Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1355: CHƯƠNG 1354: TRỌNG LƯỢNG CỦA GIANG PHU NHÂN

Thái Minh nhìn về phía tòa nhà:

- Lúc trước, trong cuộc chiến mua nhóm, rất nhiều người đều cho rằng Multi-group là một công ty nhỏ, không có tiềm lực, nhưng sau đó, sự xuất hiện của Kim Ti Nam đã khiến tất cả phải sợ hết hồn.

Trước đây Thái Minh là cánh tay đắc lực của Tần Tịnh Thu, những tin tức này cũng là do y nghe được từ cô ấy.

Tin tức này đối với Phùng Thế Vinh mà nói, không khác gì sét đánh ngang tai, phải mất một lúc lâu y mới có thể tiêu hóa được.

Đoàn Dĩnh nghe hai người nói chuyện, vẻ mặt đầy nghi hoặc:

- Thái tổng, tập đoàn Vạn Chúng là ai vậy?

- Là đối tác hợp tác dự án với bất động sản Tần thị, khu thương mại Vạn Chúng mà cô và vợ tôi hay đi dạo chính là của họ, tổng giám đốc tập đoàn họ Hà, đến từ Lâm Xuyên.

- Giang Cần cũng làm bất động sản sao?!

Thái Minh lắc đầu:

- Lúc trước Tần tổng có nói, Giang tổng chỉ nắm giữ cổ phần và xác định hướng phát triển, không tham gia vào công việc quản lý hàng ngày.

Phùng Thế Vinh quay sang nhìn Thái Minh:

- Ý tưởng về trung tâm thương mại phức hợp là của cậu ta sao?

- Đúng vậy, hiện tại, tất cả các trung tâm thương mại của Vạn Chúng đều được xây dựng theo hướng mà Giang tổng đã vạch ra, kế hoạch bố trí và lựa chọn thương hiệu cũng đều dựa trên sổ tay kinh doanh của cậu ấy.

- Chẳng lẽ, Multi-group được Tần thị nâng đỡ?

- Chuyện này thì tôi không rõ lắm, nhưng chắc là không phải. Lúc Tần tổng tiếp xúc với Giang tổng, Multi-group đã có quy mô nhất định rồi. Có lẽ sau khi tiếp xúc, Tần tổng cảm thấy dự án trung tâm thương mại phức hợp này khả thi nên mới hợp tác với tập đoàn Vạn Chúng.

Đoàn Dĩnh đứng trước cửa sổ sát đất, đầu óc trống rỗng. Bất động sản, thương mại điện tử, quỹ đầu tư, cả công trường xây dựng đồ sộ trước mặt, tất cả đều là của Giang Cần.

Con gái riêng mà ả chèn ép nhiều năm như vậy, bây giờ lại là "Giang phu nhân" được mọi người nhắc đến.

Còn ả thì sao? Ả chỉ là "Phùng phu nhân"...

Nhưng điều khiến ả kinh hãi nhất là, trọng lượng của "Phùng phu nhân" của mình và "Giang phu nhân" của Phùng Nam Thư hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Đặc biệt là sau khi Phùng thị bị phân chia quyền lực, quyền lực trong tay Phùng Thế Vinh bị cắt giảm một nửa, trọng lượng của "Phùng phu nhân" càng giảm sút nghiêm trọng.

Đây không phải là suy đoán của ả, mà là trong khoảng thời gian này, khi chơi mạt chược, sự nể nang của những phu nhân cấp cao và phu nhân cổ đông dành cho ả đã giảm đi rất nhiều.

Ả đã phải dày công vun vén bao nhiêu năm mới có được vị trí như ngày hôm nay, hoàn toàn không thể chấp nhận kết cục như vậy.

- Phùng tổng, anh ăn canh đi, dù sao cũng là tâm ý của Phùng phu nhân, tôi xin phép không làm phiền nữa.

- Cảm ơn Thái tổng đã giải đáp thắc mắc.

- Không có gì.

Thái Minh cười cười, sau đó chào tạm biệt rồi rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Trước khi ra ngoài, y không khỏi quay đầu nhìn Phùng Thế Vinh một cái, trong lòng khẽ thở dài.

Tập đoàn Phùng thị là do một tay Phùng lão gia gây dựng nên.

Thời điểm đó, làn gió đổi mới vừa thổi qua đất nước, trăm hoa đua nở, so với bây giờ dễ làm ăn hơn nhiều.

Lúc trước Phùng lão gia có chút quan hệ, gia đình lại có chút của ăn của để, việc kinh doanh hanh thông cũng không có gì lạ.

Bởi vì thời đại đó, chỉ cần có chút vốn liếng ban đầu, đầu tư vào lĩnh vực nào cũng có thể trở thành đại gia, nếu không thì tại sao lại xuất hiện làn sóng "cá nhảy xuống biển" rầm rộ như vậy?

(*) Chú: Sau cải cách 1978, nhiều người bỏ công việc nhà nước, tham gia vào kinh doanh

Vì vậy, tập đoàn Phùng thị từng bước phát triển lớn mạnh, lĩnh vực kinh doanh ngày càng đa dạng.

Khi đó, Phùng thị hoàn toàn do Phùng lão gia quyết định, tốc độ phát triển rất ổn định.

Đáng tiếc, hai cậu con trai của ông dường như đều không có gen kinh doanh.

Phùng Thế Hoa say mê nghệ thuật, hoàn toàn không hứng thú với kinh doanh, may mắn là vợ y là Tần tổng tài giỏi, nên khi Phùng lão gia đưa Phùng Thế Vinh sang trời tây đầu tư, tập đoàn Phùng thị vẫn giữ vững được vị thế.

Mà Phùng Thế Vinh tuy rất thích kinh doanh, phong cách cũng rất quyết đoán, nhưng lại có chút… lực bất tòng tâm.

Vì vậy, việc Phùng thị ngày nay suy yếu cũng là điều dễ hiểu.

Thái Minh cảm thấy, Phùng Thế Vinh dường như không nắm bắt được tình hình phát triển trong nước, hay nói đúng hơn là y không hiểu.

Trước kia, thông tin chưa phát triển, bạn muốn xây dựng một trang trại nuôi lợn, kiếm được tiền thì tiếp tục xây dựng thêm một trang trại nuôi lợn nữa, tài sản tự nhiên sẽ ngày càng nhiều.

Nhưng hiện tại, thông tin đã phát triển, rất nhiều thông tin về các ngành nghề đều công khai minh bạch, việc kinh doanh không còn bị giới hạn bởi khu vực địa lý nữa, xu hướng toàn quốc hóa ngày càng rõ rệt.

Các doanh nhân, nhân tài ở khắp mọi nơi đều đổ xô vào cuộc cạnh tranh khốc liệt này, chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể xuất hiện hàng vạn đối thủ. Trong hoàn cảnh như vậy, nếu không có thực lực huyết chiến đến cùng thì không thể nào làm kinh doanh được.

Hay nói cách khác, thời đại đã khác, môi trường cạnh tranh cũng khác.

Khởi nghiệp đã khó, giữ vững thành quả càng khó hơn.

Đây không còn là thế giới mà chỉ cần bạn có quy mô lớn là có thể yên tâm phát triển nữa rồi.

Thái Minh nhẹ nhàng đóng cửa phòng, định bụng đến biệt thự Hương Đề một chuyến, gặp mặt Phùng Thế Hoa, hỏi xem nên giải quyết Cụ Phong Capital này như thế nào.

Còn Phùng Thế Vinh thì mở hộp giữ nhiệt ra, lặng lẽ ăn canh, trong lòng vẫn đang tiêu hóa những thông tin vừa rồi.

- Hóa ra là vậy, thảo nào Joy City lại khó chiêu thương đến thế, thảo nào Meal-time lại bị nhắm mục tiêu, thảo nào Giao hàng Superman lại phá sản, ai bảo là chỗ dựa cho Nam Thư chứ, rõ ràng là chỗ dựa cho Tần Tịnh Thu!

Đoàn Dĩnh mím chặt môi:

- Con bé đáng thương, nói không chừng chỉ là một công cụ thông gia.

Nói xong, ả siết chặt hai tay.

Không còn cách nào khác, ả chỉ có thể tự an ủi bản thân như vậy.

Multi-group quá lớn mạnh, lớn mạnh đến mức vừa rồi sau khi nghe xong, ả cảm giác như có tiếng sấm nổ vang bên tai. Vì vậy, ả không thể để Phùng Nam Thư trở thành "Giang phu nhân", nếu không thì ả cũng không biết kết cục của mình sẽ ra sao.

Giang Cần kia quá tàn nhẫn, chỉ cần nhìn cách hắn ta ra tay với Meal-time là biết, ả không thể nào cầu trời may mắn.

Phùng Thế Vinh liếc nhìn ả, không nói gì, cúi đầu chậm rãi uống canh.

Còn Đoàn Dĩnh thì quay đầu nhìn về phía công trường xây dựng đồ sộ bên ngoài cửa sổ, trong lòng vẫn còn cảm giác áp bức khó tả.

Không biết là do Phùng thị bị phân quyền, hay do nghe được nhiều tin tức từ chỗ Thái Minh, trong thời gian sau đó Phùng Thế Vinh trầm mặc hơn hẳn.

Cùng lúc đó, Ele.me cũng không thể trụ vững được nữa.

Theo số liệu giao hàng của Burger King, đơn hàng của bọn họ trước đó đã giảm mạnh 30%, sau đó tiếp tục giảm thêm 20%, đến nay chỉ còn lại một nửa.

Bởi vì phần lớn người tiêu dùng đã không còn tin tưởng Ele.me nữa, mỗi lần gọi món trên nền tảng này, trước mắt bọn họ lại hiện lên hình ảnh bẩn thỉu.

Thức ăn phải vào miệng, không có dinh dưỡng hay hương vị có thể chấp nhận được, nhưng những hình ảnh bẩn thỉu như vậy thì thật sự khó có thể chấp nhận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!