Ban đêm, mọi âm thanh đều yên tĩnh, chỉ còn tiếng lão Tào không ngừng bị headshot vang lên trong ký túc xá.
- Lão Giang, tôi đi toilet, cậu chơi giúp tôi một chút.
- Với trình độ của cậu, có người thao tác hay không thì kết quả cũng như nhau thôi. Cậu đặt tai nghe lên chuột, cho súng bắn lung tung, nói không chừng sau khi đi tiểu về chiến tích còn cao hơn cả thao tác thật đấy.
- Cậu lịch sự sao?
Khóe miệng Giang Cần nhếch lên:
- Dù sao tôi cũng không rảnh, bận bù đầu.
Tào thiếu gia nghẹn không được:
- Cậu đang làm cái gì vậy?
- Bận rộn làm tổn thương trái tim các thiếu nữ. - Giang Cần thản nhiên đáp, sau đó uống cạn ly [Ước hẹn] của tiểu phú bà, mở điện thoại di động ra, trả lời ba đóa kim hoa của lớp hắn.
"Cảm ơn trà sữa của cậu."
Tống Tình Tình nhận được tin nhắn, nhìn thoáng qua Tưởng Điềm và Giản Thuần:
- Bị từ chối, nhưng mà, nam thần thật sự là quá ngầu.
Thật ra cô đã sớm biết kết quả này, dù sao các cô ở ngay kế bên phòng của Phùng Nam Thư a, bạch phú mỹ chân dài eo thon, hoàn toàn là kiểu khiến tất cả nữ sinh khác phải lu mờ.
Cho nên, cô cũng không phải rất mất mát.
Phần yêu thích của cô đối với Giang Cần, có thể nói là càng nghiêng về sùng bái kim chủ ba ba, giống như cảm giác theo đuổi ngôi sao.
Tống Tình Tình buông di động xuống, duỗi lưng một cái.
Cô cảm thấy mình là một cô gái rất may mắn ham tiền. Ham tiền không phải là chuyện tốt, bởi vì bình thường chi tiêu khá lớn, thích túi xách hàng hiệu và mỹ phẩm. Nếu như không gặp được Giang Cần, cô có thể sẽ biến thành sugar baby, hẹn hò với các đại gia, bởi vì trong giá trị quan của cô, cô thậm chí không ngại làm tiểu tam.
Nhưng chút cổ phần mà Giang Cần đưa cho cô, đã khiến cho cô bây giờ cũng là một phú bà nho nhỏ.
Cho nên cô chẳng những không có bởi vì hám tiền mà vặn vẹo nhân sinh của mình, bốn năm đại học ngược lại tự do tự tại, so với năm nhất, tính cách lúc này của cô trở nên càng thêm ngây thơ hồn nhiên hơn.
"Cảm ơn trà sữa của cậu."
Tưởng Điềm cũng nhận được hồi âm, liếc mắt nhìn hai người một cái:
- Tớ cũng bị từ chối.
Có lẽ là vì làm lớp trưởng, hơn nữa còn là cán bộ hội sinh viên, lòng yêu thích của cô đối với Giang Cần tương đối nội liễm, bình thường không ai nhìn ra.
Bất quá có một điều giống Tống Tình Tình là, cô cũng biết bản thân mình không có cơ hội.
Chỉ là sau kỳ nghỉ hè cô sẽ lên cao học, trước khi rời khỏi nơi này, không thổ lộ thì sẽ có cảm giác như tâm nguyện chưa xong.
Hiện tại nhận được một câu từ chối, cũng coi như là vẽ lên một dấu chấm hết cho ước mơ và vui vẻ của thời đại học.
Cô thích sự mạnh mẽ, mà Giang Cần là nam sinh mạnh mẽ nhất mà cô từng gặp, chỉ là đối phương quá mạnh mẽ quá chói mắt, cao vời đến nỗi mà chính cô không tiếp xúc được.
Tống Tình Tình vỗ vỗ bả vai cô:
- Không sao Điềm Điềm à. Nếu như không có Phùng Nam Thư ở bên cạnh cậu ta thì dựa vào nhan sắc và dáng người của cậu, chưa chắc đã có thể làm Giang phu nhân, nhưng hoàn toàn dư sức sinh một đứa bé cho Giang Cần.
- Thế còn cậu thì sao?
- Tớ có thể mang hai đứa, nhà tớ có gen sinh đôi.
Đúng vào lúc này, điện thoại di động của Giản Thuần cũng vang lên, màn hình lập tức sáng lên, làm cho vẻ mặt của cô trở nên có chút khẩn trương.
Điều kiện gia đình cô tốt, so tính cách, cô đơn thuần hơn Tưởng Điềm và Tống Tình Tình, cho nên mặc dù cô biết mình cũng sẽ bị từ chối, nhưng trong nội tâm vẫn sẽ có một chút ảo tưởng nho nhỏ.
Chờ sau khi chuẩn bị tâm lý xong, cô mở điện thoại di động ra nhìn thoáng qua, cho rằng câu trả lời cũng giống như những người khác, đã chuẩn bị tinh thần xem xong sẽ thất vọng, kết quả sau khi nhìn thấy lại lập tức đỏ mặt.
"Cảm ơn sữa của cậu."
"?"
Tưởng Điềm và Tống Tình Tình ở bên cạnh nhìn chằm chằm, sau khi nhìn thấy năm chữ này liền há to miệng, khó có thể tin mà nhìn Giản Thuần.
Giản Thuần đỏ mặt, vội vàng xua tay:
- Các cậu đừng hiểu lầm, tớ chưa bao giờ cho cậu ta nhìn.
Nhưng vào lúc này, Giang Cần bổ sung chữ ‘trà’:
"Xin lỗi, gõ chữ, nhầm."
Thấy tin nhắn này, Giản Thuần mím môi:
- Quả nhiên, tớ cũng bị từ chối...
- Ít nhất cậu ta từ chối là tự tay gõ, không phải sao chép dán. Nam thần chính là nam thần, lịch sự trên từng tiểu tiết tựa như một quý ông thực thụ.
- Chuyện này, chỉ có thể ba người chúng ta biết, nghe nói Phùng Nam Thư... là đai đen Judo, hơn nữa còn là dấm tinh.
Lưu Hiểu Quyên mặt không chút thay đổi ngồi xem ở bên cạnh, a đúng đúng, tôi đã tận mắt nhìn thấy sữa của Giản Thuần rồi, còn chỉ có ba người các cậu biết.
Sau đó, ba người liền mở cửa đi lấy nước, lúc đi ngang qua phòng 503 còn tim đập nhanh trong chốc lát, kết quả trùng hợp gặp Phùng Nam Thư ở trong phòng nước, tim muốn phá lồng ngực.
Phùng Nam Thư ngoại trừ thời điểm đối mặt với Giang Cần, thì sẽ có chút ngốc, có chút sắc, thỉnh thoảng ngoan, thỉnh thoảng nghịch ngợm, còn những lúc khác vẫn là bộ dáng bạch phú mỹ cao lãnh, cực kỳ có cảm giác áp bách đối với nữ sinh khác.
Ba người ở bên cạnh chờ cô lấy nước xong, ai nấy đều không dám lên tiếng, sợ Giấm Vương trước mặt bỗng nhiên ghen.
Mãi cho đến khi tiểu phú bà vẻ mặt mờ mịt rời đi, ba người mới đặt bình nước ấm xuống dưới ống nước.
- Tớ bỗng nhiên hiểu rồi, hiểu cái cảm giác kích thích mà Vương Hải Ny từng nói ở lúc làm gối ôm Giang Cần...
- Ừ, vừa thổ lộ với chồng xong liền gặp vợ, thật sự có chút kích thích.
…
Đến cuối cùng, Giang Cần trả lời Sở Ti Kỳ, tuổi trẻ khinh cuồng, đừng nhớ, sau đó gác hai tay sau đầu, thở dài như Ngạn Tổ.
Nam thần như hắn làm cho tất cả các cô gái đều cầu còn không được, đúng là nhiều phiền não hơn tên ngốc chỉ biết chơi game phía dưới kia.
- Chỉ dựa vào đai đen Judo, mà Phùng Nam Thư đã chiếm lấy mộng ước của chín trăm triệu thiếu nữ!
- Đáng ghét...
Lúc này Tào Quảng Vũ vừa đi ra khỏi phòn vệ sinh, nghe được câu cảm thán của Giang Cần, thầm mắng một tiếng trang bức, sau đó ngồi lại trước bàn và đeo tai nghe lên, tức thì ánh mắt sửng sốt.
Đậu má, sao số kill lại còn nhiều hơn lúc mình tự chơi, số lần tử vong còn ít hơn nữa chứ?
"..."
Giang Cần rảnh rỗi làm marketing trà sữa, dẫn lửa cho Hỉ Điềm trong quần thể đại học, đến mức trong thời gian gần đây lời thổ lộ càng ngày càng nhiều.
Bởi vì tình cảm nam nữ, có đôi khi chỉ kém đâm thủng một lớp giấy cửa sổ mà thôi.
Mà loại trà sữa ám chỉ này, đã đem đến cơ hội cho rất nhiều người.
Nó như là một câu thổ lộ có thể trùng sinh, quả thật có thể thúc đẩy ‘nhất cước lâm môn’ của không ít người.
Chỉ là, lượng tiêu thụ của [Ưa thích] tuy cao, nhưng vẫn không sánh bằng [Hẹn ước].
Điều này nói cho mọi người một đạo lý, đại học của một số người, thật sự là đặc sắc đến vượt sức tưởng tượng.
Chỉ là bắt đầu từ ngày đó, Siêu tử không còn thích chơi bóng rổ nữa.
Còn có Tào thiếu gia, mỗi ngày đều ra ngoài đi dạo một vòng, sau đó cầm về hai ba ly trà sữa, vừa đặt lên bàn là xả súng tứ phía, nhưng đạn trong túi lại tụt chóng cả mặt.