểu thư. Cậu ấy nói, ông hẳn là không bận rộn bằng cậu ấy.
Không gian bãi đỗ xe tối om, giọng nói già nua của chú Cung trầm ổn mà chậm rãi, cuối cùng im bặt.
Phùng Thế Vinh ngồi ở hàng ghế sau, trầm mặc hồi lâu.
Ông còn đang chờ đợi gặp mặt vị con rể từ trên trời rơi xuống này, mong mỏi cậu ta sẽ mang đến một tương lai tươi sáng cho Phùng Thế. Nhưng nghe ý tứ của chú Cung, dường như Giang Cần rất bất mãn với ông.
Lúc này, Phùng Thế Vinh nhíu mày hỏi:
- Họ gặp nhau như thế nào?
- Quen nhau từ hồi cao trung. Bốn năm trước, vào kỳ nghỉ hè, đại tiểu thư và cô gia trở thành bạn bè, thường xuyên đi chơi cùng nhau. Ông cũng biết, tiểu thư từ nhỏ đến lớn không có bạn bè, nên rất thích quấn lấy cô gia.
- Tôi đã dặn chú phải chăm sóc Nam Thư chu đáo, có chuyện gì phải báo cáo ngay cho tôi, tại sao chú không nói cho tôi biết?
Chú Cung im lặng một lát:
- Tôi đã nói rồi, tôi còn làm một cái biểu gửi cho ông, trên đó có cả ảnh chụp của cô gia. Đó là ảnh tôi xin hiệu trưởng trường cao trung của bọn họ. Lúc đó, cô gia vẫn để kiểu tóc dài che mắt, có điều chưa phải là tổng giám đốc Multi-group.
Nghe chú Cung nói vậy, Phùng Thế Vinh mơ hồ nhớ ra.
Nhưng ông không thể ngờ rằng, người bạn mà con gái ông kết giao lúc trước lại trở thành tổng giám đốc Multi-group hiện tại.
- Cậu ta là người như thế nào?
- Ông nói cô gia sao?
Chú Cung suy nghĩ một chút:
- Cậu ấy là một người rất thú vị, cũng tương đối khiêm tốn. Cậu ấy thường lén lấy vòi nước trường học rửa xe cho tôi. Nhìn qua không giống như một tổng giám đốc bá đạo, mà giống một diễn viên lồng tiếng hơn.
Nghe vậy, Phùng Thế Vinh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng lời của chú Cung vẫn chưa dừng lại.
- Thế nhưng, khi liên quan đến tiểu thư, cô gia lại hoàn toàn khác. Cậu ấy rất che chở đại tiểu thư. Trong nhóm chúng tôi, mọi người thường nói cậu ấy là 'lão bà nô'.
- Nhóm nào?
- Học giả CP.
- Chú là nhà khoa học à?
Phùng Thế Vinh cảm thấy thế giới này sắp trở nên điên rồ đến mức ông không thể nhận ra. Tổng giám đốc Multi-group mà mình dùng trăm phương ngàn kế muốn làm quen lại là con rể của mình, còn chú Cung - người lái xe cho ông mấy chục năm - lại là một nhà khoa học!
Chú Cung cũng không tiện giải thích, nên chỉ nói:
- Đó chỉ là tên nhóm, nhưng điều đó không quan trọng.
Phùng Thế Vinh ngẩng đầu:
- Chính vì tôi đã xem nhẹ Nam Thư, nên cậu ta mới ra tay tàn nhẫn với Meal-time đó sao?
- Giờ ăn gì? Cô gia đến Phùng Thế tập đoàn ăn chực, cái này cũng có vẻ giống như là chuyện cậu ấy sẽ làm...
Chú Cung và người chơi cùng Giang Ngạn Tổ không khác nhau là mấy, ngửi thấy mùi chó liền cảm thấy là cô gia tới.
Phùng Thế Vinh lắc đầu:
- Không phải là giờ ăn ấy, mà là nền tảng gọi món trực tuyến tôi đầu tư. Người làm nền tảng này là cháu trai của Đoàn Dĩnh, chính là Đoàn Văn Chiêu mà chú đã gặp lần trước.
- À, thế Meal-time này sao rồi?
- Vốn dĩ nó phát triển rất tốt, nhưng đột nhiên bị Giao hàng Multi-group tấn công. Hiện tại, dây chuyền tài chính bị đứt đoạn, tiền lương cũng không trả nổi.
Chú Cung mỉm cười:
- Không hổ là cô gia.
Ánh mắt Phùng Thế Vinh hơi sững sờ:
- Ý chú là sao?
Chú Cung ho khan một tiếng:
- Vừa rồi ông hỏi gì ấy nhỉ?
- Tôi muốn biết, nếu là người một nhà, tại sao Multi-group lại ra tay tàn nhẫn với doanh nghiệp mà Phùng Thế đầu tư như vậy.
- Là bởi vì ông không quan tâm đến đại tiểu thư, cậu ấy rất tức giận. Nhưng đây không phải nguyên nhân chính. Tôi nghĩ đây là cô gia thay đại tiểu thư trả đũa Đại phu nhân, trả đũa ông. Có lẽ sau này vẫn còn…
Thực ra có vài lời, chú Cung đã sớm muốn nói ra, chỉ là chưa từng có cơ hội thích hợp.
Là tài xế, về nguyên tắc, chú không nên tùy tiện phán xét chuyện gia đình chủ nhà. Nhưng lần này, chính Phùng Thế Vinh chủ động hỏi, nên có nhiều điều chú không thể giữ im lặng.
- Trả đũa đại phu nhân là sao? Đoàn Dĩnh đã làm gì? Hai người cãi nhau khi ăn cơm à?
- Đại phu nhân đối xử không tốt với tiểu thư.
- Đoàn Dĩnh quả thực nghiêm khắc với Nam Thư, yêu cầu cao về việc học, nhưng phụ huynh nào chẳng dạy dỗ con cái như vậy? Giang Cần vì thế mà trả thù cô ấy? Vậy chẳng khác nào học sinh tốt nghiệp trung học quay lại đánh giáo viên chủ nhiệm!
Sự cao minh của Đoàn Dĩnh nằm ở chỗ, ả ta làm việc không bao giờ để lộ sơ hở. Trước đây chú Cung từng nhiều lần mách chuyện, nhưng mỗi lần đều bị Đoàn Dĩnh dùng lý do "vì tốt cho Phùng Nam Thư" để che đậy.
Nào là lo chó hoang có bệnh nên nhanh chóng xử lý để đảm bảo sức khỏe và an toàn cho Phùng Nam Thư... Nào là cử thư ký thân tín đi theo bên cạnh, có thể nói là kiểm soát, nhưng cũng có thể nói là tận tâm tận lực... Còn việc không cho ăn vặt, nghe qua cũng là điều tốt. Đại tiểu thư bị bỏ rơi ở công viên cả ngày, lại có thể nói là do cô bé không nghe lời, chạy lung tung.
Tiếng Trung uyên thâm, Đoàn Dĩnh làm công tác giáo dục nhiều năm, lại học thêm tâm lý học, đối với việc này luôn có thể hạ bút thành văn. Vai mẹ kế vốn khó khăn, nhưng với ả ta lại như cá gặp nước.
"Làm mẹ kế không dễ dàng, em biết nghiêm khắc sẽ bị người ta nói ra nói vào, nhưng dù vậy, em cũng sẽ không bỏ mặc Nam Thư!"
Chú Cung cảm thấy, nếu ném người như ả ta vào phim cung đấu, chắc chắn sẽ sống đến tập cuối.
Sau đó, khi Phùng Thế Vinh và Đoàn Dĩnh có con, sống ở nước ngoài, chú Cung dần không còn hy vọng Phùng Thế Vinh sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho đại tiểu thư. Bởi vì có những chuyện, sau khi bị đại phu nhân đổi trắng thay đen, một khi Phùng Thế Vinh tin, chú Cung sẽ biến thành kẻ thích nói xấu, lắm lời. Cứ tiếp tục như vậy, không chừng chú đã sớm bị sa thải.