Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1351: CHƯƠNG 1350: NHÂN LÚC CHÁY NHÀ ĐI HÔI CỦA

Thời gian cuối học kỳ, có người thổ lộ, có người chia tay, có người đi xa trước hạn.

Phạm Thục Linh nhận được tin nhắn của giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh, bị gọi đi kinh đô trước, lý do là nhân lực không đủ, bảo cô đi hỗ trợ làm việc.

Thái Phương quyết định về nhà, phụ đạo cho em gái sắp thi đại học, Dương Mẫn đi Thượng Hải gần nhà hơn một chút, vừa chuẩn bị thi công chức, vừa chạy đến các công ty phỏng vấn.

Trước khi đi, 503 lại tụ tập một lần nữa.

Tiểu phú bà khóc rất lâu, Giang Cần cũng dỗ dành rất lâu.

Về phần 302, Nhâm Tự Cường dự định cùng Vương Lâm Lâm đi du lịch tốt nghiệp một lần, Siêu tử thì làm ổ ở ký túc xá mỗi ngày xem tiểu thuyết mạng lậu mua được trên Taobao, mất ăn mất ngủ.

Tào thiếu gia bởi vì Đinh Tuyết ở Lâm Xuyên, tạm thời không dời được ổ, vì vậy nằm thẳng trong ký túc xá, cả ngày ở trong trò chơi làm tay súng bắn tỉa lén lút, sau đó bị oanh oanh liệt liệt đánh chết, một ngày ba bữa toàn bộ đều dựa vào thức ăn ship tận phòng.

- Lão Tào, Siêu tử, tôi đề nghị các cậu trong khoảng thời gian này không nên đặt đồ ăn ở Ele.me.

- Tại sao?

Giang Cần vừa giơ tạ tay của Nhâm Tự Cường để lại vừa mở miệng:

- Đồ ăn của bọn họ không sạch sẽ, tôi sợ cậu có bóng ma tâm lý.

Tào Quảng Vũ nghe xong nghiêng miệng:

- Cậu đây thuộc về cạnh tranh không chính đáng ha, dĩ nhiên bôi nhọ bạn cùng ngành.

- Không nghe người xưa nói, chịu thiệt ở trước mắt.

- Thật ra tôi muốn dùng Giao hàng Multi-group, nhưng cậu không cho chúng tôi dùng phiếu ưu đãi a.

Giang Cần lách cách một tiếng, đặt tạ tay xuống đất:

- Tôi kiếm chút tiền đâu có dễ? Cậu là bạn cùng phòng của tôi, còn nhổ lông dê!

Tào Quảng Vũ mở trang ẩm thực của Ele.me:

- Tôi đã quyết định, trước khi chính thức tốt nghiệp, tôi còn phải sống dựa vào Ele.me, ai cũng đừng nghĩ ngăn cản ta.

- Đừng gọi nữa, đến căn tin ăn đi, tuy rằng hơi dở một tí nhưng tốt nghiệp rồi muốn ăn cũng chẳng được nữa đâu.

- Vậy... vậy thì đến nhà ăn vậy.

Tào Quảng Vũ xoay người leo xuống giường, lay Siêu Tử đang ngủ nướng dậy.

Tối qua Chu Siêu thức trắng đêm đọc tiểu thuyết, giờ vẫn chưa tỉnh ngủ, bị Tào thiếu gia lôi dậy, y ngơ ngác mất một lúc lâu mới hoàn hồn, cả người như đang mơ ngủ.

- Đi ăn cơm ở nhà ăn.

- Tôi đặt đồ ăn là được...

- Lão Giang không cho gọi đồ ăn bên ngoài!

Ba người thu dọn đồ đạc, sau khi ăn mặc chỉnh tề liền rời khỏi ký túc xá. Trên tay Giang Cần xách theo một chiếc túi du lịch cỡ lớn.

Tào thiếu gia liếc mắt nhìn:

- Cái này để làm gì?

- Tiểu phú bà muốn giặt quần áo giúp tôi.

"?"

- Tôi cũng không biết nữa, cô ấy tự nhiên nói muốn giặt quần áo giúp tôi, bảo tôi tìm ít quần áo cũ đưa cho cô ấy.

Giang Cần lắc lắc chiếc túi, nhớ lại tối qua Phùng Nam Thư gọi điện thoại cho mình, nói muốn giặt quần áo giúp mình. Cô gái nhỏ này bề ngoài ngoan ngoãn nhưng thực ra trong lòng lại có rất nhiều tâm tư.

Tào Quảng Vũ nghe vậy liền nhìn hắn:

- À, ra vậy, tối qua trên diễn đàn có một bài đăng rất hot, nói là yêu đương thời đại học nhất định phải làm những việc nhỏ nhặt này, nếu không thì không tính là yêu đương, mà trong đó có một việc là giặt quần áo cho người mình thích.

- Mẹ kiếp, tôi coi cô ấy là bạn, vậy mà... vậy mà cô ấy lại thèm muốn cơ thể của tôi?! - Giang Cần lộ ra vẻ mặt kinh hãi.

"..."

- Lão Giang, diễn xuất của cậu giả trân quá đấy.

Sau khi ăn cơm ở căn tin xong, Tào Quảng Vũ và Chu Siêu muốn đến siêu thị trong trường mua đồ, còn Giang Cần thì chạy ù đến ký túc xá nữ.

Phùng Nam Thư và Cao Văn Tuệ đang đợi hắn ở dưới lầu, tiện thể trêu chọc chú mèo hoang hay đi lang thang trong trường, cho nó ăn một đoạn xúc xích hun khói.

Tiểu phú bà cứ một mực hỏi nó có ca ca hay không, ca ca có cưng chiều nó hay không.

- Hình như nó là mèo đực. - Cao Văn Tuệ lên tiếng nhắc nhở.

"?"

Tiểu phú bà ngớ người, sau đó chuyển sang hỏi nó có tỷ tỷ hay không, tỷ tỷ có hay dính nó hay không.

Lúc này, Giang Cần xách túi đi tới ký túc xá nữ, thấy tiểu phú bà chạy lại, nhận lấy quần áo.

Giang Cần nhìn cô:

- Sao tự dưng lại muốn giặt quần áo giúp mình vậy?

Phùng Nam Thư lắc đầu:

- Mình đọc được một bài viết, nói là bạn tốt thời đại học nhất định phải làm những việc nhỏ nhặt cho nhau, bảo bạn tốt nhất định phải giặt quần áo cho bạn tốt một lần, mà mình chưa từng giặt bao giờ.

- Rõ ràng là yêu đương thời đại học nhất định phải làm những việc nhỏ nhặt kia mà! - Cao Văn Tuệ ở phía sau phản bác.

- Là kết giao bạn tốt!

- Là yêu đương!

- Văn Tuệ, điện thoại của cậu bị hỏng rồi.

Phùng Nam Thư nhanh chóng đưa ra kết luận, sau đó lôi cô bạn lên lầu, sợ cô lại nói ra những lời khiến mình thích thú.

Ba phút sau, Giang Cần nhận được ảnh Phùng Nam Thư giặt quần áo cho mình ở ký túc xá.

Trong ảnh, dưới ánh nắng rực rỡ, tiểu phú bà cột tóc đuôi ngựa, đang cẩn thận vò quần áo trong chậu, hàng mi dài được ánh nắng ban mai nhuộm màu, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như được bao phủ bởi một lớp hào quang.

Không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp của cô, chỉ cảm thấy khung cảnh này đẹp đến nao lòng.

Giang Cần đứng dưới gốc cây ngô đồng trong ký túc xá nữ, mở ảnh ra xem đi xem lại rất lâu.

Đại tiểu thư cao lãnh, xinh đẹp, nữ thần trong lòng biết bao chàng trai, giờ đây lại đang giặt quần áo cho mình...

- Dạo này đừng có đặt đồ ăn trên Ele.me nữa.

- Tại sao?

Gần đây, Giang Cần nói với rất nhiều người quen biết là tạm thời đừng nên đặt đồ ăn ở Ele.me, quả nhiên không lâu sau, tin tức về Ele.me liên tục xuất hiện như nấm mọc sau mưa.

[Thương gia của Ele.me thực ra là xưởng nhỏ không có giấy phép, tình trạng vệ sinh làm người ta nghi ngờ]

[Khu dân cư ẩn chứa 'ổ đồ ăn bẩn', rốt cuộc bạn đã gọi đồ ăn từ đâu về?]

[Nhân viên giao hàng Ele.me tiết lộ: Bản thân tuyệt đối không bao giờ ăn đồ ăn online, đồng thời phơi bày nguy cơ mất an toàn thực phẩm]

[Ảnh HD bếp sau của thương gia, thấy rõ ‘điểm trí mạng của ngành giao đồ ăn’]

[Hình ảnh cửa hàng trên Ele.me là giả mạo, nhà hàng có thể tự ý tải ảnh lên!]

Tối hôm đó, Tào Quảng Vũ vừa chơi game xong, định lấy điện thoại gọi đồ ăn thì nhìn thấy những bức ảnh được đăng tải trên bài báo, nhất thời hét lên kinh hãi.

Nào là nguyên liệu nấu ăn để cạnh thùng rác, ruồi nhặng bu đầy bàn bếp, dầu mỡ bám đầy mọi ngóc ngách...

- Mẹ nó, đồ ăn trên Ele.me bẩn đến vậy sao?!

Giang Cần nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của y, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc:

- Mấy hôm nay, tôi bấm ngón tay tính toán cho Ele.me một quẻ, biết chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra, không ngờ lại liệu sự như thần.

Tào Quảng Vũ liếc hắn: "?"

Cuộc chiến đốt tiền trong lĩnh vực giao đồ ăn vừa mới kết thúc chưa đầy một tuần, Ele.me vẫn đang đau đầu nghĩ cách nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường mà không cần phải đốt tiền.

Ai ngờ đâu lại xảy ra chuyện động trời như vậy, khiến cả công ty náo loạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!