Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1349: CHƯƠNG 1348: CUỐI CÙNG VẪN LÀ NGƯỜI ĐÓ THẮNG? (2)

Phùng Thế Vinh vốn đang chờ đợi Giao hàng Superman đạt được thành tích để chứng minh năng lực quyết sách của mình, vậy mà lúc này lại nhận được tin tức này, vội vàng chạy đến công ty Giao hàng Superman.

- Chuyện gì vậy?

- Cuộc đại chiến giao hàng lần này, bề ngoài là tranh giành thị trường giao hàng, nhưng Multi-group lại có chuỗi cung ứng riêng. Bọn họ châm lửa ở thị trường tuyến một và tuyến hai, tự mình ăn hết tất cả các đơn đặt hàng vận chuyển hàng hóa, thông qua việc mua lại để mở rộng quy mô logistics, xây dựng mạng lưới logistics ở các thành phố hạ nguồn.

Lưu Nghĩa Hoa của Giao hàng Superman nói:

- Cổ đông lớn của Ele.me luôn lo lắng Multi-group sẽ tham gia vào ngành thương mại điện tử. Hiện tại, khi nhìn thấy Giang Cần mượn lực để phát triển hệ thống logistics tự xây dựng, bọn họ vội vàng yêu cầu dừng cuộc chiến đốt tiền.

Sau khi nghe xong, Phùng Thế Vinh suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu được chiến thuật "minh tu sạn đạo, ám độ trần thương" của Multi-group, trong lòng không khỏi bàng hoàng.

Nói cách khác, chính vì chuyện này, sau này Ele.me có lẽ còn chẳng dám đốt tiền nữa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, thị trường giao hàng sẽ không còn chỗ cho Ele.me nữa.

Nghĩ đến đây, Phùng Thế Vinh không khỏi nhớ đến hình ảnh Giang Cần xuất hiện ở đại hội Internet. Y vẫn không thể tin được, người bày mưu tính kế, đùa bỡn tất cả mọi người trong lòng bàn tay lại là bạn trai của con gái mình.

- Phùng tổng.

- Hả?

Lưu Nghĩa Hoa ngẩng đầu nhìn y:

- Bên ngoài đều đồn đại Giang tổng của Multi-group là con rể anh, lúc đó tại sao chúng ta không hợp tác với bọn họ?

Phùng Thế Vinh lấy lại tinh thần:

- Đây là chuyện gia đình.

- Hiểu rồi.

Phùng Thế Vinh không thể nói với Lưu Nghĩa Hoa rằng, việc không gia nhập Multi-group không phải là do không muốn, mà là do y quan tâm đến con gái không đủ, không phải là một người cha tốt, nên thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt cậu con rể tương lai.

Nửa tiếng sau, Phùng Thế Vinh rời khỏi trụ sở chính của Giao hàng Superman, trở về trang viên Xà Sơn.

Dạo này Đoàn Dĩnh đang rất hăng hái, trong nhà, bàn mạt chược của mấy phu nhân lại được dựng lên, tiếng mạt chược vang lên liên hồi.

Dù sao, sau cuộc đại chiến đốt tiền, Ele.me đã chiếm được một phần thị phần từ Baidu, hiện tại đang dẫn đầu trong ngành.

Ả và cháu trai đều có một ít cổ phần của Ele.me, số tiền tiết kiệm bị thiêu hủy trước đó coi như đã kiếm lại được một phần nhỏ.

Quan trọng nhất là, cậu bạn trai ngông cuồng của Phùng Nam Thư còn đặc biệt ra mặt làm chỗ dựa cho cô ấy, phá hủy Meal-time cho cô ấy hả giận, kiêu ngạo không chịu được.

Trong mắt ả, bây giờ Giang Cần có lẽ giống như cháu trai một tháng trước, đang đau đầu nhức óc, vẻ mặt chắc chắn rất khó coi.

Đoàn Dĩnh là vợ hiền nội trợ, không có cách nào thu thập tin tức, chỉ có thể nhìn thấy thị trường giao hàng, nhưng không thể nhìn thấy toàn cục.

Nhưng có một điều ả đoán đúng, vẻ mặt của Giang Cần lúc này quả thực rất khó coi.

- Ông chủ, Ele.me đang dần rút lui.

"?"

Sáng chủ nhật, Diệp Tử Khanh gọi điện thoại đến, báo cáo động thái mới nhất của Ele.me.

Một số phiếu giảm giá lớn của bọn họ đã bị hủy bỏ, không phát hành nữa, chỉ còn lại một số phiếu giảm giá nhỏ để duy trì sức nóng của sự kiện này, nhiệt độ của thị trường dường như cũng đang hạ xuống.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chuỗi cung ứng Multi-group chắc hẳn đã bị lộ.

Giang Cần cho rằng có đấu trường giao hàng thu hút sự chú ý, hành động của Hằng Thông ít nhất có thể che giấu được một tháng, không ngờ chỉ che giấu được nửa tháng.

Giang Cần hơi thất vọng:

- Mẹ kiếp, ba kho logistics của tôi còn chưa xây xong đâu!

- Tiếp theo nên làm gì đây?

- Tuy Mã tổng là nhà đầu tư của Trương Hú Hào, nhưng dù sao cũng không phải là một công ty, suy nghĩ không thể nào giống nhau hoàn toàn được. Trương Hú Hào rất ngông cuồng, chắc chắn sẽ không cam lòng. Hiện tại, anh ta chịu đình chiến là do đang chiếm ưu thế, vậy thì chúng ta ép anh ta nhảy tường.

Chiến tranh một khi đã bị khơi mào, muốn dừng lại là có thể dừng lại ngay sao? Ngươi không muốn động thủ, vậy thì đừng trách ta đơn phương đánh ngươi.

Ele.me các bạn không dám đốt tiền, nhưng Multi-group chúng ta lại không gì kiêng kị cả.

Tuy nhiên, Giang Cần cảm thấy chỉ đốt tiền bằng cách giảm giá sốc thì hiệu quả mang lại sẽ rất có hạn.

Người dùng luôn ngã theo chiều gió, hôm nay bạn giảm giá, họ sẽ tìm đến bạn, ngày mai đối thủ cạnh tranh giảm giá, họ lại sẽ quay lưng với bạn.

Cho nên, Giang Cần quyết định chuẩn bị kỹ càng hơn một chút.

Các trạm nhận được mệnh lệnh, lập tức bắt đầu hành động. Lúc này, Giang Cần nhận được tin nhắn WeChat của Tưởng Điềm.

"Giang Cần, tối nay lớp mình họp mặt, cậu có rảnh không?"

"Okay."

Càng gần đến ngày tốt nghiệp, những buổi tụ họp ở trường học càng nhiều. Có những sinh viên đã đi thực tập, nhân dịp bảo vệ luận văn tốt nghiệp, cũng trở về trường gặp gỡ bạn bè.

Chỉ trong vòng một tuần nhưng lớp Tài chính 3 đã tụ tập hai lần.

Một lần là sau khi bảo vệ luận văn, một lần là do lão Lữ tổ chức, đây là lần thứ ba.

Thực ra, lí do tụ tập chỉ là phụ, nguyên nhân chính là bởi vì mọi người đều cảm thấy nuối tiếc khi sắp phải chia tay.

Bốn năm đại học, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, đây vẫn là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân.

Có người tìm được tình yêu đầu đời ở đây, có người ấp ủ những ước mơ, hoài bão. Một chương sách về tuổi trẻ sắp khép lại, chắc hẳn ai cũng sẽ cảm thấy bồi hồi, tiếc nuối.

Giang Cần mở danh bạ, gọi cho tiểu phú bà, hỏi cô có muốn đi họp lớp cùng không.

Trùng hợp là, hôm nay lớp 4 cũng tổ chức họp lớp, điều này khiến Phùng Nam Thư hơi phân vân.

- Đi họp lớp bên cậu đi, dù sao thì thời gian có thể tụ tập cùng nhau cũng không còn nhiều nữa, cả đời này cậu đâu thể chỉ sống vì hai chữ "bạn tốt" được.

Cao Văn Tuệ ngồi bên cạnh nghe thấy vậy, không nhịn được lên tiếng:

- Cậu ấy đâu phải sống vì hai chữ "bạn tốt", mà là sống vì ba chữ "lão công nô" thì có!

Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ, che điện thoại lại, nói:

- Mình chơi một lát rồi sẽ qua tìm cậu.

- Bạn tốt người ta tốt nghiệp xong là đường ai nấy đi, chỉ có cậu là cứ bám dính lấy Giang Cần.

Buổi tối, gió hè man mác thổi, xung quanh quán ăn chật kín người, bàn ghế được kê ra tận lề đường.

Ánh đèn chiếu sáng tạm thời được dựng lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, chiếu sáng cả một khoảng sân, nhưng đồng thời cũng thu hút rất nhiều côn trùng bay đến.

Dưới ánh đèn là những gương mặt rạng rỡ, tiếng nói cười rôm rả của các sinh viên, trên mặt đất la liệt vỏ chai bia, rượu.

Lúc này, Giang Cần ngẩng đầu nhìn về phía đông, nơi đó cũng có một đôi mắt long lanh đang nhìn về phía hắn.

Bàn tiệc của lớp 3 và lớp 4, lại ở cạnh nhau...

- Ca ca, uống nhiều rượu đi!

"?"

Không lâu sau, các bạn lớp 3 đã đến đông đủ, món ăn cũng lần lượt được dọn lên.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, không khỏi nhớ lại những kỷ niệm xưa. Giang Cần ngồi bên cạnh lắng nghe, từ năm nhất cho đến năm tư, hắn nhận ra mình đã bỏ lỡ rất nhiều hoạt động thú vị.

Nào là vũ hội hóa trang, cuộc thi hát của trường, hội chợ du lịch…

Rõ ràng đóng học phí không ít, vậy mà cuộc sống đại học của hắn lại trôi qua nhạt nhẽo như vậy.

Học viện Tài chính thậm chí còn tổ chức cả vũ hội xem mắt mà hắn cũng không hề hay biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!