- Phùng tổng, tiền lương sắp không thể chi trả nổi nữa rồi, chúng ta rất cần một khoản tiền mặt.
- Tôi cũng lực bất tòng tâm.
- Tại sao?
- Tôi bị cắt quyền hành rồi.
"?"
Khi Ele.me bị dồn vào chân tường, các khoản đầu tư của Cụ Phong Capital vào lĩnh vực Internet cũng bị đình chỉ hoàn toàn. Hội đồng quản trị đã tổ chức một cuộc họp bất thường, yêu cầu Phùng Thế Vinh tập trung vào mảng bất động sản, còn Cụ Phong Capital được giao cho Thái Minh quản lý tạm thời.
Nói cách khác, Phùng Thị đã bị phân chia quyền lực.
Giờ đây, Phùng Thế Vinh chỉ có thể múa rìu qua mắt thợ trong mảng bất động sản thương mại, còn Cụ Phong Capital đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của y.
Các cổ đông cũng chẳng còn cách nào khác, không kiếm ra tiền thì thôi đi, cứ liên tục ném tiền qua cửa sổ như vậy thì ai chịu cho nổi?
Phùng Thế Vinh không còn lời nào để nói, chỉ đành im lặng chấp nhận.
Y chưa từng trải qua cuộc chiến mua nhóm, chưa từng chứng kiến sự trỗi dậy của Multi-group, cũng chưa từng nghe nói đến việc Giang Cần đã từng đánh bại vô số trang web mua nhóm, khiến họ phải ngậm ngùi rút lui khỏi thị trường để hắn độc chiếm.
Khi Alibaba và Tencent đặt cược vào Ele.me, y thực sự rất tự tin. Nhưng y đã đánh giá thấp Multi-group, và khả năng kinh doanh của chàng trai trẻ kia thực sự vượt xa sức tưởng tượng của y.
…
Hương vị mùa hè dần nồng đậm, nội bộ Phùng thị bắt đầu điều chỉnh, Thái Minh chính thức trở thành giám đốc của Cụ Phong.
Hai người giao tiếp công việc coi như hài hòa, nhưng từ góc độ của Thái Minh, lại cảm nhận được một tầng cảm giác mây đen bao phủ trên người Phùng Thế Vinh.
- Thái tổng, Cụ Phong Capital, sau này giao cho anh.
- Phùng tổng không thể nói như vậy, tôi chỉ tạm thời thay mặt, nói trắng ra là một quản gia được cổ đông tạm thời an bài, tôi không cầu có công, chỉ cầu không có lỗi.
Phùng Thế Vinh nghe được chín chữ cuối cùng thì thở dài:
- Chuyện Giao hàng Superman, đúng là quyết định sai lầm của tôi.
Thái Minh lắc đầu:
- Là Multi-group quá mạnh, cả Alibaba và Tencent đều bó tay, ngài cũng không cần quá mức tự trách.
- Tôi chưa bao giờ viện cớ cho thất bại của tôi, đó là hành vi của kẻ yếu.
- Vâng…
Thái Minh gật đầu, thầm nghĩ vừa trở về thất bại ba lần, hai lần đầu tư thất bại, một lần quyết sách sai lầm, lấy cớ hình như là không đủ dùng.
Lúc này, Phùng Thế Vinh ngồi trên ghế ông chủ, bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, rất có loại cảm giác anh hùng bất đắc chí.
Thành phố trước mắt đối với y rất quen thuộc, nhưng lại rất xa lạ.
Y lớn lên ở thành phố này, đó là cảm giác quen thuộc.
Nhưng sau đó, vì chuyện đầu tư ở nước ngoài, y ở nước ngoài rất nhiều năm, mà những năm này lại là mấy năm kinh tế trong nước phát triển nhanh nhất, đây là cảm giác xa lạ.
Giao hàng Superman là hòa thượng ngoại lai niệm kinh không được, mà y sao lại không có loại cảm giác này.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Đoàn Dĩnh cất bước đi vào, đặt một thùng giữ ấm lên bàn.
- Ông xã, em nấu canh cho anh.
- Cứ để đó trước đã.
Đoàn Dĩnh gật đầu, lui sang một bên, cùng Phùng Thế Vinh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vẻ mặt của ả rất bình tĩnh, không có quá nhiều gợn sóng, nhưng trên thực tế nội tâm đã mất mát vô cùng.
Ele.me là cái cây ả gửi gắm kỳ vọng, nháy mắt đã bị Multi-group đánh bại, thậm chí không có sức đánh trả, chút cổ phần của ả và Đoàn Văn Chiêu thu hẹp rất nhiều, không kiếm được gì, còn mất đi cả tiền riêng của mình.
Nhưng điều khiến ả không chấp nhận được chính là, Cụ Phong Capital không còn chịu sự quản lý của chồng nữa.
Suy nghĩ một chút về thời điểm đầu năm, ả cường thế trở về, vào ở trang viên Xà Sơn, thay Phùng Thế Vinh tuyên cáo trở về, khiến Tần Tịnh Thu chỉ có thể tự chặt cánh tay, phân tách bất động sản Tần thị, phong quang biết bao.
Nhưng không đến nửa năm, liên tục đầu tư thất bại khiến Phùng Thế Vinh mất đi quyền khống chế Cụ Phong Capital, tương đương với nửa tập đoàn Phùng thị cũng không còn.
Vậy ả tổ chức tụ họp các vị phu nhân, lôi kéo những người đó làm gì?
Ả là muốn tham dự công việc kinh doanh của Phùng thị, thậm chí cảm thấy mình nhất định sẽ không làm kém hơn Tần Tịnh Thu, lại không nghĩ tới sự tình sẽ phát triển đến một bước này.
Lúc này, Thái Minh từ chỗ ngồi đứng dậy, cất bước định rời đi:
- Phùng tổng, Phùng phu nhân đến rồi, vậy tôi sẽ rời đi trước.
- Chờ chút đã.
- Có chuyện gì vậy Phùng tổng, còn có chuyện gì khác sao?
Phùng Thế Vinh chỉ chỉ một công trường cách đó không xa:
- Nơi đó là dự án xây dựng gì?
Thái Minh đi tới trước cửa sổ sát đất nhìn thoáng qua:
- Là khu công nghiệp Multi-group.
"..."
Phùng Thế Vinh từ cửa sổ sát đất của tòa nhà tổng bộ nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy một công trường xây dựng xa xa, tòa nhà chính và khuôn viên đã dựng lên, quy mô rất lớn, nhịn không được tò mò một chút.
Kết quả Thái Minh đưa ra đáp án, lại khiến y trong nháy mắt sửng sốt một chút.
Mà Đoàn Dĩnh cũng lại gần, nhìn công trường xây dựng kia, tay cũng không nhịn được siết chặt.
Thái Minh chỉ chỉ:
- Tòa nhà giữa kia chính là tòa nhà tổng bộ của Multi-group, gần như cuối năm là có thể hoàn thành.
- Quy mô lớn như vậy?
- Hiện tại nhân viên của Multi-group đã vượt quá năm mươi nghìn người. Mảng tin tức, mạng xã hội, mua nhóm, giao hàng, chuỗi cung ứng, đầu tư, Nghiên cứu và Phát triển Dữ liệu lớn, tất cả đều là những bộ phận lớn, cần rất nhiều nhân lực, quy mô lớn một chút cũng không có gì lạ.
Nghe Thái Minh nói, Phùng Thế Vinh không có quá nhiều phản ứng, nhưng Đoàn Dĩnh lại há hốc miệng, vô thức lùi về phía sau một bước.
Tài sản của doanh nghiệp Internet và bất động sản không giống nhau, đôi khi nhìn bằng mắt thường không thể thấy được, nhưng một khi bị người khác vạch trần, cảm giác đồ sộ của nó hiện ra vô cùng rõ ràng.
Đoàn Dĩnh chưa từng tiếp xúc với kinh doanh, vẫn luôn cho rằng làm trang web và làm bất động sản vốn dĩ không cùng đẳng cấp. Cho đến khi tận mắt chứng kiến quy mô công trường xây dựng đối diện, ả mới biết mình đã sai lầm đến mức nào.
Nhưng trọng điểm chú ý của Phùng Thế Vinh lại không phải ở đây.
- Tại sao bên nhận thầu lại là tập đoàn Vạn Chúng?
Y đưa tay chỉ về phía tòa nhà cao tầng đã hoàn thành phần thô, sáu chữ "Tập đoàn Vạn Chúng thi công" được gắn trên đó vô cùng bắt mắt.
Thái Minh nhìn y:
- Anh không biết sao? Giang tổng của Multi-group là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Vạn Chúng.
"?"
Phùng Thế Vinh sững sờ:
- Không đúng, lúc trước tôi xem qua tư liệu, 30% cổ phần của tập đoàn Vạn Chúng do một quỹ đầu tư tên là Kim Ti Nam nắm giữ.
Thái Minh mỉm cười:
- Đó chỉ là cách che mắt thiên hạ thôi. Trên thực tế, quỹ Kim Ti Nam cũng là của Giang tổng, cậu ta chỉ dùng hình thức này để kiểm soát cổ phần. Haidilao, Burger King, nướng cá Tiêu Thanh Hoa, tất cả những thương hiệu nổi tiếng kia đều bị cậu ta dùng cách này để nắm giữ cổ phần.
- Kim Ti Nam...
- Anh đoán không sai đâu, chữ 'Nam' trong đó chính là tên của Phùng đại tiểu thư, quỹ đầu tư lớn nhất trong tay Giang tổng được đặt theo tên của cô ấy đấy.