Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1362: CHƯƠNG 1361: THẬT SỰ THẬT SỰ RẤT THÍCH (2)

Giang Cần gật đầu:

- Gần đây cũng rảnh, được.

Tào Hinh Nguyệt nhìn hắn:

- Có phải Hỉ Điềm các cậu cho ra mắt bốn loại trà sữa thổ lộ không?

- Tin tức của chị thật linh thông.

- Ở trường tôi cũng có thể mua được, bán rất chạy. Chỉ là Hồng Nhan ngược lại phó thác tôi một việc, muốn mua một ly tiếc nuối tặng cho cậu.

Giang Cần quay đầu nhìn cô:

- Tôi coi như đã uống rồi.

Tào Hinh Nguyệt nhìn vào mắt hắn:

- Cô ấy từng thích cậu, không phải là cậu không biết đấy chứ?

- Biết một chút.

Tào Hinh Nguyệt nghe được đáp án liền thở dài:

- Chỉ tiếc Hồng Nhan quá mức lý trí, cái gì cũng muốn phân tích rõ ràng. Cảm thấy không có hy vọng liền nhanh chóng thu tay lại, là chuyện tốt cũng là chuyện xấu.

Giang Cần đưa tay gõ gõ mặt bàn:

- Kỳ thật tôi có một đoạn kinh nghiệm rất đặc biệt, dẫn đến có đôi khi tôi bất chợt hoảng hốt, cảm thấy tôi của hiện tại không phải là tôi chân thật. Cho nên tôi rất khó có thể thích một người với thân phận hiện tại. Về mặt tình cảm luôn có trở ngại, khiến tôi cảm thấy giả dối.

Tào Hinh Nguyệt sửng sốt một chút:

- Không hiểu.

- Trong khoảng thời gian này tôi nhận được ba lần thổ lộ, nhưng người các cô ấy thích, đều không phải là tôi chân chính.

- Cậu nghĩ Hồng Nhan cũng vậy?

Giang Cần suy nghĩ một lúc lâu rồi gật đầu:

- Đó là một tôi khoe khoang đến cực hạn, nói chó cũng được, nói tham tiền cũng được, đều cực kỳ giống một cái vỏ bảo vệ. Trên thực tế tôi, chẳng qua là một mỹ nam tử u buồn mà thâm trầm.

Tào Hinh Nguyệt mím môi:

- Học đệ, có phải cậu làm ăn quá áp lực, nên tinh thần phân liệt rồi không?

- Hẳn là…

- Người mà Phùng Nam Thư thích, là chàng trai u buồn mà thâm trầm sâu thẳm trong nội tâm cậu…?

Giang Cần nhếch khóe miệng:

- Có lẽ, đó là lý do tại sao tôi thích cô ấy.

Tào Hinh Nguyệt nheo mắt lại:

- Cuối cùng cậu cũng thừa nhận cậu thích cô ấy.

- Thật ra thì từ lâu tất cả mọi người đều biết, tôi thích cô ấy.

- Tôi vẫn không thực sự hiểu lắm, giữa hai cái này có gì khác nhau.

- Chị có thể nghĩ như này, chị tươm tất xinh đẹp, phong quang vô hạn, nhưng chị luôn cảm thấy cái bản thân bình thường kia cũng đáng yêu, nhưng lại không biết vì sao không ai thích cái bình thường ấy. Nhưng tại sao chứ.

Giang Cần nhìn về phía mưa nhỏ vẫn còn thưa thớt ngoài cửa sổ:

- Có tiền đến cấp bậc như tôi, kỳ thật đã không có nhu cầu gì đối với tình cảm nữa rồi, nhưng nếu như bảo tôi phải thích một người, vậy thì tôi khẳng định phải thật sự rất rất thích cô ấy.

- Học đệ?

- Hả?

Giang Cần lấy lại tinh thần, phát hiện Tào Hinh Nguyệt đang nghiền ngẫm nhìn hắn:

- Vừa rồi cậu cười như thằng ngốc vậy!

- Chỉ là tôi cảm thấy, con người ta đôi khi chạy về phía trước quá nhanh, cũng cần phải tĩnh tâm lại để suy nghĩ thật kỹ.

Giang Cần dứt câu, sau đó nói tiếp:

- Học tỷ, nếu tôi không có thành tựu như bây giờ, chị cảm thấy tôi sẽ là người như thế nào?

Tào Hinh Nguyệt nheo mắt suy nghĩ một chút.

- Cà lơ phất phơ, nhìn chẳng đáng tin...

- Ngạn Tổ à?

- Không có Ngạn Tổ, chính là cà lơ phất phơ, nhìn chẳng đáng tin.

- Vẫn là Ngạn Tổ?

Tào Hinh Nguyệt liếc hắn, thầm nghĩ học đệ quả nhiên tâm thần phân liệt.

Giang Cần lại nhìn về phía màn mưa, trong đầu hiện lên hình ảnh tiểu phú bà đang chạy tới chạy lui.

Hắn dùng bốn năm đi từ Lâm Xuyên vươn ra toàn quốc, đánh bại hết đối thủ này đến đối thủ khác, càn quét thị trường O2O, ép đến mức Alibaba và Tencent phải liên thủ cũng không thể cản bước hắn.

Trong mắt người khác, hắn là bạo quân ngành mua nhóm, là kẻ có mục tiêu rõ ràng, kế hoạch dài hơi, thủ đoạn cao minh, tuổi trẻ tài cao.

Chính vì vậy, khi hắn bỗng nhiên có những hành động ngây thơ như cướp lái xe du lịch với nhân viên, không đi học, thích trang bức, người ta đều sẽ chỉ nghĩ hắn đang diễn.

Thực ra, bọn họ cho rằng hắn là đang bày mưu tính kế, quyết chiến ngàn dặm, mở miệng ra là như sư tử gầm.

Nhưng liệu có một khả năng như này không, bày mưu tính kế mới là diễn, còn ngây thơ mới chính là con người thật của hắn?

Ai cũng thích những người hoàn hảo, ít ai lại đi thích một kẻ tầm thường.

Thế nhưng Giang Cần luôn cảm thấy, sự hoàn hảo của mình chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.

So với con người thật, hắn chẳng qua là buông thả bản thân, giải trừ gông cùm, cảm thấy đời này là mua một tặng một, thiếu đi những cố kỵ của kiếp trước, mới dám bất kể được mất.

Và rồi ai cũng yêu mến hắn, cho rằng hắn thật khác biệt.

Giống như Tề Kỳ, cô ấy không phải quá xinh đẹp, nhưng nhờ kỹ thuật trang điểm thần sầu, bốn năm đại học cô luôn được gọi là nữ thần.

Thế nhưng, nữ thần như cô lại chưa từng dám để mặt mộc ra ngoài.

Giang Cần cảm thấy, kiếp này hắn cũng đang đeo một lớp mặt nạ, bị người ta xem như nam thần, nhận được quá nhiều sự yêu thích không nên có.

Nhưng Phùng Nam Thư thì khác, cô thường xuyên nói, ca ca hơi ngốc, ca ca sao đần, ca ca thật dễ bị lừa, thế mà những điều này lại làm cho hắn cảm thấy thật yên tâm.

Có chút yêu thương khiến người ta chột dạ, có chút yêu thương khiến người ta kiên định.

Hồng Nhan, hay Giản Thuần, Tống Tình Tình cũng được, Tưởng Điềm cũng tốt, ở trong mắt các cô ấy, Giang Cần là một người không thể không mạnh mẽ.

Nhưng với Phùng Nam Thư, hắn lại hơi đần, tóc dài che mắt, ở nhà bị mẹ quát tới quát lui, thậm chí là một ca ca làm đủ trò biến thái với cô.

Trên đời sẽ không có ai luôn đeo mặt nạ, mà Giang Cần giả sử, nếu một ngày mình tháo nó xuống, thì ai, ai sẽ yêu sẽ thích hắn.

Giả thiết này khiến rất nhiều người khó chịu, nhưng Phùng Nam Thư lại là trường hợp ngoại lệ.

Bởi vì cô chỉ muốn kề cận hắn, chỉ muốn cùng hắn ở chung một nhà, chỉ muốn ở cùng hắn đến già không tách rời, chỉ muốn gọi hắn là ca ca mãi mãi.

Giang Cần đã chứng minh mình có thể vô hạn cường đại, nhưng cũng khát vọng có người có thể yêu con người bình thường của hắn.

Phải nói rằng, mệnh đề triết học hơi nghiêng về này thực sự rất thú vị.

Sau khi trùng sinh, Giang Cần thề sẽ dồn hết tâm sức cho sự nghiệp, làm mưa làm gió trên thương trường, thề sẽ không để tâm đến chuyện yêu đương. Kết quả là, cuối cùng hắn lại phát hiện, may mắn lớn nhất của mình không phải là kinh doanh thành công, mà là có thể bảo vệ Phùng Nam Thư.

Đến cùng, hắn vẫn là cái yêu nhau não a…

Đây là tính mâu thuẫn của con người.

Bạn muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, nhưng bạn vẫn là một cái yêu nhau não đần độn.

Đúng lúc này, cửa phòng tổng vụ bị đẩy ra, giáo sư Nghiêm vẻ mặt chán chường đi vào. Nhưng khi thấy Giang Cần đến vẫn rất ngạc nhiên, liền giống như Trương Bách Thanh, hỏi han về tình hình phát triển của Multi-group.

Tào Hinh Nguyệt muốn rủ ông đi ăn cơm, kết quả bị giáo sư xua tay từ chối, bảo người trẻ tuổi cứ đi chơi vui vẻ, còn mình thì định uống thuốc an thần làm một giấc thật ngon.

Giang Cần rót cho ông cốc nước, sau đó nhìn về phía Tào Hinh Nguyệt:

- Đi thôi, chúng ta đi ăn.

- Tôi đặt chỗ ở nhà hàng Nam Sơn, cậu nhớ dẫn bạn tốt của cậu theo, lâu rồi tôi chưa gặp bà chủ 208, cũng rất nhớ cô ấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!