Buổi họp mặt diễn một lúc lâu, có vài nam sinh cao ráo, đẹp trai, sau khi uống hơi men vào, liền cởi áo khoe cơ bắp, khiến các bạn nữ đỏ mặt tía tai, bàn tán xôn xao.
Cũng có những cặp đôi sau khi tốt nghiệp phải chia xa vì công việc, lúc này nhìn nhau, trong mắt ngập tràn nỗi băn khoăn về tương lai.
Năm mươi phần trăm sinh viên trong lớp thi đỗ cao học, phần lớn đều chọn học ở các trường ở kinh đô, Thượng Hải. Ba mươi phần trăm còn lại đã ký hợp đồng lao động, tốt nghiệp xong là vào làm việc chính thức.
Ngoài ra, còn có một số người không thi cao học hoặc thi trượt, cũng không đi làm, số lượng cũng không phải là ít.
Ví dụ như Tào thiếu gia, Tống Tình Tình, Giản Thuần.
Nhà Tào thiếu gia giàu có, gia đình Giản Thuần có vẻ cũng rất khá giả, còn Tống Tình Tình tuy gia cảnh bình thường nhưng có "công thức gia truyền", Giang Cần không lo cô ấy sẽ chết đói, chỉ riêng công thức làm sủi cảo kia thôi cũng đủ nuôi cô ấy cả đời rồi.
Ngoài ra, còn có những người ôn thi công chức, đi du học…
Sau khi tốt nghiệp, mọi người sẽ mỗi người một ngả, đến những thành phố khác nhau, thậm chí là những quốc gia khác nhau.
- Bốn năm, trôi qua nhanh thật đấy…
- Đúng vậy, bây giờ nhắm mắt lại, tớ vẫn còn nhớ rõ như in những ngày tháng huấn luyện quân sự năm nhất.
- Cơ hội để gặp lại nhau, có lẽ chỉ còn lúc mọi người kết hôn, hoặc…có thể sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
- Chúng ta có thể tụ tập mỗi năm một lần, giống như hồi cấp 3 ấy, cứ đến mùa đông và mùa hè là lại gặp nhau.
- Đó là bởi vì sau khi tốt nghiệp cấp 3, chúng ta là sinh viên đại học, vẫn còn nghỉ đông, nghỉ hè. Còn sau khi tốt nghiệp đại học, mọi người đều phải đi làm, người thì rảnh, người thì bận, muốn gom góp đủ mặt nhau đã khó lắm rồi.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tình cảm bạn bè rất khó duy trì, thứ duy nhất có thể níu giữ có lẽ là tình bạn thân thiết giữa những người bạn cùng phòng với nhau.
Vì vậy, đừng thấy bây giờ mọi người còn có thể gặp nhau sớm tối, biết đâu đây lại là lần cuối cùng trong đời được cùng nhau xuất hiện.
Trong men say, thêm vào đó là không khí có chút bi thương, vài cô gái không kìm được nước mắt.
Tào thiếu gia vốn là người vô tư vô lo, lúc này cũng không nhịn được uống thêm vài chén, len lén lau nước mắt.
- Tào ca, cậu cũng buồn sao?
- Tôi thi trượt cao học, chắc là phải về nhà nối nghiệp thôi, sau này không được hưởng ưu đãi giảm giá vé xem phim dành cho sinh viên nữa.
Trương Quảng Phát khó tin mà nhìn y:
- Sao nửa câu đầu nghe ngầu thế, nửa câu sau lại thảm hại vậy?
Tào Quảng Vũ trợn mắt:
- Liên quan gì đến cậu? À mà, sau khi tốt nghiệp cậu định làm gì?
- Tôi vào chuỗi cung ứng Multi-group, làm quản lý.
- Lão Giang đồng ý rồi à?
Trương Quảng Phát gật đầu:
- Cậu có biết tại sao sau năm ba đại học, tôi đột nhiên nịnh nọt Giang tổng không?
Tào Quảng Vũ nheo mắt:
- Ôm đùi chứ gì?
- Sắp tốt nghiệp rồi, nói thật với cậu, ôm đùi cũng là một trong những nguyên nhân, nhưng quan trọng hơn là bởi vì lô trái cây đầu tiên mà chuỗi cung ứng Multi-group xử lý có một phần là của nhà tôi.
Tào Quảng Vũ nghe xong liền ngẩn người.
Trương Quảng Phát uống một ngụm rượu:
- Các công ty cung ứng liên tục ép giá, chi phí vận chuyển trái cây tươi lại cao, nếu không có Multi-group, số trái cây đó coi như thối rữa hết trên cây. Cậu còn nhớ đơn vị thực tập mà mấy tháng trước tôi làm không? Thật ra đó chính là công ty kết nối chuỗi cung ứng Multi-group.
- Mẹ kiếp, lão Giang chưa bao giờ nhắc đến chuyện này với tôi, thì ra nhà cậu là trồng trái cây à?
Trương Quảng Phát đưa cho y một chén rượu:
- Tôi cũng là lúc nghỉ hè về nhà mới biết chuyện này. Giang tổng không hề nhắc với ai cả, có lần tôi hỏi cậu ấy, cậu ấy còn giả vờ như không biết, cho nên… cậu nói xem, tôi có nên nịnh nọt cậu ấy một chút không?
Tào Quảng Vũ nâng chén rượu lên:
- Lão Giang đúng là không tệ thật, nào, cụng ly.
Trong lúc mọi người đang ăn uống linh đình, không biết bàn bên lớp 4 nói gì mà có người bật khóc nức nở.
Ở bên nhau thời gian dài như vậy, ai cũng có tình cảm với nhau, cho dù trước đây có xích mích gì thì lúc này, chỉ cần cụng ly một cái là mọi hận thù đều tan biến hết, huống hồ là những người vốn dĩ đã rất thân thiết.
Nhưng ai cũng hiểu, cuộc sống là những chặng đường nối tiếp nhau, từ chặng đường này đến chặng đường khác, sẽ có những người phải dừng lại, trở thành khách qua đường trong cuộc đời của nhau.
Tiểu phú bà cũng bị ảnh hưởng bởi bầu không khí u buồn, đôi mắt xinh đẹp bắt đầu đỏ hoe.
Chia tay đối với cô là điều khó khăn nhất, bởi vì cô chưa từng có bạn bè, cho nên càng trân trọng cơ hội được gặp gỡ, quen biết những người bạn này.
- Nam Thư, cậu đừng buồn, cậu và Giang Cần sẽ không phải xa nhau mà.
- Đúng vậy, cậu không biết là có bao nhiêu cặp đôi sắp tốt nghiệp ghen tỵ với hai người đâu. Tuy nhiên, ghen tỵ thì ghen tỵ, bản lĩnh của Giang Cần không phải ai cũng học theo được.
Phùng Nam Thư nhìn Phạm Thục Linh, mím môi nói:
- Tớ cũng không nỡ xa các cậu.
Phạm Thục Linh nheo mắt:
- Vậy thì cậu rời xa Giang Cần đi, theo tớ đến kinh đô học cao học đi!
- Như vậy thì không được. - Phùng Nam Thư xụ mặt.
- Vừa nãy cậu còn nói là không nỡ xa tớ mà.
- Nhưng tớ là nhà Giang Cần.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phùng Nam Thư, Phạm Thục Linh lại nói:
- Vậy thì đợi sau khi tớ học xong cao học, cậu mở đường cho tớ, cho tớ vào Multi-group nhà cậu làm việc nhé.
Phùng Nam Thư cảm thấy ý kiến này không tồi:
- Vậy lát nữa tớ đi năn nỉ Giang Cần.
- Cậu đúng là chẳng có tiền đồ gì cả, nhỡ đâu cậu ấy không đồng ý thì sao?
- Thì tớ sẽ năn nỉ đến khi nào cậu ấy đồng ý thì thôi.
Thời gian trôi qua thật nhanh, màn đêm dần buông xuống, trên bầu trời cao treo một mảnh trăng non khuyết, xung quanh là những vì sao lấp lánh.
Phùng Nam Thư rời khỏi bàn tiệc của lớp 4, chạy đến chỗ Giang Cần.
Lúc này, Giang Cần đang nghe mọi người trò chuyện, bỗng nhiên nghe thấy bốn chữ "ca ca uống rượu", vì vậy liền nâng chén rượu lên.
Sau khi Giang Cần uống cạn chén rượu, đặt xuống bàn, tiểu phú bà lập tức ôm bình rượu, rót đầy cho hắn, rượu dâng đầy tới miệng chén, nhưng không hề bị tràn ra ngoài, kỹ thuật điêu luyện khiến Giang Cần không khỏi ngạc nhiên.
Phùng Nam Thư liếc nhìn hắn, vẻ mặt có chút kỳ lạ.
Chưa say…
Say là không thể nào say được, tửu lượng của Giang Cần rất tốt, khi có người mời rượu, thường thì hắn sẽ nói mọi người cứ tự nhiên, còn hắn thì uống bao nhiêu cũng được.
Tuy nhiên đầu cũng hơi choáng, trên đường về, Phùng Nam Thư bị Giang Cần kéo vào khu rừng nhỏ, hôn một hồi lâu, còn tiện tay bắt nạt hai quả đào tiên căng tròn.
Quần áo mùa hè khá mỏng, tiểu phú bà lại mặc quần đùi ngắn, ngồi trên đùi Giang Cần, mọi cảm nhận đều trở nên rõ ràng hơn.
Giang Cần giữ chặt eo cô, không cho cô nói chuyện, hôn đến khi cả hai đều choáng váng.
- Lần này hôn… hơi quá đáng…
- Bởi vì say.
Phùng Nam Thư nhìn hắn:
- Không phải, cậu say không giống như vậy.
Giang Cần nhìn cô, thầm nghĩ cậu hiểu nhiều chuyện thật đấy.