Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1360: CHƯƠNG 1359: MỘNG ƯỚC CỦA CHÍN TRĂM TRIỆU THIẾU NỮ (2)

Tiểu phú bà cũng vậy, mỗi ngày ôm một ly thoắt ẩn thoắt hiện ở trước mặt Giang Cần, sau đó bị Giang Cần kéo vào rừng cây nhỏ dạy cho một bài học, chỉ là khổ cho tiểu lão hổ.

Tiểu phú bà người đẹp tâm ngốc, kỳ thật chỉ muốn dính lấy Giang Cần.

Đối với cô, [hẹn] và [đi dạo] không có gì khác nhau, ý tứ gần giống nhau, nhưng Giang Cần luôn cảm thấy cô có tâm tư không bạn bè, tiếp đó sẽ dùng một nụ hôn nói cho hắn biết, chúng ta là bạn tốt.

Mỗi lần rời khỏi rừng phong, Phùng Nam Thư đều tê rần đầu lưỡi, hù khuôn mặt nhỏ, nhưng lần sau vẫn dám.

Bất quá, sau mấy ngày "nằm vùng" ở rừng phong, Giang Cần cảm thấy số lượng các cặp tình nhân ở Lâm Đại đúng là càng ngày càng nhiều.

Nếu như không có vị trí cố định, hoặc là tới muộn, thì có đôi khi thậm chí cũng không có vị trí kết giao bằng hữu.

Buổi tối cuối tuần, Giang Cần đang hôn Phùng Nam Thư thì nhìn thấy Nhâm Tự Cường và Vương Lâm Lâm đi dạo ở phụ cận, dường như có quá nhiều tình nhân, không tìm được chỗ nào để ‘miệng an vị’.

Một người chưa từng yêu đương, làm marketing tình cảm lại thành công như vậy.

Giang Cần cảm thấy bản thân là một thiên tài.

Từ trà sữa, đến trang phục tình nhân, còn có một viên kim cương lưu truyền vĩnh viễn, loại hàng hóa mang theo ‘thuộc tính phụ’ này thật sự là kiếm tiền nhiều đến hoảng.

Có đôi khi, Giang Cần cũng cảm thấy phương thức của tư bản quá chó, nhưng chuyện này, bản chất là một người đánh một người tình nguyện bị đánh.

Yêu đương tốn tiền, kết bạn thật tốt, chỉ kết bạn, tiền trong túi không ai lừa được.

Sau đó hắn nhắm mắt lại, tiếp tục cùng Phùng Nam Thư hôn sâu.

Mấy ngày nay giặt tiểu lão hổ quá nhiều làm bàn tay tiểu phú bà đỏ lên, cho nên hôm nay có chút thành thật, chỉ dạng chân ngồi trên đùi Giang Cần, hai tay ôm vai hắn, cũng không cọ loạn, chỉ là thỉnh thoảng sẽ run rẩy một chút.

Cuối cùng, hôn đủ rồi, Phùng Nam Thư liền vùi trong ngực Giang Cần thở hổn hển, đi nhìn trộm người khác hôn như thế nào.

[Thông minh lại hiếu học]

Marketing của Hỉ Điềm giành được địa thành công ở thị trường sinh viên đại học, sau đó bộ sáo lộ tiếp thị này bắt đầu lục tục xuất hiện trong nội thành và con đường giao hàng, lượng tiêu thụ một đường tăng cao.

Dù sao ngoại trừ sinh viên đại học, người trong xã hội cũng có nhu cầu tình cảm của bản thân mình.

Một ly trà sữa, mười mấy hai mươi tệ, nói không chừng có thể lừa được cô vợ về nhà.

Sau đó Hỉ Điềm còn phát triển thêm ý tưởng này, sáng tạo ra loại trà sữa chia tay [Đến vui đi vẻ], [Không gặp lại], [Đừng nhớ ta]. Tuy rằng lượng tiêu thụ vẫn kém [Ưa thích] và [Hẹn ước] nhưng cũng khiến cho đề tài này được thảo luận rất lâu.

Năm 2012, tư duy tiếp thị còn chưa có tiền lệ như vậy, trà sữa Hỉ Điềm thịnh hành, khiến cho rất nhiều thương hiệu trà sữa khác bắt trend.

Giá trị con người của tiểu phú bà, lại tăng lên.

Trà sữa Hỉ Điềm hiện đã xếp thứ nhất trong giới trà sữa, còn thành lập phòng nghiên cứu trà sữa của mình, sáng chế các loại khẩu vị mới, luôn đi đầu trong ngành.

Mỗi lần cho ra sản phẩm, thậm chí có người ở thành phố nhỏ sẽ nhờ bạn bè ‘xách tay’ giùm.

Phòng Hiểu Tuyền là CEO được bà chủ khâm điểm, cũng không ngừng khảo sát vị trí, mở chi nhánh, hiện giờ đã trở thành khách quý của các trung tâm thương mại lớn.

Nhưng tiểu phú bà thật sự không có hứng thú với tiền, cao lãnh như bạch phú mỹ, trong đầu chỉ toàn là ôm ôm hôn hôn Giang Cần mà thôi.

Mấu chốt là tiểu phú bà thơm tho mềm mại, lung linh hấp dẫn, Giang Cần thật đúng là không thể cưỡng lại được.

Mà trong khoảng thời gian này, Cao Văn Tuệ thì mệt như chó, mỗi ngày ngóng trông tiệm trà sữa đóng cửa.

- Tay tớ mỏi muốn chết!

- Miệng tớ cũng mỏi muốn chết...

Hai người một người từ rừng phong trở về ký túc xá, một người từ tiệm trà sữa trở về ký túc xá, vừa về đã oán.

Cao Văn Tuệ nhìn Phùng Nam Thư:

- Tớ liều mạng làm công cho các cậu, các cậu liều mạng sắc sắc!

- Tớ không sắc, bọn tớ là bạn tốt.

- Phùng Nam Thư, nếu cậu thật sự là tiểu yêu tinh, thì sớm muộn gì Giang Cần cũng bị hút cạn dương khí.

Phùng Nam Thư ngây như phỗng, ánh mắt dần dần vô tình như một sát thủ:

- Nói thêm một chút, tớ muốn học cách hút cạn.

Đúng lúc này, Vương Hải Ny từ WC đi ra:

- Nói gì bạo thế, vì sao không chờ tớ?

Sáng sớm hôm sau, bầu trời âm u, một trận mưa rào sấm chớp bất chợt ập xuống, làm ướt toàn bộ sân trường, xóa tan đi cái oi bức của mùa hè.

Tối qua, Siêu tử chắc chắn đã thức trắng đêm đọc truyện, đến chín giờ vẫn ngáy như sấm, để lộ một cái đùi ở bên ngoài chăn lông.

Nhâm Tự Cường đã biệt tăm biệt tích, có lẽ là đi tìm Vương Lâm Lâm ăn sáng. Tào thiếu gia thì nằm trên giường lướt điện thoại, tận hưởng cảm giác thư thái mà bầu trời đầy mây mang lại.

Cả phòng ngủ đều im lặng, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ là nghe rõ nhất.

Giang Cần dậy sớm tập cơ bụng, sau đó vừa rửa mặt vừa xem báo cáo thị trường tiền tuyến.

Ele.me bắt đầu thâm nhập thị trường nhỏ lẻ, không ngừng mở rộng phạm vi hoạt động. Bởi vì trong tay còn tiền dư dả, hơn nữa Koubei cũng đã sáp nhập thành công, toàn bộ quá trình diễn ra rất thuận lợi. Mượt như Sunsilk.

Có mấy web đặt thức ăn địa phương bị bọn họ mua lại, khí thế bị Giang Cần đánh tan dường như đã hồi phục phần nào.

Dù sao trong loại thị trường nhỏ này, Ele.me gần như không có đối thủ.

Trong giai đoạn đơn phương thôn tính thị trường này, Trương Hú Hào tự tin rằng mình lại được rồi, quả thực là một thiên tài kinh doanh.

Mẹ kiếp, lại đấu với Multi-group một lần nữa, ta, chưa chắc sẽ thua.

Loại tâm lý này của y, giống như lúc cãi nhau đôi co không lại người ta, sau khi về nhà ngồi xuống ngẫm lại thì càng nghĩ càng hối hận, cảm thấy mình phát huy thất thường, nếu như lúc ấy như này lúc nọ như kia thì tốt rồi.

- Kiểm tra xem phạm vi hoạt động của Ele.me có thành phố nào được chúng ta chọn làm điểm xây dựng chuỗi cung ứng không. Nếu có, đuổi theo!

Giang Cần gọi điện thoại cho Đàm Thanh, định cho Ele.me thử xem cái gì gọi là sau lưng có chó.

Tiếp theo là Giao hàng Baidu.

Không còn Ele.me cắn xé, Giao hàng Baidu rốt cuộc ổn định lại, nhưng một công ty bị đánh suýt nữa sụp đổ cũng giống như một bệnh nhân bị suy nội tạng, muốn khôi phục là điều rất khó.

Giữa tháng sáu, bọn họ lên kế hoạch cắt giảm từ từ những shipper đã ký hợp đồng dài hạn, chủ động thu nhỏ địa bàn, để đảm bảo chính mình vẫn còn có thể vận hành bình thường.

Đáng tiếc, người tài ba trong Baidu vẫn không ít.

Nhưng mà đội quân có hùng mạnh hơn nữa, nếu như mất đi sự ủng hộ của triều đình, thì cũng rất khó đánh thắng trận.

Giang Cần rửa mặt xong, rửa sạch bọt xà phòng trên tay, sau đó cầm ô ra cửa, đến văn phòng Trương Bách Thanh một chuyến.

Đoạn thời gian trước khá bận nên không có thời gian đến thăm hiệu trưởng Trương. Gần tốt nghiệp rồi, không lộ diện sẽ không tốt, lão đầu này cũng đừng quên còn chưa có trả lại học phí cho mình đâu.

Giang Cần tí tửng như chó đi lên lầu trên, hướng về phía văn phòng phòng giáo vụ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!