Lúc này Trương Bách Thanh đang đeo kính lão, vừa uống trà vừa đọc báo. Trước kia ông thích xem báo văn nghệ, cũng thuộc tuýp người có văn hóa, nhưng mấy năm gần đây đổi sang xem báo thương mại. Không biết vì sao, loại báo thương mại vốn khá nhàm chán này giờ càng xem càng thấy hấp dẫn, mẹ nó giống như là sảng văn vậy.
Hôm nay Multi-group lại đánh đại môn phái nào đó, kết quả là môn phái đó chẳng thèm ngó tới, hô to mở đại trận hộ sơn, để cho hắn có tới mà không có về!
Tiếp theo đại trận hộ sơn liền sụp đổ, toàn bộ đỉnh núi đều bị đánh nát, thủ tịch đại đệ tử rống giận một tiếng bắt đầu chạy trốn, các đệ tử của đại môn phái một giây trước còn kiệt kiệt thì bây giờ lại đang quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Cũng may là Siêu tử không ở đây, chứ không chắc chắn sẽ hô to, người trong nghề.
- Hiệu trưởng Trương.
- Giang tổng tới? Tôi tưởng cậu quẩy banh cái thị thường toàn quốc, quên cái lão già này rồi đấy.
Giang Cần khoát tay:
- Ngày nào còn chưa trả lại học phí, ngày đó trong lòng em luôn còn hiệu trưởng Trương.
- Phi, nói hai câu, chả có câu nào lọt tai! - Trương Bách Thanh phỉ hắn một cái, sau đó lại cẩn thận đánh giá:
- Bốn năm a, ngắn ngủn bốn năm, không ngờ cậu thật sự trở thành niềm kiêu ngạo của Lâm Đại.
- Làm thêm, làm thêm mà thôi.
- Thời đại này, đánh bại các các chuyên gia cũng là người làm thêm. - Trương Bách Thanh mặt mày rạng rỡ, lại mở miệng:
- Đã gặp thầy hướng dẫn lớp cao học của cậu chưa?
Giang Cần vỗ đầu một cái:
- Hỏng rồi, chỉ lo trang bức, ngược lại quên béng mất chuyện này.
- Lát nữa đi gặp đi, thuận tiện chụp ảnh gì đó, thêm vào trong tư liệu tuyển sinh.
Trương Bách Thanh nâng chén trà lên, phát hiện đã trống không. Vừa muốn sờ ấm trà, không ngờ ấm trà đã bị Giang Cần đoạt tiên cơ mà nhấc lên rồi.
Bất quá lúc sắp rót nước, lại có một bàn tay che miệng chén lại.
- Hiện tại cậu kim quý phát sáng, rót trà cho tôi, tôi cũng có chút thấp thỏm.
- Cho tới bây giờ em chưa từng coi thầy là lãnh đạo nhà trường, mà là trưởng bối, vãn bối rót nước cho trưởng bối, thấp thỏm cái gì.
Hiệu trưởng Trương do dự một chút, dời tay ra, trên mặt lộ ra nụ cười hòa ái.
Thằng nhóc Giang Cần này, ngày trước còn nghèo cũng không coi mình là người ngoài, cần thứ gì là thật sự dám đòi trường học. Nhưng sau khi công thành danh toại, hắn vẫn không coi mình là người ngoài, đây chính là phần mị lực khó có được trên người Giang Cần.
- Multi-group, tiếp theo sẽ phát triển như thế nào?
- Ổn định lại, mở rộng chuỗi cung ứng, để cho kế hoạch trợ nông tiếp tục phổ biến, kiếm chút tiền tiêu, sau đó đón đầu gió 4G.
- Vẫn là câu nói kia, cần cái gì cứ nói nhà trường.
Từ chỗ hiệu trưởng Trương trở về, Giang Cần đến Học viện Tài chính gặp giáo sư Kim – thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh, cũng chính là giáo sư lúc trước từng giúp hắn nghiên cứu việc cho nhân viên nắm giữ cổ phần. Trên thực tế, giáo sư Kim đã rất ít khi đứng lớp, chủ yếu là cử học sinh của mình dạy thay. Nếu không phải mấy năm nay có Giang Cần, ông thật sự lười chạy sang bên này.
Giáo sư Kim mặt mũi hồng hào, có loại cảm giác như đạt được ước mong.
- Giang tổng, sau này tôi chính là đạo sư nghiên cứu sinh của cậu, xin chỉ giáo nhiều hơn.
- Không dám nhận không dám nhận.
- Cậu khiêm tốn cậu khiêm tốn.
Hai người đứng trong phòng làm việc, người sau khom lưng thấp hơn người trước, hình ảnh đẹp đến không dám nhìn.
Sau khi tản bộ một vòng, Giang Cần rời khỏi tòa nhà dạy học của Học viện Tài chính, cầm ô đi vào màn mưa, đến căn cứ khởi nghiệp, thăm giáo sư Nghiêm.
Lúc này bầu trời lại trầm vài phần, mơ hồ có sấm sét vang lên không ngừng.
Bất quá lúc gặp giáo sư Nghiêm, Giang Cần lại bất ngờ gặp được một người bạn cũ, là Tào Hinh Nguyệt.
Trước kia Tào học tỷ là sinh viên chủ quản của căn cứ khởi nghiệp, 208 và 207 xin được đều là nhờ sự hỗ trợ của cô ấy, khi xưa còn làm việc ở 208, bọn họ làm hàng xóm hơn một năm.
Sau khi cô đi thủ đô học cao học, hai người chưa từng gặp lại nhau, cho nên lúc Giang Cần nhìn thấy cô còn rất bất ngờ.
- Tào học tỷ, sao chị về rồi?
- Nghiên cứu sinh của tôi sắp học xong, mấy ngày nay đi theo thầy hướng dẫn đến Lâm Xuyên, đúng lúc có thời gian rảnh nên đến thăm giáo sư Nghiêm. Giang tổng, đã lâu không gặp.
Tào Hinh Nguyệt nhìn hắn, trong lòng cảm thán một hồi.
Lúc trước lúc cô rời khỏi trường học, Multi-group vừa mới khởi bước, còn chưa ra khỏi Lâm Xuyên. Thế mà không ngờ chưa đến hai năm, thói quen tiêu dùng của cả nước đều bị hắn thay đổi.
Nhớ lại năm ấy, lần đầu tiên mọi người gặp mặt, câu "yêu đương chó cũng không thèm" kia của hắn còn rõ mồn một trước mắt, nhưng nay thân phận đã khác một trời một vực.
- Giáo sư Nghiêm đâu?
- Gần đây có chút cảm mạo, tôi thúc giục ông ấy đến phòng y tế lấy chút thuốc.
Giang Cần và Tào Hinh Nguyệt ngồi xuống trước bàn trà ở phòng tổng vụ của căn cứ khởi nghiệp, hàn huyên một lúc trước khi giáo sư Nghiêm trở về.
Nói thật, lúc đầu Tào Hinh Nguyệt đối mặt với Giang Cần còn rất xa lạ, nhưng sau vài câu phát hiện hắn vẫn là bộ dáng chó kia, cho nên không còn câu nệ như vậy nữa.
- Học tỷ, chị và bạn trai chị thế nào rồi?
- Chia tay từ lâu rồi.
"?"
Giang Cần hơi mở to hai mắt, vẻ mặt có chút bất ngờ.
Nhớ ngày đó còn làm ở căn cứ khởi nghiệp, ngày nào Tào Hinh Nguyệt cũng show ân ái, trông ngọt hơn cả tình bạn giữa hắn và Phùng Nam Thư, hận không thể để cả thế giới biết.
Bạn trai cô ấy còn từng gia nhập Multi-group làm thêm, chính là vì muốn tặng cô một chiếc điện thoại di động vào ngày sinh nhật cô, không ngờ sau nhiều năm cảnh còn người mất.
- Sao lại chia tay?
- Anh ấy làm việc, tôi đi học, không ở cùng một thành phố, tình cảm tự nhiên sẽ phai nhạt. Sau đó anh ấy đã có bạn gái mới, thế mà cũng không thông báo cho tôi, cho tôi một niềm vui bất ngờ. Chuyện này làm tôi cảm thấy rất bất ngờ. Đã mua quà kỷ niệm rồi, coi như là lời chúc mừng họ vậy…
Giang Cần há miệng, thầm nghĩ đây là lần đầu tiên tôi biết ngoại tình mà cũng có thể miêu tả thanh tân thoát tục như vậy.
Tào Hinh Nguyệt mỉm cười, hơi cay đắng:
- Sau đó ngẫm lại mới biết được, lúc ấy yêu nhau não quả thật quá mức nghiêm trọng. Nhưng may mắn không có vì chuyện anh ấy mà từ bỏ học nghiên cứu sinh. Học đệ, cậu nói đúng, yêu đương chó cũng không thèm.
- Học tỷ, bây giờ chị hiểu cũng chưa muộn, độc thân xứng đáng ngồi ngai vàng!
- Cậu và Phùng Nam Thư còn chưa yêu đương sao?
Giang Cần ngửa đầu suy nghĩ một chút:
- Tuy rằng chưa hẹn hò, nhưng tôi có ảo giác, tôi sắp bị cô ấy lừa rồi.
Tào Hinh Nguyệt hé miệng cười cười:
- Cậu và Hồng Nhan thế nào rồi? Đã từng gặp lại chưa?
- Rất ít gặp, nhất là sau khi cô ấy rời khỏi căn cứ khởi nghiệp, 208 cũng dọn ra ngoài trường, tôi rất ít khi tới đây. Hơn nữa hai học viện còn không ở trên cùng một con đường, không có cơ hội gặp nhau.
- Buổi tối tôi hẹn em ấy ăn cơm, cậu có muốn đi cùng không?