Cuộc chiến giao hàng tạm thời có một kết thúc, Giang Cần định làm marketing cho Hỉ Điềm, xem như là trò vui để giết thời gian rảnh rỗi.
Thế là không lâu sau, Hỉ Điềm ra mắt bốn loại bao bì trà sữa mới.
[Ưa thích] [Tiếc nuối] [Vĩnh viễn ~ Tình bạn] [Hẹn ước]
Bốn loại trà sữa này thực chất là các loại trà sữa đã được ra mắt trước Tết Nguyên Đán, trà sữa nếp cẩm hoa quế, trà sữa trân châu đường đen trà sữa dừa flan, nước chanh mật ong.
Nhưng sau khi thay đổi bao bì mới, lượng tiêu thụ bắt đầu tăng vọt, trong nháy mắt đã bán hết hàng, còn các cửa hàng Hỉ Điềm ở khắp nơi trên cả nước cũng đồng loạt đặt bốn loại bao bì trà sữa này, mức độ hot có thể so sánh với các khách sạn bên ngoài trường vào cuối tuần.
Cao Văn Tuệ bận rộn đến chóng mặt, từ sáng sớm đến tối, căn bản không bán được, cuối cùng Giang Cần cũng phải trưng dụng Vương Hải Ny, nhờ cô hỗ trợ đóng gói, bỏ túi.
Nhưng dù vậy, bốn loại trà sữa này vẫn trong tình trạng khan hiếm.
Cuối cùng, nguyên liệu trong cửa hàng đã hết, các sinh viên thậm chí chấp nhận uống những vị khác, chỉ cần có ly.
- Ưa thích chính là tỏ tình, sau khi tặng cho người mình thích, nếu có ý thì chắc chắn sẽ có đáp lại, nếu không có ý thì có thể nói cảm ơn trà sữa của bạn.
- Tiếc nuối là dành cho những cặp đôi từng ở bên nhau nhưng đã chia tay, nếu như lúc trước không phải vì không thích mới rời đi, nhận được trà sữa này có lẽ sẽ có cơ hội tái hợp. Nếu không có cơ hội, cũng có thể nói cảm ơn trà sữa của anh.
- Tình bạn vĩnh viễn là khi biết đối phương muốn tỏ tình, muốn từ chối trước một bước, nhưng vẫn muốn tiếp tục làm bạn bè.
Giang Cần cầm ly [Ưa thích] trong tay, giảng giải ý tưởng marketing khiến Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny kiệt sức.
Vương Hải Ny rít một tiếng:
- Đúng là, chỉ có thể là Giang tổng.
Cao Văn Tuệ dựa vào bàn:
- Cậu đây là đang lợi dụng sự ngượng ngùng và thăm dò của mọi người.
- Tôi chỉ là đang cho mọi người một cơ hội dũng cảm, đồng thời giảm thiểu những ảnh hưởng tiêu cực của kết quả, giống như tỏ tình vào ngày Cá tháng tư, thất bại cũng có thể nói là nói đùa thôi.
- Vậy ‘hẹn ước’ này có nghĩa là gì?
- Chính là muốn gặp mặt để nói chuyện, coi như là tín hiệu hẹn gặp. Tất nhiên, đối với Hải Vương mà nói, nó có tác dụng đen tối khác cũng không chừng.
Giang Cần nói xong, đưa ly [Ưa thích] trong tay cho Phùng Nam Thư:
- Mình không thích uống trà sữa, tiểu phú bà, cậu uống giúp mình đi.
Phùng Nam Thư ngây thơ "Ngao" một tiếng, nhận lấy ly [Ưa thích], mút một ngụm, sau đó đưa ly [Hẹn ước] trong tay cho hắn.
Giang Cần nheo mắt lại, cảm thấy tiểu phú bà chắc chắn không ngốc, thậm chí có chút sắc.
Cao Văn Tuệ dựa vào bàn nhìn bọn họ, thầm nghĩ hai người này yêu nhau ai cũng biết, nhưng lại thích chơi trò bạn tốt này.
Nhưng có lẽ ly trà sữa này chính là lời thổ lộ tâm tư không bạn bè của Giang Cần.
Cao Văn Tuệ hít sâu một hơi, lại đứng dậy khỏi bàn, làm thêm hai ly [Vĩnh viễn ~ tình bạn]:
- Có bản lĩnh thì đưa cái này cho nhau đi?
Giang Cần liếc nhìn, vẫy tay từ chối.
Hai chữ "Vĩnh viễn" này, mang điềm xấu.
Phùng Nam Thư cũng không muốn, cô chỉ muốn uống hết ly [Ưa thích] của ca ca, xong là no mất rồi.
Tối hôm đó, Hỉ Điềm đã bán hết tất cả các ly rỗng, Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny mệt không chịu nổi mang theo Phùng Nam Thư đã uống hết Ưa thích của Giang Cần về ký túc xá, còn Giang Cần thì cũng về phòng, trong tay cầm ly [Hẹn ước] đã uống một nửa.
Sau đó, hắn phát hiện trên bàn mình còn đặt bốn ly trà sữa.
Ba ly là [Ưa thích], một ly là [Tiếc nuối].
Giang Cần sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía Tào Quảng Vũ, tay súng bắn tỉa đang lặng lẽ bắn trong bóng tối.
- Ai mang trà sữa đến?
- Giản Thuần và mấy người kia, có ghi tên ở dưới, cậu tự xem.
"?"
Giang Cần kéo ghế ngồi xuống, lần lượt nhìn lại.
Ba ly [Ưa thích] là do Giản Thuần, Tưởng Điềm và Tống Tình Tình tặng, ly [Tiếc nuối] kia lại ghi là Sở Ti Kỳ.
Giang Cần dựa lưng vào ghế, ngón tay chỉ lên mặt bàn.
Lúc này Tào Quảng Vũ vừa bị bắn chết, tháo tai nghe xuống, xoay người:
- Sao tự nhiên lại có người tặng trà sữa cho cậu, hôm nay là ngày gì?
- Chán quá nên làm marketing tình cảm cho Hỉ Điềm.
Giang Cần kể lại ý nghĩa của ba loại trà sữa cho Tào thiếu gia, vừa vỗ bàn vừa nói:
- Sao không ai tặng cho tôi vậy? Có phải dì cấm không cho vào không?
Ngay lúc này, cửa ký túc xá lại một lần nữa bị đẩy ra.
Nhâm Tự Cường đi vào, trong tay cầm hai ly [Ưa thích], vẻ mặt hơi nghiêm trọng.
Tào thiếu gia nhìn thấy, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt đầy vẻ khó tin.
Nhâm Tự Cường có bạn gái rồi, một ly thì thôi, sao còn hai ly chứ, thiếu gia không thể chấp nhận được.
- Hai ly Ưa thích của cậu là thế nào vậy? Ai tặng?
- Một ly là của Lâm Lâm.
Nhâm Tự Cường ngồi xuống ghế, nói xong dừng lại một chút, sau đó thở dài:
- Còn một ly là Phan Tú tặng.
Tào thiếu gia lập tức lên tiếng:
- Phan Tú?
- Ừm.
Năm nhất lúc mới khai giảng, Nhâm Tự Cường đã bắt đầu theo đuổi Phan Tú, chỉ là lúc đó Phan Tú không đáp lại lão Nhâm.
Sau đó, lão Nhâm yêu đương, tâm trí đã sớm không còn ở Phan Tú nữa, nhưng Phan Tú lại thường xuyên tìm mọi cách để trò chuyện với lão Nhâm.
Hiện tại, gần tốt nghiệp, Nhâm Tự Cường vừa đi du lịch với Vương Lâm Lâm trở về, lại ngoài ý muốn nhận được trà sữa của Phan Tú, quả thực có chút khó xử.
- Lúc đầu Phan Tú muốn làm cặn bã nữ, nhưng sau đó phát hiện ra bản thân căn bản không có tư cách làm cặn bã nữ.
Tào thiếu gia một câu nói trúng tim đen.
Ngay lúc này, cửa ký túc xá lại một lần nữa bị đẩy ra, Siêu tử mặc đồ bóng rổ đi vào, vẻ mặt còn nghiêm trọng hơn Nhâm Tự Cường.
Thời gian trước đại chiến giao hàng, ăn cơm không cần tiền, không những tự gọi mà còn ăn chực của Tào thiếu gia, thế nên cân nặng cũng dần tăng lên.
Vì muốn giảm cân lại, khoảng thời gian này Siêu tử lại bắt đầu chơi bóng rổ.
Tuy nhiên, hôm nay y rõ ràng không vui vẻ lắm, còn trong tay phải cầm một ly trà sữa, trên đó viết [Hẹn ước].
Tào Quảng Vũ càng không thể chấp nhận được:
- Mẹ nó, cậu cũng có? Còn mãnh liệt như vậy, ai tặng?
- Không, tôi… tôi tự mua.
Chu Siêu nói xong, giơ ly trà sữa lên nhìn thoáng qua, thầm nghĩ con mẹ nó, mình rốt cuộc là cái đéo gì vậy.
Nhìn ba người lặng lẽ uống trà sữa, thiếu gia vẫn lầm bầm không nên, không nên.
Đinh Tuyết gần đây theo đoàn đến kinh đô tham dự một hội thảo, cô không về là chuyện bình thường, nhưng theo lẽ thường, dù Đinh Tuyết không về, thì một tên phú nhị đại như y cũng có thể nhận được 7, 8 ly [Ưa thích], thậm chí 3, 4 ly [Hẹn ước] chứ?
- Trà sữa của tôi chắc chắn là bị dì giữ lại, nhất định là vậy!
Tào thiếu gia suy nghĩ một lúc, sau đó đẩy cửa chạy xuống lầu, nửa tiếng sau mới trở về, hai tay trống rỗng, sau đó vào chơi game, giết chóc loạn xạ.
Trong vòng ba phút, đã bị giết ba lần.
- Tào ca, trà sữa của cậu đâu?
- Uống hết ở dưới rồi!